XtGem Forum catalog
Áo Cưới Cho Tình Yêu

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325461

Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.


cái ghế và một đống thùng tấn mạnh ngay cửa ,nhìn thành quả của mình

,Trang mỉm cười đắt ý, “thế này thì đảm bảo an toàn rồi” phủi nhẹ tay

Trang yên tâm di ngủ.Mới vừa chợp mắt, cô lại bị đánh thức bởi tiếng gõ

cửa phòng, tim cô đập lên thình thịch “không phải chứ, chẵng lẽ anh

Văn”, nghĩ thế cô vội kéo chăn trùm kín lên đầu, tiếng gõ cửa lại vang

lên

-cộc cộc cộc………..,Trang ơi em ngủ chưa,mở cửa cho anh

Trang nín thở, trong đầu cô lúc này đang hiện lên những hình ảnh bậy bạ như

trong phim của mỹ, trời đất, cố xua đi những suy nghĩ kì cục, cô vỗ vỗ

trán, giọng nói run run:

-Có chuyên gì vậy anh?

-À, em để quên điện thoại ngoài này, có ai gọi cho em nè nên anh đưa vào, mau mở cửa cho anh đi

À thì ra là vậy ,xém chút làm cô hết hồn,kép nhẹ tấm chăn ra cô rón rén

bước xuống giường, định mở cửa nhưng cô lại rụt lại lỡ đâu đây là kế của anh ta thì sao ,một con người phong lưu như Văn thì liệu anh có thể bỏ

qua cho một cô gái yếu ớt như Trang không, ở ngoài Văn lại giục:

-Em mau nở cửa đi, người ta gọi lại nữa nè

Trang hì hục kép những tấm thùng ra rồi mở hé hé cửa, chỉ đủ thò một tay ra ngoài

-Đâu, đưa em

-Nè, mà em làm gì trong đó lâu vậy?

-À, em ngủ

Văn không nghi ngờ gì anh lại quay bước về chỗ ngủ của mình, nhưng tiếng

động làm anh phải khựng lại, suy nghĩ một lúc anhhiểu ra tất cả, nhanh

như cắt Văn quay lại anh đấm thùm thụp vào cửa, Vân Trang em mau mở cửa

cho anh

Trang mới vừa leo lại lên giường thì nghe tiếng đập cửa cô bực mình

-Gì nữa, em ngủ rồi

-Có phải em dùng đồ tấn cửa không hả?

Trang giật thót người, hơ tại sao anh ấy lai biết nhỉ

-Nói mau, em nhĩ anh là gì hả, mở cửa

Trang dịu giọng

-À thì em cũng chỉ là lo lắng cho an toàn bản thân thôi,anh thông cảm đi

-em thật quá đáng,dám coi thường anh, mau mở cửa

-Không

-Được rồi, em cứ ở yên trong đó đi, ngày mai anh sẽ tính sổ với em sau

Khi nghe tiếng bước chân của Văn đi xa dần, Trang mới thơqr phào nhẹ nhòm,

đưa tay lên vuốt ngực cô kéo chăn trùm kín đầu, giấc ngủ đã tìm đến cô

một cách nhanh chóng, trong giấc mơ cô mơ thấy mình và Văn làm đám cưới

trên lễ đường, tiếng nhạc rộn rã vang lên Văn trao nhẫn cho cô thì bất

thình lình Quỳnh Thư chạy tới cướp láy Văn, cả hai nhau nhau tình tứ rồi dắt tay nhay ung dung đi ra ngoài. Thư nhìn cô với khuôn mặt thách thức của một kể chiến thắng,mọi người xì xào bàn tán, rồi bỏ về hết ,chỉ còn mình cô đứng trơ trọi giữa lễ đường, khung cảnh hoang tàn trước mắt

khiến cô òa khóc.Giật mình tỉnh dậy, Trang đưa tay vuốt mặt, nước mắt

ướt đẫm cả gối, cô bước xuống giường, rót một cốc nước lọc Trang tu một

hơi để lấy lại bình tĩnh, nghĩ lại giấc mơ khiến cô rùng mình,cố trấn an chỉ là mơ, Trang leo lên giường ngủ tiếp nhưng những hình ảnh đó cứ đeo bá lấy cô, khiến cô không tài nào chợp mắt típ được, vừa mới chính thức yêu nhau, mới cảm nhận được tình yêu hạnh phúc tr ong vòng mấy tiếng

ngắn ngủi nhựng sao cô thấy nó mong manh quá, thường thì tình yêu đẹp

lại hay bị ví von như pha lê, trong sáng thuần khiết nhưng dễ vỡ, cô

không biết mình nhận lời yêu Văn là đúng hay sai ,lúc đó cô chỉn nghe

con tim mình mách bảo ,còn Thư nữa ,đã mấy ngày qua không thấy tin tức

của Thư, thầm mong Thư thứ lỗi cho mình, Trang cố vỗ về giấc ngủ muộn,

tình yêu chỉ mới bắt đầu, cô hi vọng nó suôn sẽ không xảy ra nhiều sóng

gió ,hi vọng Văn sẽ che chở và mang lại hạnh phúc cho Trang.

Sáng hôm sau Trang dậy rất sớm vì không ngủ được, cô trang thủ xuống bếp nấu chút gì để ăn lót bụng, trong tủ lạnh chỉ còn mấy cái trứng và bánh mì

nên cũng không phải nấu nướng gì nhiều, phi hành tỏi cô bắt đầu công

việc của một người nội trợ,mùi thơm phức và vàng rực của trứng khiến cô

nhăn mũi và xoa bụng vì đói, mãi lo chăm chú nấu ăn cô không để ý là Văn đã đứng tựa cửa và quan sát cô từ nãy đến giờ, Trang thì vẫn vô tư

không hay biết gì ,vừa nấu ăn vừa hát trông đáng yêu quá thể, nhìn sản

phẩm cuả mình, cô tháo tạp dề và định đi gọi Văn nhưng khi vừa quay ra

đã thấy dáng anh lù lù ngay cửa Trang bực bội

-Hú hồn, tưởng ma,anh làm gì mà dậy sớm vậy?,mau tới ăn sán rồi đi chơi nè

-AI bảo là đi chơi,Văn nghiêm giọng

-Ủa rõ ràng hôm qua anh nói là đi mà

-Hôm nay đổi ý, không đi nữa

Chả là Văn con cay cú cái vụ tối qua nên muốn trừng phạt cô, biết Trang thích du lịch nên anh càng phá đám

-ANh nói gì kì vậy,em chuẩn bị hết rồi giờ nói không đi là xong sao?

-thôi anh về SÀi Gòn đây, bye em

Văn vừa nói vừa quay lưng bước đi rồi còn đưa tay lên vẫy vẫy khiến Trang càng thêm cay cú

-Anh đứng lại đó,

Trang lên giọng nhưng Văn vẫn cứ đi, biết không thể nói được anh lại nghĩ đến giấc mơ tối qua khiến cô rung mình, Trang xuống nước

-ANh mà về Sài Gòn là em giận đó

Văn chân thì bước nhưng tâm trí thì dồn hết chỗ Trang, anh không ngờ chỉ

mới dọa mấy câu mà cô người yêu bé nhỏ của anh đã phụng phịu như thế,

đưa tay che miệng anh làm bộ nghiêm

-Thế đã biết lỗi chưa?

-Gì cơ?, em không hiểu

-Thì là chuyện tối qua đó,mau xin lỗi anh đi

-à thì ra là chuyện đó, cũng là tự vệ thôi mà, không ngờ anh để ý thế