cho người khác lo lắng, Vương Văn Tĩnh lại vừa
khách khí vừa thông suốt, thấy thật là không mời nổi mới ra về. Lúc đi
còn hỏi lần trước Điền Mật Nhi làm món tương thịt bò có còn hay không,
sáng sớm ngày mai muốn làm điểm tâm bằng món mì cho Dương Dực nhưng
chồng của cô ta chỉ thích ăn món trương chị dâu làm mà thôi.
"Có
thì vẫn có, chỉ là tương thịt bò quá cay, vết thương của Dương Dực còn
chưa lành hẳn, hiện tại tốt nhất không nên ăn. Trong nhà còn có chút
thịt bò, Dương Dực nếu muốn ăn, ngày mai tôi làm cho anh ấy loại không
cay."
Như vậy có khác gì gián tiếp sai bảo người khác đâu, mặc dù làm cho người ta ghét, nhưng mọi người còn ra gặp vào gặp cũng không
muốn để cô ta mất mặt.
Ngày hôm sau chị Trương thần thần bí bí
nói với Điền Mật Nhi: "Ngày hôm qua nhà của Dương Chính ủy lại ầm ĩ rồi ! Hình như còn ném cả đồ vật nữa, chậc chậc, không nhìn ra tiểu Vương và
Dương Chính ủy hai vợ chồng nho nhã lịch sự mà tính khí lại không tốt
như vậy."
Điền Mật Nhi sửng sốt, hỏi: "Chuyện này chị còn nói với ai nữa không?"
"Tôi còn phải nói hay sao, ngày hôm qua động tĩnh lớn như vậy, đoán chừng
hàng xóm cũng đều nghe thấy. Nhà tôi còn muốn đi khuyên can bị tôi kéo
lại, các người không nghe thấy à?"
Thật không có nghe thấy, hai
ngày nay thật mệt mỏi, ngày hôm qua Triệu Phương Nghị còn mua về một
bình rượu, cô cũng uống một ít, hai người mượn men rượu còn sảng khoái
làm một cuộc yêu, nên cả người đều mỏi mệt. Thêm vào đó giấc ngủ của cô
không tốt, sợ ồn nên đóng chặt cửa sổ vì vậy không nghe được là phải, vả lại nhà Dương Dực cách nhà cô cũng xa, không nghe thấy cũng rất bình
thường.
Chỉ là Dương Dực thân là chính ủy, quan hệ gia đình lại
không hài hòa như vậy, hiện tại người bên ngoài đều biết cả, đối với
công việc nhất định là có chút ảnh hưởng.
Không ngoài dự đoán,
chưa đến mấy ngày Triệu Phương Nghị mặt đầy tức giận trở về, hỏi nửa
ngày anh mới nói, cấp trên có quyết định tạm thời cách chức của Dương
Dực. Lúc trước thi hành nhiệm vụ còn mang tâm tình nên mới bị thương,
cũng không biết thế nào lại bị bên trên biết được, cấp trên sẽ điều đến
đây chính ủy mới tạm thời thay thế cậu ta.
Trong lòng của mọi
người đều hiểu, nói là tạm thời tiếp nhận, nhưng thỉnh Thần thì dễ đưa
thần thì khó. Trừ phi Dương Dực có quan hệ nếu không thì mười phần bị
thay thế rồi. Cùng Dương Dực trải qua thời gian dài như vậy, lại còn
cùng vào sinh ra tử nên về tình về lý anh đều không hi vọng có người xa
lạ đến đây cọ sát lần nữa.
Nói xong Triệu Phương Nghị liền mang
theo tâm tình bực tức hướng về phía Điền Mật Nhi: "Em làm sao lại để
chuyện thế này, để cho em ở giữa điều hòa hai vợ chồng bọn họ, hòa giải
thế nào lại thành ra như vậy! Em đọc sách nhiều như vậy không biết để
làm gì!"
Điền Mật Nhi vừa nghe liền nổi điên, cũng không phải là
con của cô, lại cũng không phải là cha mẹ của cô, lại còn phải đi theo
phía sau chùi đít cho bọn họ sao.
"Cái em học là tiếng Pháp, chứ không phải là đi hòa giải. Lại nói em quản được lần thứ nhất chứ không
quản được cả đời, hai vợ chồng người ta đóng cửa mà em còn phải vểnh
mông lên nghe xem người ta có gây gổ hay không sao. Em không rảnh như
vậy, nếu anh muốn quản thì tự đi mà trông nom."
Thấy cô tức giận
như vậy, Triệu Phương Nghị cũng biết mình nói sai, muốn chịu thua nhưng
lại không thể không nghiêm mặt, vung tay một cái chạy ngoài hút thuốc
lá.
Kết hôn thời gian dài như vậy, đây là lần đàu tiên hai vợ
chồng gây gổ nhau, lại còn vì người ngoài nữa. Triệu Phương Nghị không
dám đi xa, đợi Điền Mật Nhi gọi về ăn cơm, chuyện này cũng coi như không có gì xảy ra ! Vốn chỉ có Dương Dực bị thương, nhiệm vụ lần này của bọn họ lại hoàn thành
rất xuất sắc cho nên sẽ được thưởng, nhưng cũng bởi vì sự kiện tố cáo
lần này, công còn không được nhắc tới lại còn bị xử phạt. Dương Dực có
thể ở trong quân đội làm được vị trí hiện tại, hoàn toàn đổi bằng việc
liều mạng ở trên chiến trường, ở các hạng mục quân sự đều vượt qua thử
thách. Liều mạng để đổi lấy tương lai nhưng trên môn lộ chỉ có liều mạng thôi thì không đủ, sau lưng không có chỗ dựa bị cách chức cũng chỉ mặc
cho số phận an bài. Điền Mật Nhi mấy ngày nay vẫn mặt lạnh với Triệu
Phương Nghị, lúc ăn cơm thì ăn cơm, vẫn dọn dẹp phòng giặt quần áo, tất cả vẫn đều bình thường. Chỉ là không để ý đến Triệu Phương Nghị, có nói chuyện cũng làm bộ không nghe thấy, nhưng mà anh cũng ít ở nhà nên cũng không nói chuyện nhiều. Nhưng về đến nhà không có ai ra đón, buổi tối
không có vợ non mềm để ôm, cũng không có người líu ríu hỏi nọ hỏi kia.
Trước kia còn cảm thấy cô nói nhiều thật phiền, bây giờ mới biết những
thứ này đều rất ngọt ngào. Triệu Phương Nghị thấy Điền Mật Nhi kiểm tra
điện nước trong nhà xong liền trở về phòng nằm nghỉ, thuận tay cầm quyển sách trên đầu giường mở ra đọc, anh nghĩ hôm nay nhất định phải nói gì
đó mới được. Hôm nay vợ anh không tự đắc giống mấy ngày trước vừa nằm
xuống chỉ chừa cho anh cái bóng lưng, xem ra hôm nay có hy vọng rồi! Về
phần tôn nghiêm của đàn ông như thế nào thì