g này 18 người đều nằm trong danh sách đã chết, đều là đàn ông,
tuổi, chiều cao, triệu chứng bệnh tật có vẻ giống nhau. Hơn nữa 18 người này không có trong danh sách hồn ma của chúng ta. Tuy rằng tên có thể
không chính xác nhưng 18 người đều giống nhau, tuyệt đối không thể là
trùng hợp. 8 người khác là dân mất tích, tình huống tương tự, tuổi,
chiều cao cũng tương tự, có trong danh sách mất tích của cảnh sát. Còn 5 người khác không tra được, tên họ trùng rất nhiều, không biết là ai,
còn đang điều tra.
Vu Nhạc Ngôn bổ sung:
- Bọn họ không phải là tang thi (thây ma) đâu, tôi xác định trong hình ảnh, tôi có thể nhìn thấy, hầu hết đều là người.
Một đám người chết không chết, mất tích
lại xuất hiện hơn nữa còn không xác định là dạng yêu thú gì, hỗn tạp với một số kẻ khủng bố bình thường, đưa ra hai yêu cầu vốn không thể thực
hiện này là thế nào? Mục đích là cái gì?
Nghiêm Lạc hỏi Ray:
- Giấy báo tử của bọn họ có địa điểm gì không? Ví dụ như bệnh viện… có gì lại không
- Không cùng 1 chỗ, báo tử ở các bệnh viện khác nhau
- Cha, tìm một số bác sĩ đến tiếp xúc với bọn khủng bố, để cho bọn họ nghe lén những suy nghĩ của bọn họ, nếu thực sự có liên quan thì hẳn sẽ có phản ứng. Nói như vậy, chúng ta
có thể truyền tin giả, nói là cảnh sát đã bắt được bác sĩ làm thí nghiệm phi pháp mà giam bệnh nhân, cũng chứng thực việc có ai liên quan không. Nếu bác sĩ đúng là kẻ sau màn thì đám khủng bố nghe thế hẳn sẽ rối
loạn, chúng ta nhân cơ hội thúc ép.
Máy bộ đàm của Nghiêm Cẩn khác với những
đứa trẻ khác, của cậu thông đến phòng chỉ huy, có thể biết được tiến
triển từng lúc, lúc này nghe vậy không nhịn được mà bày mưu.
Ray nghe xong sửng sốt:
- Tiểu ma vương nói không sai,
Boss, dù sao 15 phút sau TV nhất định không thể truyền được tin thả tội
phạm, không bằng truyền tin cảnh sát tìm được kẻ chủ mưu để kích thích
bọn tội phạm này. Nếu bọn họ thực sự là bị kẻ kia quản chế thì có lẽ sẽ
có cơ hội đàm phán mới.
- Tốt, giờ tôi đi thu xếp, anh
báo cho Hạ Bồi để ý đến bọn khủng bố, tin tức giả kia cũng lập tức làm,
bảo đài truyền hình chuẩn bị đưa tin.
Nghiêm Lạc nói xong thì Thôi cục trưởng dẫn Trần thị trưởng đi đến:
- Nghiêm tiên sinh, thị trưởng đến.
Nghiêm Lạc cũng không khách khí, chào hỏi xong thì nói luôn yêu cầu, sau đó nói:
- Những người khác đàm phán đều
bị từ chối, chúng ta cần đổi nhân vật để bọn họ chú ý. Trước cửa đang có 10 con tin, 15 phút sau nếu không có tin tức bọn họ muốn thì người sẽ
bị giết. Thị trưởng, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức bảo vệ sự an toàn của
ông nhưng giờ cần có sự xuất hiện của ông
Trần thị trưởng cùng Nghiêm Lạc vốn có
quan hệ thân thiết, xảy ra chuyện lớn như vậy, đương nhiên ông cũng
không thể chối từ, lập tức gật đầu đồng ý, đi theo Thôi cục trưởng đến
trước trường
Nghiêm Lạc nói với A Mặc:
- Một chút nữa thị trưởng sẽ đến
cổng trường đưa yêu cầu trao đổi con tin, chúng ta nhìn xem có hiệu quả
không, nếu không thành công thì 15’ sau truyền tin giả, em sắp xếp cho
bọn trẻ cẩn thận, cùng cảnh sát Lý đợi lệnh tấn công. Anh để cho A La
đến kí túc xá theo dõi Sơn Ưng, nếu tin tức giả của chúng ta cũng không
có hiệu quả thì trước bắt giữ Sơn Ưng, bọn họ thành rắn mất đầu, chúng
ta nhân cơ hội tấn công, không để cho bọn chúng có cơ hội giết chóc.
- Thật sự không được, chúng ta bắt hồn của bọn chúng đi là được
A Mặc ngẫm nghĩ, đối phương nhiều người,
trang bị vũ khí hạng nặng, con tin phân tán, bất luận kế hoạch tấn công
thế nào cũng không thể cam đoan không ai bị tổn hại.
- Đám người như vậy, địa điểm lại phân tán, cho dù ba chúng ta cùng động thủ cũng không thể bắt hồn chuẩn xác được, hơn nữa cũng đều là hồn sống có ý thức. Giờ chúng ta không
thể manh động. Lúc tấn công, chỉ có từng người phụ trách từng nơi, đảm
bảo con tin không bị thương, còn chuyện khác thì phải hành động cùng
nhau.
A Mặc đương nhiên hiểu được đạo lý này, anh gật gật đầu, đi xuống tìm cảnh sát Lý để xác nhận tình huống.
Bên trường học, thị trưởng mang theo hai
bác sĩ mặc áo trắng, Thôi cục trưởng cũng đi đến, lúc này chỉ còn 12
phút. Thị trưởng cùng người bảo vệ cầm loa nói mục đích đến. Làm lãnh
đạo thành phố, chuyện lần này áp lực rất lớn, để đảm bảo an nguy của hơn 1 ngàn người ở đây, ông sẽ cố gắng thực hiện yêu cầu nhưng trong 2h
phải thả 281 trọng phạm là không thể, cần thêm thời gian. Để biểu đạt
thành ý, ông và cục trưởng cục cảnh sát nguyện lấy thân mình để trao đổi với các con tin.
Thị trưởng nói:
- Tôi và Thôi cục trưởng từng
xuất hiện nhiều lần trên TV, các anh nhất định là biết, thân phận của
chúng tôi so với 1000 con tin này cũng tương đương, các anh trông giữ
nhiều người như vậy không dễ dàng nhưng hai chúng tôi thì đơn giản hơn.
Chúng tôi nhất định toàn lực phối hợp, chỉ cần các anh cho chúng tôi
thêm chút thời gian, 2 giờ quả thực rất khó, xin thả các con tin rồi
trao đổi với chúng tôi, cho chúng tôi thêm chút thời gian, nhất định sẽ
thực hiện tốt yêu cầu của các anh.
Hạ Bồi báo cáo qua bộ đàm:
- Bốn người ở cổng trường cảm
thấy đổi như vậy kh