không dạy được con
Cô cúi đầu nhìn Mai Côi, xoa đầu cô bé:
- Mai Côi đừng sợ!
Đứa con này chưa bao giờ nổi cơn như vậy trước mặt cô, như con thú hoang vậy, khó trách Mai Côi bị dọa hoảng sợ.
Nghiêm Cẩn nhìn thấy Mai Côi trốn trong
lòng Tiểu Tiểu, dám không giúp mình, còn tỏ vẻ hoảng sợ thì cơn tức càng dâng cao, cậu với Mai Côi mới là một thế mà giờ Mai Côi dám quy thuận
mẹ. Cậu tức giận, vô cùng tức giận. Tiểu ma vương khí thế vênh mặt:
- Mọi người bắt nạt con, con sẽ bỏ nhà đi
Cậu hành động cực nhanh, thoáng chốc đã ẩn vào đám người, bên tai nghe tiếng Mai Côi lo lắng gọi:
- Anh ơi…
Cậu cũng không để ý, nhanh chóng biến mất trong biển người. Nghiêm Cẩn trốn sau cột đá lén theo dõi. Thấy Mai Côi ở sau đuổi theo tìm mình nhưng không tìm thấy, cô bé sốt ruột nhìn xung quanh, còn bị người đụng cho ngã xuống đất. Mai Côi lớn tiếng gọi:
- Anh ơi…
Cuối cùng hoảng đến khóc òa. Nghiêm Cẩn
trong lòng đắc ý, cho em biết mặt, dám nghe lời mẹ không cho anh hôn,
hừ, xem anh Nghiêm Cẩn này dạy dỗ em thế nào.
Tiểu Tiểu vội vàng chạy đến bế Mai Côi
lên lau nước mắt cho cô bé, cũng nhìn xung quanh. Năng lực của Tiểu ma
vương nhà mình cô biết rõ, không sợ cu cậu bị làm sao mà chỉ sợ cậu lại
gây họa.
Suy nghĩ của Mai Côi lại không như vậy,
cô bé hoảng hốt khóc ròng, chỉ chốc lát mắt đã đỏ hồng như con thỏ. Cuối cùng không còn cách nào khác, đành liều mạng gọi Tiểu ma vương trong
đầu. Cô bé cố gắng tập trung tinh thần để tìm tòi tin tức của Tiểu ma
vương trong chốn nhà ga đông đúc. Nghiêm Cẩn trốn tránh, nghe bé kêu to
cũng không để ý nhưng chỉ chốc lát cậu đã bị tìm ra.
“Anh ơi, anh đừng giận, em không theo phe mẹ Tiểu Tiểu, anh đừng trốn nữa làm em sợ lắm”.
Mai Côi nói xong rồi nhìn về phía Mai
Côi, cô bé có thể tìm ra vị trí của Nghiêm Cẩn nhờ vào suy nghĩ của cậu. Nghiêm Cẩn rụt người sau cây cột: “Mai Côi, em từng hứa với anh thế
nào? Không có sự cho phép của anh thì sẽ không lén nhìn suy nghĩ của
anh, nói chuyện với em chẳng tính gì hết.”
Mai Côi đã xác định được phương hướng, cô nhóc định đi tìm Nghiêm Cẩn nhưng vừa bước đi đã bị Tiểu ma vương hét
lớn: “Không được lại đây, không được nghe lén, quá âm hiểm, không công
bằng. Thật sự là đáng ghét.”
Hai từ “âm hiểm” và “đáng ghét” vừa nói
ra khiến Mai Côi ngây người. Cô nhóc đứng bất động ở đó, tiếng mẹ từng
dặn lại vang lên: “Mai Côi, con phải nghe lời mẹ, bất kể thế nào, con
cũng không được nói bí mật này ra, nhất định không được nói. Nếu không
sẽ chẳng ai thích con, con sẽ không có bạn, sẽ bị mọi người chán ghét.
Bí mật này con nhất định phải giữ kín”
Nghiêm Cẩn đợi một hồi không thấy Mai Côi nói thì nghĩ sao bé không lo lắng? Cậu ló đầu nhìn ra đã thấy Mai Côi
ngồi dưới đất ôm gối khóc, Tiểu Tiểu ở bên không biết nói gì. Qua hồi
lâu, Mai Côi bị kéo lên, cô bé không nhìn về phía Nghiêm Cẩn nữa mà chỉ
cúi đầu. Tiểu Tiểu nắm tay bé, tay kia kéo vali như sắp rời đi. Tiểu ma
vương vừa thấy đã hoảng, này, chẳng lẽ thực sự không định tìm cậu?
Mắt thấy Tiểu Tiểu và Mai Côi càng đi
càng xa, Nghiêm Cẩn vội dùng thuật di động đi đến sau lưng bọn họ. Tiểu
Tiểu nghe động, quay đầu nhìn thấy cậu thì cũng không nói gì, cũng không dừng lại chờ. Mai Côi chỉ cúi đầu, hoàn toàn mặc kệ chuyện khác. Tiểu
Tiểu đi đến bên đường vẫy taxi, xe mở cửa, Mai Côi lên xe, Nghiêm Cẩn
cũng vội chui lên cùng bé ngồi chen chúc ở ghế sau. Tiểu Tiểu xếp hành
lý xong lên ghế trước ngồi, coi như chẳng thấy con nhà mình.
Mai Côi vẫn cúi đầu không nhìn Nghiêm
Cẩn, Tiểu ma vương cũng tức giận, hai tay ôm ngực không nói gì. Suốt dọc đường, ngoài lúc Tiểu Tiểu nói địa điểm khách sạn với lái xe thì chẳng
có ai nói gì.
Đến khách sạn, thu xếp chỗ ở xong, Tiểu
Tiểu dẫn bọn trẻ đi ăn. Nghiêm Cẩn tuy không nói gì nhưng cũng bám đuôi
rất chặt. Lúc Tiểu Tiểu gọi món, Nghiêm Cẩn không nhịn được nữa, phát
biểu:
- Mẹ, con muốn ăn gà quay
Đáng tiếc không ai để ý đến cậu, Tiểu
Tiểu hỏi Mai Côi ăn Vịt quế hoa được không, Mai Côi gật đầu, Tiểu Tiểu
lại chọn mấy món rồi bắt đầu giúp Mai Côi chọn đồ ăn. Nghiêm Cẩn ngồi
chờ nhưng cuối cùng đành phải tự mình động thủ. Tiểu ma vương là kẻ lắm
lời, mấy phút không nói gì thì bắt đầu khó chịu, giờ đã lâu vậy mà chẳng ai hỏi gì đến thì tức nghẹn. Cậu bắt đầu tìm đề tài:
- Mẹ, tối có đi dạo phố không?
- Không đi, có đứa bỏ nhà đi, mẹ đang giận!
Tiểu Tiểu không nóng không lạnh đáp lại khiến Nghiêm Cẩn mất mặt, bắt đầu nghịch nghịch đũa. Qua hồi lâu cậu nhóc lại tiếp:
- Rùa con, kẹp tóc bông hoa này không đẹp bằng kẹp con thỏ, lần sau em cài cái kia đi
Lần này thì quá tẻ ngắt, không ai đáp lời cậu. Tiểu ma vương buồn bực vô cùng. Sao lại như vậy, cậu bỏ đi chưa
đến 20 bước, rùa con lần trước còn bỏ trốn hơn 20km cơ mà. Em ấy bỏ đi
thì ai cũng thương, đến lượt cậu thì lại bị trách.
Nghiêm Cẩn rầu rĩ ăn cơm cho qua bữa, về
phòng xem TV một hồi, nghe được bên cạnh Tiểu Tiểu định dẫn Mai Côi đi
dạo phố, quả nhiên không định rủ cậu. Nghiêm Cẩn buồn bực đi tắm rồi
ngủ. Đến khi cậu nhóc tỉnh ngủ thì thấy đã 12h giờ đêm, cậu