mèo cào, ngứa ngáy khó chịu vô cùng, tất cả mọi
tính toán đều biến thành manh động, chỉ hận không thể vò người con gái
này thành hồ xuân thủy.
Vị tiên sinh này xưa nay muốn là làm, kéo đầu Trình An Nhã xuống, môi đón lấy môi cô, xộc vào khoang miệng ấm áp
của cô. Đầu lưỡi của anh nhảy nhót khắp nơi, đốt cháy, cuốn lây chiếc
lưỡi nhỏ nhắn xinh xắn của Trình An Nhã, hôn một cách say đắm nồng nàn…
Cả người cô lao vào trong lòng Diệp tam thiếu, ngực dán chặt vào ngực, cả
người như cưỡi trên đùi anh, tư thế XXOO nữ trên nam dưới rất tiêu
chuẩn.
“An Nhã, anh tặng anh cho em, em có nhận không?”
Đầu óc mơ hồ của cô lập tức rối tung như canh hẹ, không hiểu lắm lời nói
của anh, cảm quan của cả cơ thể đều đắm chìm trong một thứ tê dại khó
cưỡng lại, cô chần chừ trong lòng anh, có chút không thỏa mãn, những nơi cọ sát vào đều nóng bỏng…
“Nói nhận đi.” Diệp tam thiếu khàn
khàn giọng ra lệnh, Diệp tam thiếu đem bản thân mình đóng gói thành món
quà tặng cho người ta, lẽ nào cho phép cô không nhận.
Tóc anh đen nhánh, mắt như mắt ngọc, đen đến mức đáng sợ, ẩn giấu sự kiềm chế. Mặt
cô càng nóng hơn, cô thầm nghĩ không hay rồi, anh không cần thể diện, cô còn muốn làm người mà.
“Quà, để đến tối, em nhất định nhận, hơn nữa, tùy ý anh.
Diệp tam thiếu nheo mắt, “Thật chứ?”
“Thật, có điều trước đó, anh phải cùng em đón một sinh nhật thật sự, em yêu
cầu gì cũng được đáp ứng.” Thiệt thì thiệt vậy, chắc chắn sẽ bị ăn rồi,
cô phải đảm bảo bản thân không quá thiệt thòi, ít nhiều phải kiếm lại
một ít.
Diệp tam thiếu chống cằm, cười mà như không nói: “Ngộ nhỡ em giữa đường khiến anh phanh gấp thì làm thế nào?”
Trình An Nhã nghiến răng, “Không đâu.”
“OK, trước đó em chính là nữ hoàng của anh.”
Mặt nạ thản nhiên mà Trình An Nhã cố gắng duy trì cuối cùng nứt vụn, vội
vàng ôm lất công văn, Diệp tam thiếu thưởng thức dáng vẻ hốt hoảng của
cô, lại bật ra một câu, “An Nhã, anh chờ đợi biểu hiện tối nay của em.”
“Lưu manh.”
“Sau này em vào đây một lần, anh lưu manh một lần.”
Diệp tam thiếu không có lưu manh nhất, chỉ có càng lưu manh hơn.
Ninh Ninh gọi điện thoại nói daddy bảo cậu đến nhà ông ngoại, luôn miệng kêu ấm ức, Trình An Nhã thầm đem tổ tông ba đời nhà họ Diệp ra hỏi thăm một lượt, anh ta đã nói gì với con trai vậy, thật là…lưu manh thăng cấp
bản.
Hết giờ làm, đám Lưu Tiểu Điềm về trước, Trình An Nhã con
đang chỉnh lý công văn, Diệp tam thiếu gõ gõ bàn, nhắc nhở cô thời gian
đến rồi. Anh vốn nghĩ rằng cô sẽ chọn bữa tối dưới ánh nến, hoa hồng, và quà gì đó, không ngờ cô muốn anh dùng năm mươi tệ thực hiện một buổi
hẹn hò với cô.
Diệp tam thiếu trợn mắt nhìn cô, “Em còn muốn chơi ăn gian?”
“Anh còn nó nữa em giảm mười tệ.”
“Vậy không công bằng, em…”
“Bốn mươi.”
“Nha đầu chết tiệt.”
“Ba mươi.”
Diệp tam thiếu nhìn gương mặt cười tươi roi rói của Trình An Nhã, im lặng, mặt xanh ngắt.
“Được, năm mươi thì năm mươi.” Diệp tam thiếu nghiến răng nghiến lợi.
“Xin lỗi, là ba mươi.”
Mặt của Diệp tam thiếu hết xanh đỏ lại chuyển sang đen trắng, nhích ra một chữ: “Được.”
Nha đầu chết tiệt, tối nay em chết chắc rồi.
Trình An Nhã hờ hững nói, “Ngoan.”
Hai người thay đồ xong bắt đầu buổi hẹn.
Những cặp tình nhân mới yêu, bạn còn nhớ dưới ánh hoàng hôn, lần đầu tiên dắt tay người mình yêu chầm chậm qua đường chờ xe bus chứ? Dường như anh ấy sẽ dẫn bạn đi như vậy mãi, đi vào cuộc đời anh ấy.
Cảm giác này gọi là tình đầu mới hé.
Xe bus dừng lại ở
trung tâm thành phố A, anh dẫn cô qua ba bốn dãy phố đến một con phố ẩm
thực rất náo nhiệt, là khu phố giải trí giá cả bình dân, có mì lạnh, xúc xích, mỳ xào, canh ma lạt, bánh rán… đủ kiểu đủ dạng hàng rong, đầy ắp
các món ăn vặt, hương thơm nức mũi.
“Ở đây chỉ với bảy tệ anh đã có thể cho em ăn no căng bụng.”
Cô cười tươi như hoa, “Ai mà biết được, cẩn thận kẻo vượt quá ba mươi tệ.”
Bàn ghế của hàng rong đều bày ở ngoài trời, từng đôi tình nhân ngồi ăn uống rất thân mật, họ bón cho nhau ăn, thì thầm với nhau, tình chàng ý
thiếp, trên gương mặt là nụ cười rất đỗi ngọt ngào.
Cô đang suy
nghĩ, những cặp tình nhân đang ăn tối dưới ánh nết trong những nhà hàng
cao cấp của Pháp kia, sự ngọt ngào và lãng mạn của bọn họ có nhiều hơn
những cặp tình nhân ở đây không?
Có lẽ, không.
Hạnh phúc không liên quan đến giá trị, không phải một bữa cơm càng đắt tiền bạn sẽ càng vui.
Chỉ cần bên cạnh bạn là người mà bạn yêu thương.
Bọn họ chọn một quán bún vịt ngồi xuống, ông chủ trạc tuổi trung niên, rất
có chút hoang dã của vùng Đông Bắc. Trình An Nhã và Diệp tam thiếu trai
đẹp gái xinh mặc đồ đôi đi trên đường có đến 100% tỉ lệ quay đầu nhìn,
hai người đều đẹp, mặc cũng đẹp, đi cùng nhau, rấy thần tiên quyến lữ.
Ông chủ vô cùng nhiệt tình ca ngợi bún vịt nhà hàng ông là nhân gian mỹ vị, Diệp tam thiếu giơ tay gọi hai bát.
Ông chủ đáp lại một tiếng rất to, thuần thục làm cho hai người, cô cười rất ngọt ngào, ghé sả vào Diệp tam thiếu, nói với giọng đáng thương, “Em
khát rồi.”
Diệp tam thiếu đang tính tiền, trừ đi tám tệ tiền đi
đi về về, hai bats bún vịt