ng báo cho người này nhanh đến đây giải quyết giúp đi.
Cũng không phải là chuyện lớn gì, em gái cô Kỳ Kỳ, cô bé này luôn thích tiền, từ nhỏ đã có tật xấu, phải nói tiền sinh hoạt cũng không ít nhưng con bé này chính là quá tham tiền, thế nào cũng không thay đổi được.
Hôm nay ở trên đường gặp phải người bán điện thoại iphone4, loại mới tinh, chỉ bán 3000 tệ, Kỳ Kỳ thấy rẻ liền mua không sợ bị lừa gạt còn tưởng mình thông minh, kiểm tra sơ qua không phải hàng nhái liền bỏ tiền mua. Ai biết buổi chiều cùng bạn học đến quán KFC ăn, cảnh sát trực tiếp dẫn theo người mất của tìm tới đây, nói đây là tang vật bị cướp, dẫn Kỳ Kỳ về đội 17 cho đến giờ.
Vốn cũng không phải chuyện khó xử lý, gặp qua cũng nhiều lần rồi, cô đồng ý chịu thiệt, trả điện thoại cho người mất của, nộp tiền phạt liền hết chuyện, nhưng người này lại là một người phụ nữ đanh đá, không biết có phải nhìn thấy Kỳ Kỳ là người dễ bắt nạt hay không, nên cứ làm loạn bắt Kỳ Kỳ gọi hiệu trưởng đến làm lớn chuyện lên.
Đây chính là nguyên nhân Kỳ Kỳ ở nơi này. Ba cô đã về quê nên cô đành gọi cho chị họ Tây Tử, Tây Tử lập tức chạy tới đội 17. Người phụ nữ này vừa nhìn thấy một cô gái trẻ vừa chạy tới càng cảm thấy đắc ý vì nghĩ hai chị em này dễ bắt nạt nên nhất quyết không tha .
Dây dưa một buổi chiều, gần bảy giờ tối, người cảnh sát rất bực bội vì vẫn chưa giải quyết xong. Cô ta cố tình không thỏa thuận vụ án này cũng sẽ không được kết thúc. Phụ trách vụ án này là hai nhân viên cảnh sát nhỏ, trong lòng đã có xu hướng thiên vị chị em Tây Tử.
Mọi người đều thích cái đẹp, hai chị em này đều mặc quần áo thể thao màu trắng, một tóc dài một tóc ngắn, xinh đẹp nhiệt tình, vừa nhìn chắc chắn là người một nhà, so với người phụ nữ bên này chính là chanh chua, đanh đá. Vừa nhìn đã biết ai tốt ai xấu nhưng cũng không thể nghiêng rõ về một bên cho nên đành phải để cho bọn họ thương lượng ở ngoài hành lang trước, ý là tìm cơ hội giải quyết riêng với nhau.
Tây Tử cũng không ngờ đến cũng có người không nói lý lẽ như vậy, điện thoại di động thì trả cho cô ta, cô cũng chịu thiệt thòi đóng tiền phạt, cô ta còn muốn thế nào. Nếu chuyện này để cho trường học của Kỳ Kỳ biết sẽ rất lớn chuyện. Kỳ Kỳ mới học năm nhất, nếu gặp chuyện rắc rối đến pháp luật, cuộc sống sau này sẽ có vết nhơ. Nhưng ý của người phụ nữ chanh chua này chính là cuộc sống của cô ta đã đen như mực, nhìn thấy người khác tốt hơn sẽ không vui, đợi có cơ hội thì kéo người khác xuống cùng, nhất định phải làm tổn thương người khác mới chịu.
Tây Tử lăn lộn ở bộ đội mấy năm nay, trong xã hội chưa từng gặp những chuyện như thế này, bây giờ nhất thời gặp phải cũng không biết giải quyết ra sao, cho nên vẫn dây dưa ở đây, dù sao ở đây Kỳ Kỳ chỉ có cô là người thân, không thể để trường học biết chuyện này được.
Lúc Hồ Quân đi vào đội 17 liền nhìn đến thấy vợ anh đang ngồi trên ghế ở hành lang, Kỳ Kỳ ở bên cạnh khóc thút tha thút thít hai mắt đỏ ngầu, vẻ mặt sợ hãi.
Vợ anh không sợ hãi nhưng vẫn hơi hốt hoảng luống cuống. Chút hốt hoảng luống cuống này của vợ anh lập tức được Hồ Quân thu vào mắt. Trong lòng Hồ Quân không chịu được co thắt lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ mặt đầy son phấn phía đối diện, trong tay đang kẹp điếu thuốc. Người phụ nữ kia nhìn thấy không tự chủ được giật mình.
Xem ra cô ta trông rất đanh đá không giống người lương thiện, lúc ban đầu nhìn thấy hai chị em này dễ bắt nạt, mới làm loạn như vậy. Bây giờ nhìn thấy có người đàn ông đang đi tới, hơn nữa người đàn ông này vừa liếc mắt cũng biết không phải người đơn giản, trong lòng không thể không hồi hộp. Cô ta liền nghĩ chẳng lẽ lần này đá trúng sắt đá rồi, khó mà chống lại được, trong lòng khá e sợ, đây chính là câu châm ngôn “thần linh sợ ác nhân, hung cũng phải sợ ác”.
Kỳ Kỳ vừa nhìn thấy Hồ Quân, giống như thấy cứu tinh đến, oan ức gọi anh rể. Tiếng anh rể này khiến Hồ Quân cảm thấy hết sức thoải mái, dù chuyện có ghê gớm thế nào, chuyện của em vợ anh sẽ xử lý, dù phải lên núi xuống biển cũng vui lòng.
Anh hỏi Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ kể lại mọi chuyện cho anh nghe. Hồ Quân hiểu ra, không nói nhiều lời, trực tiếp đi tới trước mặt người phụ nữ kia lạnh lùng mở miệng hỏi: “Muốn bao nhiêu tiền thì cho qua chuyện?” Người phụ nữ đanh đá này quan sát Hồ Quân từ trên xuống dưới, trong lòng liền nghĩ tới việc đừng đụng tới người này nha? Dù sao cũng được một khoản tiền, liền giơ lên hai ngón tay: “Hai mươi ngàn, hai mươi ngàn tệ, tôi sẽ giải quyết riêng với em gái anh, nếu không để trường học biết được chuyện này tương lai em gái anh xem như bị hủy.”
Tây Tử cau mày nhìn cô ta, mặc dù trong lòng người phụ nữ này khá sợ Hồ Quân nhưng cũng biết rõ lý do này có thể gây khó dễ cho bọn họ. Khóe miệng Hồ Quân chợt cong lên, cười, lúc nãy còn lạnh lùng bây giờ đã hài hước như biến thành người khác, cả người toát lên phong cách du côn rất tự nhiên cũng vô cùng mê người.
Người phụ nữ kia bị nụ cười của Hồ Quân làm cho sợ, sao lại xuất hiện một người đàn ông tốt như vậy? Bình thường cô ta thường tiếp xúc với loại người trí thức kiêu căng hoặc những tê