ương còn dỗ dành nói Hạ Bồi sẽ không nghe, cô gái vẫn nói tâm ngữ giả rất âm hiểm, không đáng tin cậy.
Điều này khiến Tiểu ma vương trở mặt giữa đường, cậu nghĩ rằng tâm ngữ giả có gì mà âm hiểm, rùa con của cậu là
ngoan nhất, dám nói linh tinh về tâm ngữ giả à. Chia tay không thương
lượng.
Việc này truyền trong trường học khiến Hạ Bồi cảm động mắt nước mắt lưng tròng, kéo tay Nghiêm Cẩn kém mình 4
tuổi thề thốt rằng sẽ là bạn tốt nhất. Các bạn học khác và thầy cô giáo
cũng rất kinh ngạc, Tiểu ma vương này lại đoàn kết bảo vệ bạn học như
vậy thật khiến người ta mở rộng tầm mắt. Cô bé kia tỉnh ngộ, thì ra Tiểu ma vương trượng nghĩa như vậy. Cô nhóc tự thấy mình không đúng nhưng
bất luận xin lỗi thế nào Tiểu ma vương cũng không đồng ý quay lại khiến
cô bé rất đau lòng
Chuyện này khiến thanh danh của Tiểu ma
vương ở trong trường lại tăng thêm mấy phần, các bạn nhỏ khi bị bắt nạt
đều nói: Em là bạn của Tiểu ma vương đó!
Việc này qua được một tháng thì Tiểu ma
vương lại có bạn gái. Lần này là một bạn học sau khi Nghiêm Cẩn và
Thượng Mặc Vu chia tay thì bắt đầu viết thư tỏ tình với cậu, rất có
thành ý. Theo đuổi chừng một tháng thì Tiểu ma vương đồng ý. Nguyên nhân Nghiêm Cẩn đồng ý cũng rất đơn giản, cô nhóc này cắt tóc mái ngố giống
rùa con, cười lên cũng rất ngọt ngào, cậu thấy rất thuận mắt vì thế hai
người hẹn hò.
Nhưng lần này càng tệ hại, ngai vàng bạn
gái của Tiểu ma vương cô nhóc này cũng chỉ ngồi được hai ngày. Sau khi
xác nhận quan hệ, hai đứa trẻ đi đến hồ sau trường hẹn hò, trong hồ có
nuôi mấy con rùa, Nghiêm Cẩn thường đến nhìn, cho chúng nó ăn. Đã lâu
không thể liên lạc với Mai Côi, lúc không có người nói chuyện phiếm thì
sẽ đến đây trò chuyện với mấy con rùa.
Cô nhóc này chưa từng đến đây, rất ngạc
nhiên, thấy mấy con rùa thì bĩu môi chê xấu. Nghiêm Cẩn lập tức nghiêm
mặt, mất hứng. Cô bé không để ý, cô vừa vung tay rùa đã rụt cổ vào, thấy chơi vui thì đùa nó, còn lật người con rùa xem nó lật về thế nào, cô bé cười khanh khách:
- Rùa chơi vui thật, vừa xấu lại vừa ngốc
Tiểu ma vương tức giận vô cùng, cậu nhìn cô bé kia nổi giận:
- Cậu mới vừa xấu vừa ngốc, rùa
đáng yêu nhất, biết cái rắm. Mình và cậu không có tiếng nói chung, sau
này đừng đến tìm mình nữa
Nói xong phất tay áo bỏ đi, bỏ lại con
gái nhà người ta còn đang ngơ ngác, đến khi phản ứng lại thì Tiểu ma
vương đã biến mất từ lâu.
Việc này lại truyền khắp trường, thì ra
bạn học Nghiêm Cẩn là đứa trẻ tốt biết yêu thương loài vật, hơn nữa rất
chính nghĩa. Cô gái kia đúng là không có mắt, nhưng là cô bé đó chủ
động, giờ cũng không cứu vãn được.
Vì thế tất cả trường Nhã Mã đều biết, học sinh Nghiêm Cẩn năm đầu không ngại yêu sớm nhưng yêu cầu với bạn gái
rất cao, chẳng những phải xinh đẹp đáng yêu mà phải có lòng nhân ái,
đoàn kết với bạn bè, yêu thương động vật. Hơn nữa, bạn học Nghiêm Cẩn sẽ tuyệt đối chưa chia tay người này đã yêu người khác.
Về hai đoạn tình cảm này của Nghiêm Cẩn
Mai Côi đều biết bởi vì mỗi lần được về nhà Nghiêm Cẩn đều nói chuyện
với cô nhóc rất nhiều. Mọi chuyện Tiểu ma vương đều báo cáo lại với Mai
Côi, cuối cùng còn muốn xin rùa con cùng cậu chung mối thù, cùng nhau
khinh bỉ hai bạn nữ kia
- Nhưng có lẽ người ra vô tâm, cũng không cố ý như vậy. Mai Côi vẫn có lòng thương người
- Không đúng, không phải cố ý mà cực cực cố ý.
- A!
Mai Côi rất không có nguyên tắc, cũng
không kiên trì với ý kiến của mình, cúi đầu tiếp tục đọc truyện tranh.
Nghiêm Cẩn lại thấy không vui:
- Rùa con, anh không ở đây, một mình em có buồn không?
Mai Côi nghĩ nghĩ, đáp:
- Vẫn ổn!
Nghiêm Cẩn đang khó chịu lại nghe Mai Côi nói:
- Nhưng có anh ở gần vẫn vui vẻ hơn.
Nghiêm Cẩn vui mừng nói:
- Rùa con, chờ thêm năm nữa, anh
có tiền mừng tuổi sẽ mua di động cho em, đến lúc đó, ban ngày chúng ta
cũng có thể gọi điện thoại, không cần phải chờ một tuần mới được nói
chuyện, thật tốt.
- Nhưng lần trước nói chuyện mua
điện thoại với cha, cha không đồng ý, bảo em còn nhỏ, trẻ con không được dùng điện thoại.
- Anh mua cho em là việc khác, cha em không mua là chuyện của chú ấy. Anh sẽ mua cho em.
- Vâng ạ.
Mai Côi nghĩ nghĩ thấy thật vui, mắt cười cong cong. Nghiêm Cẩn cũng rất vui. Sắp đến kì thi cuối kì, sau đó
chính là sang năm mới. Qua năm sau ngày nào cũng có thể chuyện trò với
rùa con rồi. Chuyện vui vẻ này làm cho ba tuần tới không được trở về nhà thì cũng vẫn vui mừng.
Nhưng cậu vạn lần không thể ngờ tới, ngay tại lúc kì thi khảo sát bên ngoài được tiến hành thì rùa con bỏ nhà đi.
Lúc ấy, nhóm bọn họ đang ở trong phòng
học đi theo thầy giáo xem các nhóm khác thi, đột nhiên nghe được giọng
của Mai Côi: “Anh ơi, anh ơi, anh nghe được không?”
Nghiêm Cẩn sợ đến mức chấn động, nhìn
quanh bốn phía, may mà mọi người không phát hiện. Cậu lặng lẽ rời khỏi
phòng học đáp lại: “Rùa con, rùa con, anh ở đây, nghe được”.
“Anh…”
Mai Côi nói xong bắt đầu khóc nức nở, Nghiêm Cẩn sốt ruột: “Em khóc à? Làm sao vậy?”
Mai Côi nghe cậu hỏi thì òa khóc: “Anh
ơi, em không muốn dì làm mẹ mới, dì kh