bé đói bụng, thay quần áo định đi tìm đồ ăn, vừa mở cửa lại thấy Mai Côi đang lén
xuống lầu.
Cả người Nghiêm Cẩn hưng phấn, hay cho
rùa con, nhân lúc mẹ ngủ định làm chuyện xấu. Cậu nhóc lặng yên theo
dõi. Nhìn Mai Côi đi ra khách sạn rồi đi vào con đường tối. Mai Côi đứng một hồi, dường như có chút sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn bước đi vào trong bóng đêm.
Nghiêm Cẩn nhíu mày lo lắng, cậu định
chạy theo, vừa định gọi bé lại thì thấy cô bé đột nhiên xoay người trốn
vào một ngõ nhỏ. Nghiêm Cẩn cũng né theo, học theo bé dựa vào vách
tường. Mai Côi thấy cậu thì kinh ngạc, Tiểu ma vương cười xấu xa, vừa
định nói chuyện lại bị cô bé kéo tay, ý bảo giữ yên lặng.
Lúc này, từ ngã tư đi đến có mấy kẻ say
xỉn, vừa đi vừa hùng hổ nói năng tục tĩu, rất nhanh đi lướt qua ngõ. Lúc này Nghiêm Cẩn mới hiểu, thì ra rùa con biết bọn họ sẽ đến nên trốn đi. Cậu sờ đầu Mai Côi:
- Rùa con, em thật lợi hại.
Mai Côi hơi rụt lại, cắn môi không nói. Nghiêm Cẩn lại mất hứng:
- Em sao thế, qua lâu như vậy còn không để ý anh. Nếu còn thế anh sẽ tức giận đấy.
Mai Côi cúi đầu, vẫn không nói gì. Nghiêm Cẩn cù nách cô bé:
- Dám không để ý đến anh, anh cù chết em
Mai Côi không nhịn được cười khanh khách, người co lại. Nghiêm Cẩn cũng ngồi xuống, cụng đầu vào đầu cô bé:
- Để ý anh không?
Mai Côi tủi thân khẽ nói:
- Là anh nói ghét em, em không dám để ý anh
- Chó má, anh nói lúc …
Nghiêm Cẩn đang định lớn giọng phản đối thì bỗng nhiên nghĩ ra:
- Á, không phải như vậy, anh là nóng nảy nói lung tung, thật đấy, anh không nghĩ như thế!
Nói rồi cậu cụng đầu vào trán Mai Côi:
- Em nghe đi, em nghe xem anh thực sự nghĩ gì, mau nghe đi
Hai trán chạm nhau cũng là lúc Mai Côi
thu nhận được suy nghĩ của đối phương tốt nhất, cô bé trước đây năng lực còn yếu thì đều dùng cách này để xác định suy nghĩ của đối phương.
Chuyện này Nghiêm Cẩn biết, giờ để bày tỏ sự trong sạch, cậu vội dùng
chiêu này.
Hai đứa trẻ ngồi xổm trong con ngõ nhỏ
đen như mực, trán chạm trán, Mai Côi bỗng nhiên cười. Nghiêm Cẩn thở
phào, biết cô bé đã hiểu nhưng Mai Côi vừa mở miệng đã nói:
- Anh mắng em là quỷ hẹp hòi, anh mới là quỷ hẹp hòi
- Chúng ta đều là quỷ hẹp hòi là được, như vậy mới là nhóm thiên hạ đệ nhất
Nghiêm Cẩn kéo cô bé, vuốt tóc cho Mai Côi:
- Chúng ta coi như hòa, em không được theo quân địch, anh sẽ không nói giận em linh tinh nữa.
Mai Côi tìm lại được người anh tâm tình, cười vui vẻ, ra sức gật đầu. Nghiêm Cẩn lại hỏi:
- Muộn rồi em định đi đâu?
- Hôm nay ở trên đường em tìm suy nghĩ của mọi người một chút, lục soát được chỗ mẹ từng ở, nơi đó có một bà cụ trong đầu có bộ dáng của mẹ. Nhưng xe đi qua đó rồi, em đang định xem thế nào, giờ mọi người đều ngủ, tin tức sẽ dễ tìm hơn
- Xe đi qua? Chiếc taxi hôm nay sao? Xa như vậy em đi thế nào
- Cứ đi thôi. Em muốn tìm được mẹ, em không sợ xa.
Nghiêm Cẩn nghĩ nghĩ rồi ngồi xổm xuống:
- Vậy để thiên lý thần câu (Ngựa tốt đi ngàn dặm) anh tiễn em một đoạn đường!
Cậu nhóc cố ý bắt chước giọng trong phim
hoạt hình khiến Mai Côi phì cười. Cô bé không do dự tựa vào lưng Nghiêm
Cẩn, ôm chặt gáy cậu
Nghiêm Cẩn ôm chân cô nhóc rồi đứng lên:
- Sẵn sàng!
Mai Côi cao hứng cười đến mắt cong lên, nhẹ nhàng khẽ hô:
- Xuất phát!
Nghiêm Cẩn cười vui vẻ, dùng sức cõng Mai Côi:
- Đi nào!
Hai chân hơi nhún, nhảy lên tường đá đối
diện, mượn sức dùng sức, lại nhảy đến nóc nhà khác. Mai Côi cảm giác
mình như siêu nhân mà bay giữa không trung, sợ hãi òa lên nhưng vừa sợ
hãi lại vừa hưng phấn, không nhịn được cúi đầu nhìn quanh. Cô bé hốt
hoảng bám chặt cổ Nghiêm Cẩn.
Trong lòng Tiểu ma vương vô cùng đắc ý,
lại khoe khoang mà tiếp tục bay lên nóc nhà. Trấn nhỏ này nhà cao tầng
không nhiều, hai ba tầng là vừa sức với Tiểu ma vương, hơn nữa lại có
thể lảm rùa con vui vẻ mà không bị sợ hãi. Quả nhiên Mai Côi một đường
vui vẻ cười khanh khách.
Rất nhanh đã đến được chỗ Mai Côi nói, đó là một quán nhỏ, là một căn nhà ba tầng theo phong cách cổ xưa, ở bên
treo bản hiệu viết hai chữ “lữ điếm”. Nghiêm Cẩn cõng Mai Côi đứng ở mái nhà đối diện lữ điếm, thấy cửa hiên bên đó có một chiếc camera nhỏ
Nghiêm Cẩn hỏi Mai Côi:
- Em muốn đứng đây xem hay là đi sang kia
Mai Côi nghĩ nghĩ:
- Đi qua đó xem sẽ rõ hơn
Nghiêm Cẩn nhìn chằm chằm phía Camera,
rất nhanh, chiếc Camera kia cạch một tiếng, khói trắng bốc ra, hiển
nhiên là đã bị hỏng. Nghiêm Cẩn xác nhận xung quanh không còn camera nào khác thì cõng Mai Côi nhảy xuống trước cửa quán. Lúc này, đường phố
vắng lặng, Nghiêm Cẩn bảo vệ Mai Côi, nhìn vẻ bình thản của cô bé
- Em tìm được bà ấy rồi.
Bỗng nhiên Mai Côi nói, Nghiêm Cẩn gật đầu, Mai Côi còn tiếp:
- Người xung quanh đây chỉ có bà ấy là có bộ dáng của mẹ em trong đầu, bà ấy biết mẹ em
- Vậy trong ý thức của bà, mẹ em đang làm gì?
- Không làm gì, chỉ là bóng dàng mờ ảo, nhìn không ra
Mai Côi nói xong, đột nhiên ngừng lại, cô bé kinh ngạc nhìn Nghiêm Cẩn:
- Vì sao không nhìn được?
- Cái gì?
Nghiêm Cẩn sửng sốt, trong lòng biết có
biến. Cậu bé ôm Mai Côi nhanh chóng nấp vào mộ
