t bên tường. Một lát sau,
cửa quán mở ra, một bà cụ đi ra. Bà nhìn trái phải một vòng rồi lại nhìn về chiếc camera, sau đó khẽ kêu:
- Là ai? Mau ra đây.
Mai Côi có chút sợ hãi, cô bé rụt người
lại. Người này có thể thấy bé lén xem trộm suy nghĩ, đây là chuyện chưa
từng có. Nghiêm Cẩn ôm cô bé, thì thầm trong đầu với Mai Côi: “Đừng sợ,
có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em”
Hai đứa bé đang trốn tránh, lại nghe bà lão kia nói:
- Là ai? Mau ra đây, lén lút cái gì. Có gan thì đến đây.
Mai Côi nghe xong thì rút tay Nghiêm Cẩn rồi chạy ra. Tiểu ma vương ở phía sau không kéo kịp cũng đành đi theo ra.
Bà cụ nghe động, quay phát lại, trừng mắt nhìn người tới, không ngờ lại là một cô bé tóc mái ngố, áo choàng đáng
yêu, đôi mắt to tròn. Bà lão ngây ngẩn người, kinh ngạc há hốc miệng,
không tự giác mà thở dồn. Bà cứng người, nghe cô bé con nhẹ nhàng nói:
- Bà ơi, cháu muốn hỏi một chút, bà có biết mẹ cháu ở đâu không?
Hốc mắt bà lão đỏ bừng, bà bưng miệng,
dường như đang che dấu sự kích động, hồi sau như tỉnh ngộ lại, vội quay
đầu nhìn quanh, sau đó kéo tay Mai Côi:
- Lại đây, chúng ta đi vào nhà rồi nói.
Bàn tay bà lão bị bàn tay nhỏ của một cậu bé ngăn lại, Nghiêm Cẩn đầy tư thái của bảo kê:
- Bà đừng chạm vào em ấy
Lúc này bà lão mới để ý bên cạnh còn có đứa bé trai. Bà có chút nghi hoặc nhưng vẫn vội nói:
- Ở đây không an toàn, sẽ bị theo dõi, chúng ta vào nhà nói chuyện, bà không phải là người xấu.
Nghiêm Cẩn quay đầu nhìn Mai Côi, Mai Côi gật gật đầu, lúc này Nghiêm Cẩn mới đồng ý:
- Đi thôi
Bà lão không nói gì, xoay người vào phòng trước, Nghiêm Cẩn kéo tay Mai Côi dẫn cô bé theo sau, đi lên lầu hai.
Nghiêm Cẩn cẩn thận đề phòng, đi rất
chậm, quan sát tỉ mỉ xung quanh. Mai Côi nói trong đầu với cậu: “ Em đã
kiểm tra qua, ở bên có người nhưng đã ngủ rồi”. Nghiêm Cẩn gật đầu, nắm
chặt tay cô.
Bà lão dẫn hai đứa trẻ đến một gian phòng, khóa kĩ cửa, thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng bà lập tức nói với Mai Côi:
- Cô bé, con không nên đến đây
- Bà, bà biết mẹ con, con muốn tìm mẹ
Mai Côi nhìn bà lão chằm chằm, Nghiêm Cẩn nhanh chóng đánh giá toàn bộ căn phòng.
- Con là Mai Côi đúng không?
Bà lão run run định vuốt tóc cô bé nhưng vẫn nén lại:
- Bà biết mẹ con nhưng bà không biết giờ mẹ con ở đâu. Con à, nghe lời bà, đừng tìm mẹ nữa, đừng để ai biết con…
Bà nói nửa chừng thì nhìn thoáng qua
Nghiêm Cẩn, hiển nhiên là đang phòng bị cậu. Nghiêm Cẩn trong lòng cả
kinh, bà lão này biết cả tên rùa con, còn biết em ấy là tâm ngữ giả. Mai Côi nói với bà lão:
- Anh ấy là anh của con, anh ấy bảo vệ con
- Bảo vệ con?
Cuối cùng, bà lão khó nói:
- Được, tốt. Các con đều là đứa
trẻ ngoan, Mai Côi nghe lời bà, đừng tìm mẹ nữa, chuyện của con cũng
đừng để ai biết. Con hãy cứ như người bình thường, bình an mà sống
- Vì sao?
Mai Côi rất đau lòng. Vì sao mẹ nói đừng tìm mẹ, bà cụ này cũng nói đừng tìm mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Mẹ con yêu con, Mai Côi, con nhất định phải nhớ điều này. Đừng tìm mẹ, đừng làm mẹ con lo lắng, sống thật tốt
Bà lão không trả lời thẳng mà chỉ lặp lại những lời tương tự
Nghiêm Cẩn không nhịn được phải chen miệng:
- Sao bà có thể tránh được tâm ngữ giả tìm tòi? Sao bà có thể biết có người ở quanh?
Bà lão sửng sốt, Nghiêm Cẩn lại gặng hỏi:
- Chẳng lẽ bà cũng là tâm ngữ giả?
Bà lão nghe xong thì chăm chú nhìn Nghiêm Cẩn nhưng Nghiêm Cẩn không sợ:
- Bà không nghe được suy nghĩ của cháu đúng không?
- Cháu không phải là con người?
Cuối cùng bà lão gián tiếp thừa nhận suy đoán của Nghiêm Cẩn. Mai Côi kinh ngạc, Nghiêm Cẩn vỗ tay cô nhóc trấn an rồi hỏi tiếp:
- Bà có quan hệ gì với mẹ của Mai Côi?
- Con à, biết nhiều không có lợi
cho các con, chỗ này các con không nên ở lâu, nhớ kỹ lời bà, bảo vệ bí
mật bản thân cho tốt. Đừng đi tìm mẹ nữa, mẹ con bỏ đi là có nỗi khổ,
chờ nó xong việc thì sẽ quay về tìm con. Con phải ngoan ngoãn chờ mẹ
quay về.
Mai Côi mím môi không đáp. Cô bé nhớ mẹ, có nhiều chuyện muốn nói với mẹ. Bà cụ nhìn Nghiêm Cẩn:
- Camera kia là cháu làm hỏng sao?
Nghiêm Cẩn gật gật đầu:
- Hẳn là không ghi được hình bọn cháu.
Bà lão mỉm cười:
- Làm tốt lắm. Đưa con bé đi đi,
đi thế nào thì về như thế, đừng để người khác chú ý, đừng để ai biết
chúng ta từng gặp nhau
Bà nghĩ nghĩ rồi nhìn Mai Côi, Mai Côi
bỗng có cảm giác bị rình rập, vội vàng tập trung tinh thần che dấu suy
nghĩ của bản thân. Cô bé nhìn bà cụ, bà cụ lại cười:
- Giỏi lắm, con gái, con đúng là có thiên phú
Nghiêm Cẩn không biết hai người làm gì, đi đến gần Mai Côi. Bà lão mở cửa nói với bọn trẻ:
- Đi nhanh đi, ở đây không an
toàn. Nghe lời bà, rời khỏi đây, coi như chưa từng đến đây, chưa từng
gặp bà, sau này cũng đừng đến. Nhớ kỹ phải bảo vệ bí mật, đừng để ai
biết.
Mai Côi có chút muốn khóc, vất vả lắm mới tìm được vì sao lại coi như chưa từng xảy ra? Nói mẹ sẽ về nhưng phải
đợi đến khi nào? Nghiêm Cẩn biết bà cụ vì tốt cho bọn họ, xem ra phía
sau còn có chuyện gì đó, tóm lại muốn rùa con bình an thì phải biết giấu mình thật kỹ, tuyệt không được để lộ năng l