ễ phép. Tiểu Mị thoải mái hơn, cô em gái này hẳn là không khó lấy lòng.
Nhưng cô bé vào nhà chưa đầy 2 phút đã
lấy lòng nhầm chỗ. Đầu tiên ngọt ngào gọi hai chữ “rùa con” liền khiến
Tiểu ma vương tức giận trừng mắt:
- Đó là biệt danh tớ gọi, người khác phải gọi em ấy là Mai Côi
Gì, chỉ là xưng hô thôi, chuyện nhỏ. Tiểu Mị độ lượng gọi Mai Côi, cũng chẳng coi việc này có gì to tát.
Sau đó trong lúc chờ ăn cơm, Tiểu ma
vương muốn chơi điện tử, còn kéo rùa con và Tiểu Mị chơi đối kháng. Tiểu Mị là cao thủ, nghe vậy cũng vui vẻ, nhưng không ngờ Nghiêm Cẩn lại đặt mông ngồi xuống sau Mai Côi làm quân sư cho em ấy. Tiểu Mị có chút
buồn, sao người yêu lại không tạo thành nhóm đấu địch mà lại chia ra? Cô bé không nghĩ nhiều, chơi đã rồi nói. Phản ứng của Mai Côi có vẻ chậm,
loại trò chơi này chỉ có đường thua. Chơi ba ván thua liền cả ba, Tiểu
Mị thầm đắc ý, thấy Nghiêm Cẩn gõ đầu Mai Côi dạy dỗ thì vui vẻ. Nghiêm
Cẩn lải nhải:
- Em đúng là đồ ngốc, thua nhiều làm mất mặt anh.
- Em xin lỗi, em đi giúp mẹ Tiểu Tiểu, anh và chị Tiểu Mị chơi nhé!
Mai Côi thật lòng rời khỏi vị trí, trò
chơi kiểu này bé vốn không thích. Nhưng Nghiêm Cẩn nhìn thấy cô bé chạy
vào phòng bếp thì khó chịu, trách Tiểu Mị:
- Rùa con phản ứng chậm, cậu không thể nhường em ấy sao. Cứ thắng suốt, chẳng vui gì?
Cậu lúc nào cũng khó chiều, nói năng đụng chạm, Tiểu Mị nghe xong thì rất không vui. Em của cậu thua chạy mất dép lại trách tớ? Nhưng cô bé không dám nói. Vì thế cuộc vui kết thúc trong sự khó chịu.
Đến lúc ăn cơm trưa, Nghiêm Lạc đã về,
năm người ngồi quanh bàn chữ nhật. Nghiêm Lạc ngồi chính giữa, Tiểu Tiểu và Mai Côi ngồi một bên,Nghiêm Cẩn và Tiểu Mị ngồi một bên là đúng. Thế nhưng Nghiêm Cẩn lại nổi cơn:
- Mẹ, mẹ cướp chỗ ngồi của con
Bình thường cậu và rùa con đều ngồi cùng nhau. Nghiêm Lạc trừng mắt:
- Ăn cơm rồi còn nói loạn xạ cái gì, đừng làm cho bạn học chê cười.
Tiểu Mị nhu thuận cười, thoải mái nói:
- Không sao, ở nhà con cũng thích làm nũng
Nghiêm Cẩn trừng mắt, vẻ mặt có mấy phần giống người cha Diêm vương của mình:
- Nam tử hán đại trượng phu, ai làm nũng?
Cậu khó chịu ngồi xuống đối diện rùa con, nhìn rùa con lén bưng miệng cười thì khó chịu. Cậu bị cha mắng, bạn gái cười mà em ấy còn vui. Cậu nhóc ăn được mấy miếng lại bắt đầu:
- Rùa con, anh thích ăn thịt bò:
Bát vươn ra chờ người gắp. Tiểu Tiểu lườm con một cái, vội gắp một miếng thịt bò xào cho cậu. Nghiêm Cẩn thất
vọng, bĩu môi lườm Mai Côi một cái. Mai Côi cũng gắp một miếng cho cậu
thì cậu nhóc mới thu bát về
Lại được hai miếng lại tiếp:
- Rùa con, anh thích ăn chân gà
Rõ ràng đĩa chân gà gần cậu hơn, kêu gì
mà kêu? Lúc này Nghiêm Lạc cũng khó chịu nhìn cậu. Tiểu Mị nhanh tay vội gắp chân gà vào bát Tiểu ma vương, còn bonus thêm nụ cười ngọt ngào.
Tiểu Tiểu đã quen với việc con thích sai bảo Mai Côi, cô gắp một miếng
rau cho Mai Côi, ý bảo Mai Côi không cần để ý cậu bé.
Nghiêm Cẩn há miệng cắn chân gà, cảm thấy chẳng ngon chút nào. Rùa con bình thường cậu bảo gắp cái gì thì gắp cái đó cho cậu, hôm nay lại dám lạnh nhạt với cậu. Cậu không nhịn được, nói thầm với Mai Côi: “Rùa con, biểu hiện hôm nay của em rất tệ, anh phải
phạt em”.
“Phạt? Phạt cái gì?”. Mai Côi hoàn toàn không hiểu, cô nhướng mắt nhìn Nghiêm Cẩn, dùng suy nghĩ hỏi: “Là thế nào?”
Thế nào? Cô bé còn hỏi cậu thế nào? Vì thế bữa ăn trở thành tình cảnh Tiểu ma vương bỏ bát chạy lấy người. Nghiêm Lạc buông câu:
- Trẻ con vui buồn thất thường!
Câu này Tiểu Mị đầy đồng cảm. Thật không đến nhà không biết, thì ra tính tình Tiểu ma vương cổ quái như vậy.
Vốn dĩ kế hoạch của Tiểu Mị là ở nhà
Nghiêm Cẩn một ngày bị rút thành nửa ngày. Bởi vì Nghiêm Cẩn bực bội nên sau bữa trưa, Nghiêm Lạc tiện đường đưa Tiểu Mị về luôn. Nghiêm Cẩn
khóa cửa phòng hờn dỗi nhưng Mai Côi không vào dỗ. Cậu chờ lại đợi, cuối cùng mất kiên nhẫn chạy ra xem thì thấy rùa con đang cười cười nói nói
cùng Tiểu Tiểu rửa bát. Nghiêm Cẩn nóng nảy, rõ ràng cậu xếp thứ nhất,
cậu không vui mà cô bé hoàn toàn không lo lắng?
Cậu dậm chân, lại làm ồn:
- Rùa con, anh muốn ăn hoa quả
Nói xong bỏ chạy về phòng, nhìn chằm chằm kim phút trên đồng hồ báo thức. Mắt thấy kim phút đã đi được 1 vạch, 5
phút đã qua nhưng rùa con còn không vào, Tiểu ma vương không chịu nổi,
vừa vứt đồng hồ báo thức đi, định ra ngoài gào thét thì nghe được ngoài
cửa có tiếng bước chân vang lên. Nghiêm Cẩn vội ngồi xếp bằng ở trên
giường giả bộ thâm trầm.
Mở cửa đi vào quả nhiên là Mai Côi, cô bé ôm khay đứng ngoài cửa nhìn rồi đi vào:
- Anh ơi, ăn dưa hấu.
Nghiêm Cẩn nhìn cô bé, thấy cô bé rất
thành ý thì chẳng biết xấu hổ mà ngoác mồm đòi Mai Côi bón. Mai Côi phối hợp đút 1 miếng dưa hấu vào miệng cậu. Tiểu ma vương vui mừng, cậu khai ân vỗ vỗ vị trí bên cạnh, há miệng chờ người đút miếng thứ hai. Đến khi ăn được năm miếng thì mới thể hiện hoàng ân bao la:
- Anh tha thứ cho em
Mai Côi rộng rãi nói:
- Vâng!
Cũng chẳng hỏi tha thứ cái gì? Nghiêm Cẩn cũng tuân theo nguyên tắc giận không cần lý do, tha thứ không cần giải