i tầng cao vừa bêu rếu người khác:
- Tiểu ma vương, cậu quá hủ bại, cậu xem Mặc Ngôn kia kia, đó mới là thái tử gia đúng mực, người ta rõ là khiêm tốn
- Thế thì cậu xuống xe mà bay theo. Nghiêm Cẩn mặc kệ
- Chẳng qua mình sợ lại lên trang nhất các báo lá cải thôi, nếu người ta tưởng thần tiên hạ phàm, chạy
đến vái lạy mình thì phải làm sao?
- Không ai lạy cậu đâu, người ta
thẳng tay bắn rụng cậu rồi đưa đến phòng thí nghiệm mà nghiên cứu, giải
phẫu. Mẫn Lệ chẳng khách khí mà độp lại
- Trời ơi, đúng là phụ nữ là những kẻ độc ác nhất
Ngụy Anh Vân rụt về chỗ ngồi nhưng lại va vào Hạ Bồi, quay lại nhìn cậu bảo:
- Mặt cậu như đưa đám thế, đi dạo phố mà cứ như đi đánh giặc chẳng bằng
Hạ Bồi lây lại tinh thần:
- Làm gì, mình muốn đến cửa hàng sách mua sách, đang nghĩ nên mua sách gì thì tốt
Nghiêm Cẩn giả như chẳng nghe thấy gì, hỏi Mai Côi:
- Em muốn đi đâu?
Hạ Bồi có chút lo lắng, thầm hối hận vì
đã nói đi mua sách, vạn nhất Tiểu ma vương muốn đi cùng mình thì nguy
to. Cũng may Mai Côi lại đáp:
- Đi ăn kem!
- Đúng đúng!
Đám nữ sinh vội phụ họa.
- Trời lạnh lắm, không được ăn! Nghiêm Cẩn rất có phong thái uy nghiêm của ông anh cả.
Đám nữ sinh bắt đầu biện bạch, trời lạnh ăn kem mới thích, Hạ Bồi thầm lấy làm may mắ.
Lái xe đưa bọn họ đến ngã tư, 10 thiếu
niên chậm rãi bước qua đường dành cho người đi bộ, nhanh chóng phân tán
tự đi dạo. Hạ Bồi chẳng sợ ai mà chỉ sợ Tiểu ma vương đi cùng mình. Cũng may Nghiêm Cẩn bám chặt Mai Côi mà Mai Côi lại chẳng có hứng thú gì với sách vở, bọn họ đi dạo một vòng rồi cuối cùng đến một cửa hàng kem có
tiếng
Hạ Bồi nhìn đồng hồ: 1:32’, cậu nhìn trái nhìn phải, thấy không có gì lạ nên cùng hai người bạn khác đi vào hiệu sách.
Bởi vì là cuối tuần, rất nhiều người đến
nhưng Hạ Bồi cũng chẳng sợ thầy không tìm được mình. Năng lực của thầy
mọi người đều biết, thầy có thể bao quát được suy nghĩ của tất cả mọi
người trong một cao ốc 30 tầng cho nên trong hiệu sách có 4 tầng lầu
này, tìm được mình trong biển người với thầy chắc chắn không phải là
việc khó.
Hạ Bồi bắt đầu lấy một quyển sách giở ra
xem, chậm rãi tách khỏi đám bạn kia. Cậu rất cảnh giác mà thám thính
xung quanh có gì khác thường không. Hạ Bồi cố gắng trấn tĩnh nhưng cảm
giác vừa lo lắng lại vừa hưng phấn này khiến tim cậu đập loạn
Cuối cùng, cậu nghe tiếng của Hùng Đông Bình: “Hạ Bồi, em nghe được không?”
Tay Hạ Bồi run lên, suýt nữa thì làm rơi sách. Cậu tập trung lực chú ý mà thầm đáp: “Em nghe đây ạ”
“Tốt lắm, em đừng lo lắng, cũng đừng tìm thầy, cứ giả vờ đọc sách là được, chúng ta nói chuyện như vậy cho an toàn”
“Vâng ạ”. Hạ Bồi tìm một góc ngồi xuống rồi hỏi: “Thầy ơi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Hạ Bồi, 11 năm trước thầy mất tích là bị một tổ chức phản loạn bắt đi, bọn họ có rất nhiều thủ đoạn công nghệ
cao, muốn lợi dụng siêu năng lực của chúng ta để làm loạn đất nước nhưng dường như có một tổ chức rất có thế lực khiến bọn họ e dè, vì thế bọn
họ luôn luôn nghiên cứu, khám phá. Mà tâm ngữ giả chúng ta là điều bọn
chúng rất cần. Mấy năm đầu thầy bị bắt cũng chẳng biết là mình ở đâu,
bọn họ làm rất nhiều thí nghiệm với thầy, thầy cũng gặp rất nhiều tâm
ngữ giả nhưng cuối cùng chỉ còn lại mình thầy. Vài năm này, thí nghiệm
của bọn họ thành công, năng lực của thầy tiến bộ hơn nhiều, thầy vì giữ
tính mạn mà giả bộ khuất phục bọn họ. Thầy bị bắt làm một số chuyện
không tốt giúp bọn họ”. Giọng nói của Hùng Đông Bình có chút xấu hổ.
“Thầy, đó không phải là lỗi của thầy”. Hạ Bồi rất kích động, cậu tưởng tượng đến nỗi khổ mười mấy năm qua của
thầy mà rất đau lòng
“Thầy luôn tìm cơ hội liên hệ với người
bên ngoài, thầy nằm vùng trong tổ chức này, cố gắng thu thập tin tình
báo của bọn họ, cuối cùng đã có chút tiến triển. Hai năm qua, bởi vì
biểu hiện tốt, bọn họ cũng rất tin tưởng thầy. Chỉ cần thầy tìm được tin tức hợp lí thì bọn họ sẽ thả thầy ra. Cho nên chúng ta mới có cơ hội
này”
“Thầy ơi, phải làm sao em mới cứu được thầy?”
“Không, đừng. Hạ Bồi, không cần cứu thầy, chúng ta phải cứu là đất nước này, thế giới này. Năng lực tâm ngữ của
chúng ta có tác dụng rất lớn, chúng ta không thể phụ ơn trời cao đã ban
tặng năng lực này được. Giờ tổ chức này vẫn tìm kiếm tâm ngữ giả, bọn họ nói có tâm ngữ giả còn mạnh mẽ hơn thầy, có thể đồng thời nắm giữ được suy nghĩ của tất cả mọi người trong toàn thành phố, thậm chí là vài
thành phố liền. Hạ Bồi, em có biết điều đó có ý nghĩa gì không? Có nghĩa là mọi bí mật đều sẽ bị đào xới, tài chính, chính trị, dân sinh, quân
sự, thậm chí là đến mật mã ngân hàng của mỗi người đều bị tìm ra. Chuyện này thầy đã từng phải làm cho bọn họ. Bọn họ giờ không gióng trống khua chiêng chỉ là để tránh đánh rắn động cỏ, một khi bọn họ tìm ra được tâm ngữ giả kia thì thành phố này coi như xong”
Tay Hạ Bồi cầm sách thoáng run lên, cảm
thấy không thể thở nổi. Cậu nghe thấy Hùng Đông Bình lại nói thêm: “Thầy không thể nói rõ mọi thứ cho em, như thế em sẽ bị nguy hiểm. Em phải an toàn ở bên ngoài, hai chúng ta nội ứng ngoại hợp, không ai có thể làm