hỏi tới. Những đoàn du lịch ngoại quốc mà cô đi theo phiên dịch thì phần lớn đều qua kiểm
tra của Đại Sứ Quán, nhóm Lưu học sinh cũng có thể chứng minh cho cô, về việc buổi tối không trở về phòng ngủ thì giải thích rõ bọn họ có nhà ở
gần trường nên về đấy ngủ. Lại còn đem cả giấy chứng nhận kết hôn đặt
lên trên bàn của chủ nhiệm, nhìn cho kỹ, tôi đây chính là quân hôn, chịu sự bảo hộ của quân đội. Nếu có ai nói xấu nhân cách của tôi thì tôi lập tức đi kiện người đó.
Quân tẩu đến chỗ nào cũng được người khác
kính trọng, chủ nhiệm khoa trước đây vẫn cảm thấy Điền Mật Nhi so các
bạn cùng lứa tuổi luôn chững chạc hơn, thì ra là đã kết hôn! Chỉ là
trong khi còn đến trường mà đã kết hôn cũng không phải là điều đáng được khoe khoang, hy vọng có thể giữ bí mật, tránh có ảnh hưởng không tốt
đến các sinh viên khác.
Đây là đương nhiên, nếu không phải bị bắt buộc thì cũng đem chuyện này ra ánh sáng, không phải là chuyện đáng
khoe khoang gì. Trường học ra mặt bác bỏ tin đồn, dĩ nhiên hiệu quả rõ
rệt hơn, tuy chưa hết hy vọng nhưng khi nói ra điều gì cũng phải cân
nhắc một chút vì một phút nông nổi mà phải trả giá có đáng hay không.
Aiz, vốn muốn mặc kệ để cho người khác nói ra nói vào, nhưng nếu muốn làm
thì không để ý đến chuyện bên ngoài cũng không được rồi, có một số người lại quyết tâm không muốn để cho cô được dễ chịu, cô đã đắc tội với
người nào chứ, hoàn mỹ quá cũng chính là cái tội hay sao.
Sau giờ tự học, không muốn ăn ở nhà ăn nên cô mua một ít mì sợi và rau cải về
nhà. Vừa mở cửa, đập vào mắt là một bức ảnh cao cỡ nửa người treo trong
phòng khách, là hình chụp Điền Mật Nhi ở bên hồ của trường học. Một cơn
gió thổi tới, làm rối loạn những sợi tóc dài và bay bay làn váy của cô,
đây là bức ảnh do một người bạn ở câu lạc bộ nhiếp ảnh chụp. Bạn học của Điền Dã ở trong câu lạc bộ nhiếp ảnh này, biết Điền giai nhân là em gái của Điền Dã liền nói cho anh biết, sau đó bị anh dùng bạo lực thu hồi
cả phim lẫn ảnh lại. Điền Mật Nhi ở trong hình trông thật xinh đẹp, con
gái ai lại không thích cái đẹp, vừa đúng dịp phòng khách có chỗ trống
liền lấy treo lên. Ngắm mỹ nhân làm cho lòng người vui vẻ thoải mái, tâm tình cũng khá hơn nhiều, ha ha!
Rót một chén nước đun sôi để
nguội uống cho đỡ khát, nhìn lượng nước ở trong bình thủy tinh, cô nhớ
là lúc mới đi đã đổ đầy một bình nước nóng mà, chẳng lẽ lại nhớ nhầm?
Hay là Điền Dã uống hết rồi? Nhưng Điền Dã nổi tiếng là lạc đà nên không thường xuyên uống nước!
Đang trầm ngâm suy nghĩ, thì nghe thấy
cửa phòng tắm vang lên, Điền Mật Nhi ngẩng đầu nhìn lên, cũng không biết nên kinh ngạc hay là nên kêu lên. Cái thứ đồ kia của đàn ông cứ rõ rành rành trần trụi từ trong phòng tắm lắc lư đi ra ngoài, trên người vẫn
còn đang giỏ nước ròng ròng. Tam giác thần bí lớn như vậy lại tùy tiện
không mặc gì đi ra ngoài, mặc dù ủ rũ cúi đầu, tuy nhỏ nhưng trông vẫn
rất hùng vĩ. Không trách được mỗi khi trở về đều bị anh làm cho chết đi
sống lại, người này đúng là trời sinh có vốn liếng hùng hậu. Triệu
Phương Nghị nhìn thấy cô, trấn tĩnh lạnh nhạt, lại nhìn lên đồng hồ treo tường, nói: "Sớm như vậy mà đã trở lại rồi! Anh vợ nói buổi tối không
quay về nhưng anh đã hẹn anh ấy buổi tối cùng đi ra ngoài ăn cơm!"
Ừhm. . . A. . ."Anh không phải nên mặc quần áo vào sao! Hiện tại thời tiết vẫn còn rất lạnh!"
Triệu Phương Nghị mở ti vi lên, ngồi ở trên ghế sô pha nói: "Anh không lạnh!"
Điền Mật Nhi đến phòng tắm nhìn một cái thấy ở trong góc chất một đống quần
áo lấm lem bùn đất, liền bỏ vào trong chậu giặt quần áo, bùn bám chặt
vào vải nếu không ngâm thì căn bản sẽ giặt không sạch, rồi quay ra lấy
quần áo cho anh thay. Quần áo tất cả đều là đồ mới mua cho anh, biết anh bình thường đều mặc quân trang hoặc là quần áo ngụy trang, đã quen
thoải mái nên liền chọn quần áo làm từ sợi tổng hợp thoải mái cho anh,
từ trong ra ngoài đều mới cả.
Đem quần áo đưa cho anh Điền Mật Nhi hỏi: "Em nhớ chưa đưa cho anh chìa khóa nhà mà? ! Điền Dã mở cửa cho anh à!"
Triệu Phương Nghị mặc quần tam giác màu đen vào, tránh cho đỡ ohinhf lên,
nhưng trông vẫn rất hấp dẫn, sau đó anh nói: "Anh tự đi vào! Cái khóa
cửa kia không cần đến ba mươi giây có thể mở ra rồi."
Này. . Như thế quá không có cảm giác an toàn rồi, người như vậy mà đi bảo vệ quốc
gia và nhân dân còn có thể tin tưởng được không? Chờ sau này nhất định
phải đổi lại cửa chống trộm, để cho anh khỏi ngông cuồng nữa.
"Thế nào lại về bất ngờ như vậy! Lần trước không phải anh nói cuối tháng mới về sao?" Điền Mật Nhi hỏi tiếp.
"Dương Trí trả phép, muốn nói cho em biết nhưng không tìm được người, muốn gọi điện thoại bàn cho em cũng không được."
Hiện tại mắc điện thoại bàn rất đắt, còn phải có cả thư giới thiệu nữa, những gia đình cũng sẽ không mắc.
"Điền Dã gọi điện thoại cho anh, nói em ở trường học bị người ta khi dễ, rốt
cuộc là có chuyện gì xảy ra!" Chủ yếu trở lại chính là xem xét chuyện
này, Dương Trí muốn xin nghỉ về nhà xem mắt, bị anh đem ngày nghỉ này
đoạt lấy. Tiểu tử kia đoán chừng lúc này vẫn còn đang mắng
