ực bản thân. Cậu bé kéo Mai
Côi, đi ra ngoài
- Chờ đã
Bọn trẻ vừa đi, bà lão lại gọi giật lại. Mai Côi vội quay đầu lại nghe bà cụ ấm ách nói:
- Mai Côi, để bà ôm con một lần được không?
Mai Côi nhìn Nghiêm Cẩn, thấy cậu gật đầu thì mới đi tới, để bà ôm mình vào lòng. Bà lão có vẻ rất kích động,
Nghiêm Cẩn nhìn thấy trong mắt bà có ngấn lệ. Bà lão ôm Mai Côi một hồi
rồi buông tay, giục bọn trẻ đi nhanh, cẩn thận.
Hai đứa trẻ ra khỏi khách sạn, biến mất
trong màn đêm. Bà lão tránh ở sau cửa lẳng lặng nhìn bọn trẻ rời đi, xác định không có người theo dõi, sau đó quay về phòng, lấy trong tủ quần
áo cũ một bức ảnh chụp. Bức ảnh một cô gái trẻ xinh đẹp đang mỉm cười,
cô gái để tóc mái ngố, mặc áo choàng, tóc dài, mắt to, rất sinh động. Bà lão vuốt ve bức ảnh:
- A Âm, mẹ nhìn thấy bảo bối của
con rồi, con bé giỏi lắm, rất được, rất giống con, con yên tâm đi. Giờ
con ở đâu? Có bình an không? Mẹ không đợi được con về, bọn họ luôn giám
thị mẹ, mẹ sẽ không cho phép bọn họ tìm ra được tung tích của tiểu bảo
bối. Con đừng lo, mẹ không ngờ có thể được gặp con bé, mẹ thỏa mãn rồi.
Nghiêm Cẩn cõng Mai Côi quay về khách
sạn, lén chạy về phòng Nghiêm Cẩn. Tiểu Mai Côi rất đau lòng, hai đứa bé hàn huyên cả đêm. Bọn họ không biết, buổi tối đó, khách sạn ba tầng cổ
đó bị cháy, bởi vì bà chủ đã lớn tiếng cảnh báo nên khách ở trong đều
chạy ra kịp nhưng bà cụ lại chết cháy trên lầu. (Crying ~~~)
Tiểu Tiểu sáng sớm đã phát hiện Mai Côi
không ở trong phòng, vội chạy sang phòng con thì thấy hai đứa bé đầu dựa đầu, tay nắm tay đang ngủ say. Nghiêm Lạc hôm qua nhận điện thoại của
vợ, biết con lại gây chuyện vì thế cả đêm lái xe chạy đến. Sáng sớm tinh mơ lại gặp tình cảnh hòa hảo của bọn trẻ. Hai người nhìn nhau, cảm thấy thật bất đắc dĩ.
Trấn nhỏ không lớn, địa chỉ trên chứng
minh thư của mẹ Mai Côi – Liêu Trảo Âm không dễ tìm. Nghiêm Lạc lái xe
đưa bọn họ đi nửa ngày, cuối cùng đến nơi cũng chỉ là một căn nhà bỏ
hoang, rõ ràng đã lâu không có người ở. Cầm chứng minh thư của cô đi đến Sở hộ tịch cũng không tra được gì. Không có người thân thuộc, không có
bất kì tung tích gì. Nhưng một người đột nhiên hóa thành không khí vậy.
Mai Côi thất vọng vô cùng, lời nói của bà cụ hôm qua dường như còn vang vọng bên tai. Chẳng lẽ cô bé tìm không
được mẹ? Cô bé có nên tiếp tục tìm không? Suốt đường đi hôm nay bé cũng
tìm qua suy nghĩ của mọi người nhưng không ai biết Liêu Trảo Âm. Xem ra
bà cụ kia là người duy nhất biết.
Nghiêm Cẩn biết Mai Côi không vui, cả
đường đi cậu bé nắm chặt tay cô như cổ vũ cô bé. Lúc này, Nghiêm Lạc lái xe qua nhà trọ kia, hai đứa bé không nhịn được mà cùng nhìn qua. Mai
Côi hoảng sợ kêu lớn, Tiểu Tiểu quay lại hỏi:
- Sao thế?
- Là hỏa hoạn, mẹ, có hỏa hoạn, khách sạn kia cháy sạch
Nghiêm Cẩn vội chữa lời:
- Rùa con đừng sợ, chỉ là cháy nhỏ thôi
Tiểu Tiểu nhân cơ hội giáo dục con trẻ:
- Cho nên bình thường không được nghịch lửa biết chưa? Hỏa hoạn sẽ làm người bị thương.
- Vâng, không nghịch lửa
Nghiêm Cẩn ngoan ngoãn đáp. Mai Côi quay
đầu nhìn về phía nhà trọ đã dần biết mất sau xe rồi òa khóc. Cô bé dùng
suy nghĩ nói với Nghiêm Cẩn: “Anh ơi, bà cụ hôm qua chết rồi”
Cô bé òa lên khóc khiến hai người lớn hoảng sợ, Nghiêm Cẩn vội ôm cô bé vào lòng an ủi:
- Em đừng sợ, tại xem hoạt hình nhiều thôi, hỏa hoạn này không như thế, không sao, không sao, phim hoạt hình là giả thôi
“Anh ơi, có phải hôm qua chúng ta đến tìm khiến bà phải chết?” Mai Côi dù ngốc cũng hiểu được không có chuyện
trùng hợp như thế. Bà cụ kia vẫn nói nơi đó không an toàn, bắt bọn họ
mau chóng rời đi.
Nghiêm Cẩn không biết nên trả lời sao,
cậu bé ôm chặt rùa con, trong lòng thầm hạ quyết tâm nhất định phải bảo
vệ rùa con thật tốt.
Du lịch lần này cũng không tính là thuận
lợi bởi vì Mai Côi luôn không vui. Vì thế Nghiêm Lạc và Tiểu Tiểu cùng 2 đứa trẻ ở lại trấn S ba ngày, đi dạo ở di tích trên núi, thăm thú sơn
thủy nơi đây sau đó lái xe đến khu du lịch gần đó chơi rồi về nhà. Một
chuyến đi này phải mất đến hơn 20 ngày Mai Côi mới dần vui vẻ lại.
Ngày nghỉ qua mau, Mai Khánh Hải đến
Nghiêm gia đón Mai Côi, dường như anh đã vượt qua được những suy nghĩ
trong lòng, định chăm sóc tốt cho Mai Côi. Triệu Tuệ Trung vẫn luôn
không mặn không nhạt nhưng mấy năm qua bụng cô ta cũng không có động
tĩnh gì, lại ngại Nghiêm gia gây áp lực nên cũng không làm chuyện gì quá đáng.
Sau khi khai giảng, bọn trẻ như thường lệ lại chăm chỉ học hành. Tất Mặc Ngôn cũng trở thành học sinh trường Nhã
Mã, đương nhiên ở cùng Nghiêm Cẩn. Cậu bé nói, hai anh em ở chung có thể quan tâm lẫn nhau. Nhưng cha mẹ hai bên đều cho rằng hai cậu đừng phá
tan kí túc xá là tốt lắm rồi. Tiểu Mặc Ngôn nói:
- Người phá kí túc xá tuyệt đối không phải là con!
Nghiêm Cẩn nhảy dựng:
- Nếu lão tử động thủ thì lão tử đổi sang họ của nhà ngươi.
Hai người làm cha đứng bên xem kịch đều phải lên tiếng. Nghiêm Lạc nói:
- Được rồi
Tất Mặc Kỳ:
- Thế không được. Con, đừng làm anh giận, phá kí túc xá là không được.
Hai đứa bé trừng mắt nhì