c khỏe này làm sao?
Mai Khánh Hải nhắm mắt:
- Tôi là người sơ ý, chưa từng để ý chi tiết báo cáo sức khỏe của con gái, trước kia tôi chỉ nhìn sơ qua, thấy không sao thì được. Một thời gian trước, tôi muốn mua bảo hiểm cho Mai Côi, đem giấy kiểm tra sức khỏe học kì này của Mai Côi ra xem thì
mới nhìn thấy
Anh ta bỗng dưng òa khóc.
Nghiêm Lạc sắp mất kiên nhẫn thì lại nghe nói tiếp:
- Tôi và mẹ nó đều là nhóm máu A nhưng Mai Côi là nhóm máu B
Mai Khánh Hải đau lòng:
- Tôi đã không còn trách cô ấy bỏ tôi và con gái nhưng tôi thật sự không ngờ, đứa con gái bảo bối bao năm qua của tôi lại không phải là con đẻ tôi. Sao cô ấy có thể làm chuyện
như vậy. Cô ấy phản bội tôi, còn bắt tôi đổ vỏ, tôi nên đối mặt với Mai
Côi thế nào, tôi không biết phải đối mặt với con bé thế nào…
Nghiêm Lạc nhìn một người đàn ông khóc
trước mặt mình, trong lòng không rõ là cảm xúc gì. Trong đầu hiện lên
bóng dáng ngoan ngoãn của cô bé kia, khuôn mặt mỉm cười ngọt ngào, đôi
mắt to như bảo thạch, má lúm đồng tiền đáng yêu. Tiểu Mai Côi đáng yêu
như vậy lại có thân thế như vậy. Cô bé lại có cha mẹ chẳng ra gì.
Mai Khánh Hải ôm đầu khóc rất đau lòng,
đáng tiếc Nghiêm Lạc không có nhiều tình thương xót cho người ngoài, hơn nữa còn thương Mai Côi chịu tủi cực, lập tức cũng mặc kệ anh ta, đi vào phòng Mai Côi thu dọn chút đồ đạc rồi đi ra ngoài nói với Mai Khánh
Hải:
- Ngày mai Mai Côi đến nhà tôi ở,
chúng tôi sẽ đưa con bé đi du lịch, nếu anh vẫn cứ thế này thì đừng để
con bé thấy. Chờ anh nghĩ thông suốt thì đến đón bé sau.
Mai Khánh Hải cúi đầu không nói, Nghiêm Lạc cũng chẳng đợi anh trả lời đã bỏ đi.
Nghiêm Cẩn nghe nói rùa con không những
có thể cùng đi du lịch mà cả kì nghỉ đều sẽ ở nhà mình thì vui đừng hỏi, quả nhiên cha ra mặt có khác.
Cậu cao hứng đi theo mẹ đón rùa con về
nhà, lại tự mình dọn giường trong thư phòng cho rùa con, sau đó lại kéo
cô bé về phòng mình:
- Mau lại đây, anh tìm được cho em nhiều phim hoạt hình lắm.
Hai đứa trẻ vui vẻ chơi đùa, người lớn lại có chút lo lắng. Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc vào phòng thì thầm:
- Boss, ngoài địa chỉ của cô ấy trên chứng minh thư thì không còn manh mối gì khác sao?
- Không có, cô ấy vào Mai Khánh Hải
ly hôn rồi thì biến mất như không khí vậy, anh đã bảo Ray điều tra nhưng ở bên công an không có báo cáo chết, các bệnh viện cũng không có ghi
lại trong danh sách người chết, còn tìm đến cả các nghĩa trang nhưng
cũng không có, cho nên theo lý thuyết, cô ấy hẳn là còn sống, chỉ là
không biết đã trốn đi đâu
Tiểu Tiểu thở dài:
- Cũng chỉ thăm con gái ruột một lần
thôi, có cần giấu kĩ như vậy không? Hơn nữa suốt mấy năm qua không hề
thấy cô ấy về thăm Mai Côi.
Điều Nghiêm Lạc nghĩ lại sang hướng khác:
- Quan trọng ở chỗ sao cô ấy có thể che chắn bản thân kĩ như vậy?
Không có tài khoản ngân hàng, không có công việc, không nhà đất, cuộc sống như vậy làm sao mà sống được?
Hai vợ chồng nhìn nhau thở dài. Nghiêm Lạc nói:
- Chuyện huyết thống tạm thời đừng
nói cho Mai Côi, cả Nghiêm Cẩn cũng thế, thằng nhóc miệng rộng, cái gì
cũng nói lại với Mai Côi. Lần đi du lịch này, chú ý đến hai đứa bé, coi
như nghỉ phép bình thường thôi, đừng để Mai Côi phải buồn
Nhưng còn chưa đi du lịch thì Tiểu ma
vương lại bắn một viên đạn khiến cha mẹ hoảng sợ: tiểu tử đó dẫn người
gọi là bạn gái về nhà “ra mắt”
Từ nhỏ Nghiêm Cẩn đã xưng phải làm người
đàn ông sexy nhất hành tinh, lên nhà trẻ đã có lý tưởng lập hậu cung
3000, lên tiểu học thì muốn thành tình thánh nhân gian. Tình thánh thì
tình thánh, dù sao đứa trẻ ranh cũng chẳng làm được gì, chẳng phải chỉ
như chơi đồ hàng? Không phải Tiểu Tiểu bênh con mà cô cũng không hiểu
đám trẻ con gái đó là làm sao, mới học tiểu học đã nghĩ thoáng như vậy,
còn viết thư tình, hết lá này đến lá khác, đúng là không ít, cô bắt được trong kí túc xá của con trai đến cả thùng thư. Như năm đó, cô và Boss
đến lúc sau khi tốt nghiệp đại học với mắt đầu, chẳng lẽ thời đại giờ đã thay đổi? Nhưng xem Tiểu Mai Côi đó, cũng đâu có như vậy. Tiểu Tiểu thở dài, nghĩ lại chắc hẳn là đám trẻ trong trường kia không bình thường.
Bạn gái đương nhiệm của Nghiêm Cẩn là
Tiểu Mị, thuộc hồ tộc (Cáo), thân phận này Tiểu Tiểu không thích vì tình địch cũ của cô cũng là hồ tộc nhưng đó là một đứa trẻ, lại là bạn của
con mang về nên Tiểu Tiểu vẫn tận tâm chiêu đãi.
Tiểu Mị và Nghiêm Cẩn hẹn hò hơn hai
tháng, nghe nói là người có thời gian hẹn hò dài nhất với Tiểu ma vương, điều này khiến Tiểu Mị rất đắc ý, ở trong trường càng thêm oai phong.
Chuyện lần này đến nhà họ Nghiêm làm khách cũng khiến cô bé hưng phấn,
lúc nào về trường phải khoe khoang mới được.
Sau khi Tiểu Mị đến Nghiêm gia, cuối cùng đã gặp được rùa con mà ngày nào Nghiêm Cẩn cũng nhắc đến, đây là cục
cưng trong truyền thuyết của Tiểu ma vương. Tiểu Mị thấy cô bé gọi
Nghiêm Cẩn là “anh” còn gọi Tiểu Tiểu là “mẹ” thì đoán đó là em gái ruột của Nghiêm Cẩn. Cô bé vốn nghĩ rùa con này chỉ là thú cưng của Tiểu ma
vương, nào biết đó là đứa bé gái luôn yên tĩnh, ngoan ngoãn, cũng rất l
