dượng không cần? Chúng ta thay
phiên nhau, cháu cứ chuẩn bị tâm lý đi, từ tuần sau không còn cơ hội đi
gọi điện thoại đâu.
Xú tiểu tử này, sớm biết nó sợ cha. Nghiêm Cẩn nằm lăn ra sofa kêu gào:
- Cháu không cần, thê thảm hơn cả đi làm với cha là thế nào.
Cháu nghỉ học, đi đầu quân thẳng vào công ty của cha cháu là được, dù
sao cũng đều bị cha huấn luyện. Giờ ở trường phải học rồi còn phải học
thêm buổi tối, thật vô nhân đạo, cháu muốn nghỉ học, cháu muốn nghỉ học.
- Vừa rồi còn bảo mở lớp riêng còn gì. Lớp học này không dễ được vào đâu, hưởng thụ đi Tiểu ma vương.
Tất Mặc Kỳ mặc kệ cậu nhóc giả bộ đáng thương. Nghiêm Cẩn ngồi xuống, bắt đầu đuổi người:
- Dượng, ban thánh chỉ cũng ban xong rồi, dượng có thể đi
rồi, cháu muốn gọi điện thoại. Tâm hồn mỏng manh yếu đuối của cháu bị
tổn thương nặng nề, cháu phải đi gọi điện thoại chữa thương.
Tất Mặc Kỳ phì cười, vỗ vỗ đầu cậu, trêu chọc mấy câu rồi ra ngoài.
Nghiêm Cẩn nghiêng tai lắng nghe, xác nhận thật sự không có ai, cậu vội gọi điện thoại:
- Chú Mai, cháu tìm rùa con.
- Là Nghiêm Cẩn à, muộn như thế còn chưa ngủ, Mai Côi đang ngủ rồi, có chuyện gì mai gọi nhé
Người ta đã nói như vậy Nghiêm Cẩn cũng không tiện yêu cầu Mai Khánh
Hải gọi con gái dậy. Cậu cúp mày, chờ chờ, lại gọi lần nữa, hi vọng Mai
Côi nghe được tự ra nhận điện thoại nhưng vẫn là Mai Khánh Hải, Nghiêm
Cẩn nghe anh “alo” một tiếng thì vội cúp máy
Buồn chết mất! Tiểu ma vương mất hứng. Đúng là đêm bi thảm.
Cũng may ngày hôm sau là cuối tuần, là cuối tuần thứ hai từ khi khai
giảng, trường học rốt cục có lương tâm, cho mọi người về nhà thăm người
thân. Tiểu Nghiêm Cẩn vội thu dọn đồ đạc, là người đầu tiên nhảy lên xe
vội vã về nhà.
Về nhà rồi cũng không làm nũng mẹ, đầu tiên là kéo rùa con vào phòng nói chuyện bí mật.
- Anh dặn em ở trường cũng có tâm ngữ giả, bảo em đừng truyền tin đến trường học, em có nghe không.
- Vâng, em nghe lời mà, không thử.
- Vậy sao tối qua không đợi điện thoại của anh
Mai Côi ngẩn ngơ, đề tài chuyển quá nhanh. Cô nhóc thành thật:
- Em có chờ nhưng đến giờ anh vẫn không gọi nên em mới đi ngủ
Nghiêm Cẩn không vui:
- Anh bị chậm trễ chút thời gian, em đợi thêm tí nữa thì làm
sao. Anh còn cố ý hỏi thăm tin tức cho em, muốn nói cho em cơ
Mai Côi ngoan ngoãn giải thích:
- Đến 10h người ta sẽ buồn ngủ.
- Vậy ở nhà trẻ em có để ý đến tiểu gia hỏa Mặc Ngôn kia không
- Có. Mai Côi thành thật trả lời, một chút không do dự.
Nghiêm Cẩn lúc này không làm loạn, chỉ hai tay ôm ngực nói:
- Em không nhận điện thoại của anh, còn chơi đùa với đối thủ một mất một còn của anh, em rất có lỗi với anh
Mai Côi há hốc mồm, nghiêm trọng vậy sao? Cô nhóc chớp mắt hỏi:
- Vậy làm sao bây giờ?
- Nếu muốn anh vui thì em phải xin lỗi anh anh mới nói tin tức anh nghe được cho em
- Em xin lỗi!
Mai Côi rất biết nghe lời, không hề phản kháng. Tiểu ma vương ngược
lại lại cảm giác rất không thành công nhưng cũng không biết nên làm thế
nào, đành nói:
- Anh hỏi, người biết đọc suy nghĩ có thể chặn suy nghĩ không cho người biết đọc suy nghĩ khác biết. Em cũng luyện đi, luyện tốt thì
an toàn hơn chút, những người cũng biết đọc suy nghĩ sẽ không tìm ra em
Cậu vì tin này mà mất không ít tâm tư với Hạ Bồi, cuối cùng cũng hỏi
được phương pháp. Mai Côi chăm chú nghe xong, gật đầu đồng ý. Nghiêm Cẩn hơi do dự nhưng vẫn nói:
- Anh không hỏi được tin của mẹ em. Em đừng sốt ruột.
Mai Côi cắn cắn môi:
- Có phải mẹ đã xảy ra chuyện gì không? Mẹ vẫn không đi tìm em.
- Không đâu, chúng ta cùng nhau tìm, sẽ tìm được thôi
Nghiêm Cẩn ngốc nghếch ôm Mai Côi vào lòng:
- Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em, em ngoan ngoãn đi học, phải biết thu mình. Anh sẽ nhanh chóng luyện nhiều bản lĩnh.
Nghiêm Cẩn nghĩ, dựa vào đứa trẻ con như cậu không đủ. Cậu phải dựa
vào cả thế lực của cha, vừa học cha vừa điều tra hiệp hội siêu năng lực, tìm manh mối của bọn họ. Còn cả bệnh viện Hạ Bồi từng ở cậu cũng muốn
điều tra. Cậu muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nghiêm Cẩn luôn nghĩ đến việc này nhưng
cậu chỉ là một đứa trẻ, chuyện có thể điều tra cũng chỉ có hạn nhưng
cũng may, tất cả đều chỉ hữu kinh vô hiểm (Có nguy hiểm nhưng không
sao), ngày ngày đều bình tĩnh, thuận lợi trôi qua.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt
đã qua bốn tháng, đã tới cuối kỳ. Nghiêm Cẩn ở trường vừa vui vẻ lại
phấn khích. Thế lực tiểu bá vương của cậu đã được củng cố, những cô gái
ái mộ cậu cũng không ít. Vì thế, Nghiêm Cẩn lại hẹn hò với hai cô bạn
gái nhưng hai cô bạn gái này chia tay cũng quá sớm. Một người được bốn
ngày, một người được hai ngày (Play boy là đây)
Cô bé hẹn hò trong bốn ngày, từ đầu Tiểu
ma vương vẫn rất vừa lòng. Cô bé đó rất nghe lời cũng rất sùng bái cậu.
Tiểu ma vương tuổi còn nhỏ, lòng hư vinh rất lớn nên có một fan làm bạn
gái cảm thấy không tệ. Nhưng ngày chia tay rất nhanh đã đến. Nguyên nhân và vì cậu rủ bạn gái đi ăn cơm cùng Hạ Bồi nhưng cô bé kia nói không
muốn. Cô nhóc ghét tâm ngữ giả, cảm thấy bị tìm tòi suy nghĩ trong đầu
rất không thoải mái. Tiểu ma v