Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326132

Bình chọn: 10.00/10/613 lượt.

ông thích em, dì muốn cùng cha

sinh em trai, dì không thích em. Anh ơi, em rất sợ, cha rất yêu dì,

nhưng dì không thích em”.

Mai Côi càng nói càng buồn, khóc rất thương tâm.

“Cô ta dám không thích em, anh đánh chết cô ta. Rùa con đừng khóc, bọn họ không cần em em còn anh nữa, em đến

nhà anh, mặc kệ bọn họ. Cha mẹ anh đều thích em, anh cũng thích em, em

đến ở nhà anh. Đừng khóc nữa.” Nghiêm Cẩn thấy rùa con khóc thảm như vậy càng hoảng. “Giờ em đang ở đâu, anh bảo mẹ đi đón em.”

“Em ở cổng trường anh.” Mai Côi nức nở

“Cái gì?”. Nghiêm Cẩn vội chạy về phía cổng trường: “Em đừng đi đâu cả, đứng đó đợi, giờ anh đến ngay”.

Cậu ngại chạy quá chậm, dưới tình thế cấp bách sử dụng thuật di động nhanh. Cậu theo cha và dượng khổ luyện đã

lâu, cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Nghiêm Cẩn hiện thân trước cổng

trường nhưng lại không thấy Mai Côi, cậu vừa định gọi thì nghe Mai Côi

nói: “Em ở sau cây to ở chỗ rẽ.”

Nghiêm Cẩn chạy tới, cuối cùng nhìn thấy

Mai Côi mặc áo khoác nhỏ màu đỏ, đeo ba lô con thỏ. Cô bé khóc mắt đỏ

hoe, trông vô cùng thê thảm. Nghiêm Cẩn sợ hãi:

- Em đến một mình? Sao tìm đến đây được

Trường học này không có trên bản đồ, trên núi này cũng không có biển chỉ dẫn, xe bus gần nhất cũng cách chân núi

khá xa, chỗ này hoàn toàn là núi hoang, học sinh ở đây cũng không dám

chạy loạn, chỉ có thể ngồi xe của trường mà vào. Vậy mà rùa con dám một

mình chạy đến đây.

- Em trốn nhà đi, em muốn tìm anh

Mai Côi khẽ nói:

- Em có thể tìm tin tức về đường

đi trong đầu mọi người, trong trường có nhiều người biết đường, dần dần

tìm kiếm là có thể ra, cứ thế mà đi thôi.

Nghiêm Cẩn há hốc mồm, lớn tiếng mắng:

- Đồ ngốc này, muốn bỏ nhà ra đi

thì phải nói trước cho anh biết chứ, anh đến đón em. Chuyện bỏ nhà ra đi anh thành thạo nhất, có anh dắt đi em đã không phải vất vả như thế. Đi

xa như vậy có mệt không?

Rùa con nhà cậu vóc dáng bé nhỏ, chân

ngắn như vậy, đi đường không nhanh, đi xa như vậy nhất định sẽ rất mệt.

Cậu còn đang định nói gì đó thì Mai Côi nói:

- Chú Happy đến!

Nghiêm Cẩn ngậm miệng, nhanh chóng nghe được giọng của Happy:

- Chú bảo sao vừa thấy cháu ở cửa mà nháy mắt đã không thấy, Tiểu ma vương, cháu không thi à?

Anh vừa nói xong xoay người đi về phía này vài bước, kinh ngạc khi thấy Mai Côi.

- Tiểu Mai Côi, sao con lại đến đây? Còn khóc nữa, sao thế này?

Đứa trẻ đáng yêu ai cũng thích, Happy cũng không ngoại lệ. Anh đau lòng ôm lấy cô bé, xoa xoa đôi lông mi vẫn còn dính nước mắt.

Mai Côi không biết đáp thế nào chỉ đành

lắc lắc đầu. Happy biết cô bé trầm tính cũng không thúc ép, thấy không

có người lớn đưa đi thì vội ôm cô bé vào trường:

- Chú Happy lấy đồ nóng cho con uống, sau đó gọi điện thoại cho mẹ Tiểu Tiểu nhé?

Mai Côi cũng không biết như vậy có được không, cô bé quay đầu nhìn Nghiêm Cẩn. Nghiêm Cẩn nói với Happy:

- Chú không cần bế rùa con, cháu dắt em ấy đi!

- Đi gì mà đi, thằng bé điên, Mai Côi nhất định rất mệt, đi thế nào được. Đúng không, Tiểu Mai Côi, chân đau không?

Vừa quay lại nói với Mai Côi thì Happy đã đổi giọng điệu dịu dàng. Lúc này, Mai Côi thành thật gật đầu, khẽ đáp:

- Đau!

- Khát nước không?

Mai Côi lại gật đầu.

Happy cười:

- Chú Happy lấy đồ uống cho con nhé

Vừa nói vừa bế Mai Côi đi vào trong. Bảo

vệ trường thấy bọn họ thì vội mở cửa. Lúc này Nghiêm Cẩn mới hiểu vì sao Mai Côi phải trốn ở sau cây, cô nhóc biết ở đây có bảo vệ theo dõi.

Nghiêm Cẩn nhìn Happy bế Mai Côi đi đằng

trước, còn dỗ cô nhóc cười trong lòng tức giận: rùa con không có khí

tiết, một tí thế mà đã bị người ta mua chuộc. Chờ cậu lớn lên, cũng có

thể bế được, có gì mà lạ, Happy chỉ giỏi coi thường trẻ con.

Về tới văn phòng, Happy dỗ dành Mai Côi

rồi gọi điện thoại cho Tiểu Tiểu, sau đó vội đuổi Nghiêm Cẩn đến chỗ

thi. Nghiêm Cẩn bất chấp:

- Rùa con đến tìm cháu, cháu phải ở cùng em ấy.

Happy nhướn mày:

- Cháu dám bỏ thi xem, mau về phòng theo dõi đi.

Nghiêm Cẩn nắm tay Mai Côi, đầy khí phách nói:

- Không đi!

Mai Côi cũng sợ bị tách ra, cô nhóc có

nhiều lời muốn nói với anh trai. Happy bị đôi mắt to chờ đợi của Mai Côi làm mềm lòng, đành phải lùi bước. Anh mở ti vi lớn trên tường, gõ gõ

máy tính một hồi, trên màn hình xuất hiện cảnh trường thi.

Happy nói với Mai Côi:

- Mai Côi xem nay, ở đây có rất

nhiều anh chị đang thi, khác với thi ở nhà trẻ, tổ nào có người cướp

được cờ đỏ trước là thắng, được nhất khoa đó.

Trên màn hình là hai đội đang tiến hành

giai đoạn cuối để cướp cờ, đang khó phân thắng bại. Tiểu Mai Côi nhìn

đầy kinh ngạc, miệng nhỏ nhắn há hốc.

Happy lại hỏi:

- Xem hay không?

Mai côi gật gật đầu. Happy lại tiếp tục dỗ:

- Thế Mai Côi có muốn anh Nghiêm Cẩn cũng lấy được cờ đỏ không, anh Nghiêm Cẩn lợi hại lắm.

Mắt Mai Côi sáng rực, cô bé quay đầu cười nhìn Nghiêm Cẩn, hai má lúm đồng tiền hiện lên. Nghiêm Cẩn bĩu môi:

- Biết rồi, chú Happy siêu lừa

đảo. Rùa con, em chờ xem anh thắng nhé, cứ ngồi đây đừng chạy loạn, anh

thi xong sẽ đến tìm em

Nghiêm Cẩn ra sức gật đầu, Nghiêm Cẩn đi tới cửa, lại quay đầu nói:

- Nhất đị


Teya Salat