không?
Tôi nói rất dứt khoát và lưu loát, một lúc rất lâu, Viên Tổ Vực cũng không
có phản ứng gì. Đợi đến khi anh ta có phản ứng thì tôi đã quay người bước đi.
Bỗng nhiên anh kéo tôi lại, ánh mắt ẩn chứa sự hối lỗi chân thành:
- Tống Sơ Vi, em đừng đi, cứ coi như anh đã nói sai, anh xin lỗi em được
chưa?
- Cái gì mà coi là anh đã nói sai, vốn dĩ anh nói sai! - Tôi gạt tay anh ta ra. -
Đừng có lôi lôi kéo kéo như thế, tự trọng một chút.
Thực ra tôi không giận anh. Chúng tôi quen nhau đã lâu, theo tôi hiểu thì
anh có cái tật hễ cuống là lại nói lung tung giống tôi, nhưng tôi không giận không
có nghĩa là người khác cũng vậy.
Nếu lúc này có người nào đi ngang qua hồ của trường chúng tôi, chắc chắn
sẽ dừng lại, vui vẻ quan sát chuyện xảy ra sau đó.
Bởi vì sau đó, tôi và Viên Tổ Vực đều nghe thấy tiếng gầm rú tức giận:
- Đồ xấu xa!
Tôi và Viên Tổ Vực quay lại nhìn, đó là Cố Từ Viễn, đang nổi trận lôi đình!
Nếu không phải tôi nhanh tay nhanh mắt đẩy Viên Tổ Vực ra thì e là cú đấm
của Cố Từ Viễn thật sự đã gây ra chuyện.
Đợi sau khi tôi đứng vững, phản ứng đầu tiên của tôi là gầm lên với Cố Từ
Viễn:
- Có phải anh bị điên rồi không?
Nói xong, tôi liền sững người. Bao lâu nay, cho dù anh ta xin lỗi tôi thế nào,
cho dù anh ta có đứng ở cổng ký túc, nhìn tôi đáng thương như thế nào tôi đều mặc
kệ anh ta. Nhưng khi anh ta không biết rõ tình hình mà xông vào đánh Viên Tổ
Vực thì tôi đã mở miệng…
Cố Từ Viễn cũng sững người, một lúc lâu sau anh ta mới ngạc nhiên nhìn tôi
và hỏi:
- Em quát anh? Vì thằng đó mà em quát anh?
Không hiểu vì sao khoảng khắc này tôi cảm thấy vô cùng hoảng loạn, một
cảm giác chưa từng có. Bỗng nhiên trong đầu hiện lên khuôn mặt vô tội của Bao
Nha Trân trong Kung fu: “Sao lại như thế…”.
Sao lại như thế? Thật sự tôi rất muốn nhảy xuống hồ chết đi cho rồi!
Viên Tổ Vực kéo tôi ra sau lưng, gầm lên với Cố Từ Viễn:
- Cậu muốn đánh nhau sao?
Cố Từ Viễn cũng tức giận:
- Mẹ kiếp! Anh là ai? Chui từ đâu ra hả?
Thấy hai người trước mắt giống như hai con chó điên mất hết lý trí, tôi biết
nói như vậy là không đúng nhưng ngoài cách ví von này, thật sự tôi không nghĩ ra
cái gì khác…
- Hai người cút đi cho tôi! - Đột nhiên tâm trạng tôi cố gắng kìm nén bấy lâu
trong lòng giống như núi lửa tuôn trào, nham thạch sục sôi. Tôi nắm tay, gào lên
đến rát cổ bỏng họng với hai người trước mặt. - Cút đi cho tôi!
Đúng lúc tôi mất bình tĩnh, không thể kiếm chế được cảm xúc của mình thì
Lâm Mộ Sắc được Cố Từ Viễn mời tới xuất hiện trước mắt chúng tôi.
Bao lâu không nhìn thấy cô ta rồi. Vốn dĩ chúng tôi cũng được coi là những
người bạn khá hợp nhau. Thậm chí trước đây tôi còn trốn học để đi dạo phố mua
sắm cùng cô ta.
Hồi ấy, đối với tôi, cô ta là một cô gái rất thú vị. Mặc dù là con nhà giàu
nhưng chưa bao giờ cố tình làm ra vẻ trước mặt người khác. Mặc dù trở về từ nước
ngoài nhưng chưa bao giờ giống với những cô gái thích ra vẻ ta đây mở miệng ra là
nói tiếng Anh. Cô ta sống buông thả, hào phóng, tính tình thẳng thắn, ngoài cái tật
độc mồm, còn lại chẳng có gì là không tốt.
Mặc dù hồi ấy tôi biết cô ta là kẻ phản bội, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ
có một ngày cô ta cướp bạn trai của mình.
Khi gặp lại cô ta, trong lòng tôi có ảo giác như cách một đời.
Thật sự chúng tôi đã từng quen nhau sao? Thật sự chúng tôi đã từng là bạn
sao?
Cô ta mặc quần áo màu đen, vẫn tác phong đó, áo trễ ngực, cổ đeo chiếc dây
chuyền rất sáng. Tôi nghĩ mình không đến nỗi nhìn kim cương là thủy tinh nhân
tạo…
Cô ta tươi cười rạng rỡ, giống như chưa có chuyện gì xảy ra, chủ động chào
hỏi tôi:
- Tống Sơ Vi, lâu lắm không gặp, dạo này cậu khỏe không?
Không ngoảnh đầu lại nhìn nét mặt của Cố Từ Viễn và Viên Tổ Vực lúc ấy,
tôi cố gắng hết sức, cuối cùng nở nụ cười:
- Nhờ phúc của cậu, tôi vẫn khỏe.
Một số khách trong nhà hàng đã nhận ra có kịch hay để xem. Mặc dù họ vẫn
ngồi ở ghế của mình nhưng ánh mắt thì đã đồng loạt hướng về phía Đỗ Tầm và
Quân Lương.
- Trước đây, tôi tưởng những người làm việc xấu sẽ ăn không ngon, ngủ
không yên…
Nụ cười của Trần Chỉ Tình trông rất đáng sợ. Đỗ Tầm và Quân Lương đều
kinh hoàng, không biết phải đối phó với tình huống khó xử này như thế nào.
Trần Chỉ Tình nói tiếp:
- Nhưng hình như tôi đã sai, có một cuốn sách lịch sử nói về Chiến tranh thế
giới thứ hai đã nói, có một phi hành gia phát xít tối nào cũng ngủ ngon như trẻ sơ
sinh… Cũng đúng, những người mất đi lương tri sao có thể vì day dứt mà ăn
không ngon ngủ không yên được? - Trần Chỉ Tình từ từ quay mặt lại, nhìn về phía
Quân Lương đang ngây người ngồi đó. - Cô thấy có đúng không, Tô Quân Lương?
Dường như trái tim cô bị thứ gì đó khẽ rạch một đường, có