Ánh Trăng Nói Đã Quên Lãng

Ánh Trăng Nói Đã Quên Lãng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325940

Bình chọn: 7.00/10/594 lượt.

iên tục... Từ trước tới nay anh không phải là người mê tín. Nhưng

cũng bắt đầu cảm thấy bất an...

- Không được nhìn thấy bố lần cuối, ngay cả tiền bắt taxi cũng không có... -

Anh ngửa đầu uống hết cốc Coca lạnh.

Tôi vội vàng đứng dậy chạy xuống quầy lễ tân mua một cốc nữa.

Tôi cảm thấy nếu không tìm một cái cớ để tránh mặt một lúc thì thật sự tôi

sẽ khóc trước mặt anh.

Lúc tôi thất thần xếp hàng mua Coca cũng là lúc Quân Lương, Đỗ Tầm và

Trần Chỉ Tình gặp nhau ở cửa hàng bánh ngọt.

Đây là lần đầu tiên Quân Lương chính thức gặp Trần Chỉ Tình. Buổi tối hôm

hát karaoke, Đỗ Tầm sợ sự việc sẽ tồi tệ đến mức khó có thể giải quyết được nên

khi tôi quay lại gọi Quân Lương, cậu ta đã đưa Trần Chỉ Tình đi.

Lúc Quân Lương quan sát Trần Chỉ Tình, cô ta cũng ngắm nghía tình địch

đã cướp người yêu của mình trong khoảng thời gian mình không ở trong nước.

Trần Chỉ Tình có khuôn mặt không có chút khả năng sát thương nào, không

phải là không xinh đẹp mà là vẻ đẹp này cần phải nghiêm túc và nhẫn nại quan sát.

Không giống với Quân Lương, cô ấy vừa ngồi xuống, lập tức khiến tất cả những cô

gái ngồi xung quanh trở nên tầm thường.

Đỗ Tầm do dự một lúc, cuối cùng vẫn ngồi xuống bên cạnh Quân Lương.

Cho dù thời đại này, khẩu hiệu “nam nữ bình đẳng” vang dội thế nào thì đôi

khi, sự lựa chọn của con trai vẫn có thể thỏa mãn tính sĩ diện của con gái ở một

mức độ nào đó. Nếu không vì sao khoảnh khắc ấy, sắc mặt của Trần Chỉ Tình lại

tái nhợt như vậy?




Thực ra không có gì đáng nói cả. Cho dù đắn đo lựa chọn từ ngữ như thế

nào, do có hoàn mỹ như thế nào đều không thể giảm bớt sự tổn thương. Điều này

Đỗ Tầm và Quân Lương đều hiểu.

Trong góc của cửa hàng bánh ngọt, chiếc đèn chùm phía trên chiếc sofa màu

đỏ phát ra ánh sáng vàng. Dưới ánh đèn, những chiếc bánh ngon ngọt trước đây

trông trắng nhợt khiến người ta mất đi khẩu vị.

Trần Chỉ Tình cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi. Cô khẽ nói:

- Hai người quen nhau như thế nào?

Đỗ Tầm và Quân Lương nhìn nhau, giống như đang trao đổi một điều gì đó.

Cuối cùng vẫn là Đỗ Tầm chuyển chủ đề:

- Chỉ Tình, tất cả mọi lỗi lầm đều là của mình anh... Anh cũng không biết

phải nói thế nào. Em muốn anh phải làm thế nào, anh sẽ làm như thế...

Trần Chỉ Tình nước mắt đầm đìa, nhưng nghe câu nói ấy vẫn không nhịn

được, bật cười:

- Em muốn anh thế nào... Em có thể muốn gì được đây... Vậy em muốn anh

đoạn tuyệt quan hệ với cô ta, em không tính toán những chuyện đã qua, anh có thể

làm được không?

Quân Lương thấy nhói lòng nhưng vẫn kìm nén. Quả thực lúc này cô không

nên nói nhiều.

Đỗ Tầm châm một điếu thuốc, hút vài hơi rồi nhìn thẳng vào mặt Trần Chỉ

Tình nói:

- Chỉ Tình, anh không muốn phủ nhận trước đây chúng ta có tình cảm. Em

hãy coi anh là kẻ đồi bại. Hai năm nay thật sự anh không hề có ý phản bội em... -

Nói đến đây, Đỗ Tầm khó có thể khống chế được tâm trạng của mình, giọng nói có

chút nghẹn ngào. - Chỉ Tình, em đừng quá đau buồn. Người như anh... không đáng.




Quân Lương ngồi bên cạnh đông cứng như một pho tượng. Cô ngồi im

không nhúc nhích nhưng trái tim thì chùng xuống.

Trên tường có vệt sáng loang lổ. Chỗ ngồi ở góc thật yên tĩnh, giọng nói của

Trần Chỉ Tình rất khẽ, rất khẽ:

- Đỗ Tầm, hai năm trước ở sân bay, anh đến tiễn em. Trước mặt bố mẹ em,

em đã khóc thảm thiết thế nào. Anh nói với em sẽ không có gì thay đổi... Vì có câu

nói ấy của anh, trong suốt hai năm ở nước ngoài, cho dù là những ngày cô đơn,

buồn tủi thế nào em cũng nghiến răng tự nhủ, em có thể vượt qua được. Cho dù có

bao nhiêu chàng trai ưu tú đối xử tốt với em, em đều nói với họ rằng em đã có bạn

trai, mặc dù không ở gần nhau nhưng em rất yêu anh, em cũng tin anh rất yêu em.

Lúc mới đến đó, em không giao lưu với người khác, đồ ăn cũng không quen.

Mỗi tối nằm trên giường nhìn ánh trăng, nhớ đến anh là em lại khóc... nhưng

không dám gọi điện cho anh, không dám để anh biết em sống không vui. Nửa đêm

tỉnh dậy vì bị chuột rút, thật sự rất muốn mua một tấm vé máy bay để bay về, ở bên

anh, không đi đâu cả. Tương lai, tiền đồ cũng không cần.

Vì sao lại như thế? Đỗ Tầm, anh hãy nhìn em, hãy nói cho em biết vì sao lại

như thế...

Không đợi Đỗ Tầm phản ứng, Quân Lương chỉ thấy toàn thân tê liệt như bị

giội nước sôi từ đầu đến chân. Cô đứng phắt dậy, không nói một lời nào nữa mà

hốt hoảng chạy ra ngoài.

Gần như là phản xạ, Đỗ Tầm dụi điếu thuốc rồi chạy theo.

Để lại một mình Trần Chỉ Tình.

Ánh đèn vàng ấm áp lúc này bỗng trở nên chói mắt.

Đứng trên đường nhựa, Quân Lương ra sức đẩy Đỗ Tầm. Đây là lần đầu tiên

cô thật sự suy sụp.

Giống như thuốc nổ tích tụ bao nhiêu năm đột nhiên bùng cháy. Quân

Lương ngồi dưới đất, hét đến rát cổ bỏng họng:




- Mặc kệ tôi, đừng đụng vào tôi, anh đi đi, anh đi đi, cầu xin anh hãy đi đi...

Tiếng hét xé


Old school Easter eggs.