ông tệ nhưng bọn họ không dám làm, tôi không thấy bọn họ có ý muốn trao đổi
Thị trưởng thấy nói mãi không có phản ứng, lại đưa một điều kiện đàm phán mới:
- Trong trường có học sinh bị tim bẩm sinh, không thể bị dọa được, còn cả những học sinh đã bị thương
nữa. Bác sĩ của chúng tôi đang ở đây, chúng tôi mong bọn trẻ không bị
tổn thương, xin để cho bác sĩ trị thương cho các học sinh. Xin thả bọn
họ ra trước.
- Rất nhiều người bọn họ có phản ứng với từ bác sĩ, hình như rất sợ hãi, đầu óc rất hỗn loạn. Hạ Bồi báo cáo.
Mai Côi ở trong trường học cũng hết sức ở hỗ trợ, cô bé lấy tinh thần nghe lén: “Sơn Ưng, Hổ Tử đều có phản ứng
với từ bác sĩ, ba kẻ khác cũng thế, bọn họ rất sợ hãi”
Bingo, xem ra chính là bác sĩ. Nghiêm Lạc rốt cục có thể hơi cười:
- Ray, tăng cường điều tra ở bệnh viện, phải nhanh chóng chúng ta chỉ còn 10 phút thôi
Anh còn chưa nói xong đã thấy Mai Côi hét chói tai: “A… hắn ta muốn giết người… hắn ta muốn giết người…trong
phong thư có kẻ yêu cầu hắn giết người…”. Nghiêm Lạc cả kinh, đang muốn
hỏi ai muốn giết ai, lại chỉ nghe thấy Mai Côi hét lớn, cuối cùng anh
nghe được cô bé nhắc đến một cái tên: “Da Hầu”
Trong phòng học, Mai Côi thực sự hét lớn, cô bé chịu kích thích quá lớn, đoán được có kẻ muốn giết người nhưng
không thể ngăn cản. Cô bé xem rõ cảm xúc của mười người ở cổng trường,
cảm nhận được sự sợ hãi vô tận của bọn họ, nỗi sợ đó trực tiếp kích động đến Mai Côi khiến cô bé hoàn toàn không thể khống chế, hét lớn, người
run rẩy.
Nghiêm Cẩn chấn động, dùng sức ôm lấy Mai Côi, tên canh giữ ở bên giận dữ mắng:
- Kêu cái gì, câm mồm, còn kêu nữa tát chết mày.
Nghiêm Cẩn vội ôm chặt Mai Côi cầu xin:
- Em gái tôi có bệnh, nó không thoải mái, nó không cố ý!
Cậu để Mai Côi tựa đầu vào ngực mình, cuối cùng Mai Côi ngừng thét, run rẩy nằm trong lòng cậu.
Tên kia chạy đến, một cước đá vào Mai Côi:
- Con mẹ mày, gào linh tinh à!
Nghiêm Cẩn ôm Mai Côi quay đi, dùng lưng
mình để cản lại, gã kia đá không trúng khó hiểu, tức giận lại dùng thước kẻ trong lớp đánh lên lưng Nghiêm Cẩn, lúc này các học sinh bên cạnh
đều sợ hãi kêu lớn, có một số muốn chạy ra ngoài, một vài kẻ khác canh
giữ vội quát bảo ngừng. Người đánh Nghiêm Cẩn cũng không để ý nữa, nhìn
về phía đám học sinh, chửi bậy mấy tiếng rồi phòng học lại yên tĩnh lại.
Nghiêm Cẩn ôm Mai Côi nước mắt thành sông trong lòng, thầm tức giận: “Dám đá rùa con, chờ đấy, tao chặt chân mày”.
Ngoài cổng trường, ngay lúc Nghiêm Lạc
còn đã nghĩ đến bức thư với Da Hầu thì mười tiếng súng vang lên. Nghiêm
Lạc không thể tin được, nhìn đồng hồ còn 9 phút, đã xảy ra chuyện gì?
- Bọn họ đã bắn chết 10 con tin ở cổng trường, nhắc lại, bọn họ bắn chết con tin.
Ray hoàn toàn phẫn nộ:
- Không có dự báo, đột nhiên động thủ. Không cần thị trưởng làm con tin thì nói, giết cái gì, lũ điên
kia. Thời gian còn chưa đến.
Nghiêm Lạc ngồi ở trung tâm chỉ huy, đột
nhiên hiểu ra, đối phương không phải không cần thị trưởng làm con tin mà căn bản là không thể tự làm chủ. Bọn họ thuần túy làm theo bức thư kia. Bọn họ chuẩn bị thời gian kĩ càng, làm đúng giờ. Sơn Ưng nhận được thư
yêu cầu 2h phải thả người, Hổ Tử nhận được thư 8h phải có 1 triệu mà Da
Hầu nhận được thư yêu cầu khi còn 10’ thì giết 10 người này để cảnh cáo
bọn họ.
Người chủ mưu rốt cuộc là nhân vật thế
nào, hoàn toàn bất chấp mọi thứ khiến bọn họ trở tay không kịp. Nếu ba
người lấy được ba mệnh lệnh khác nhau thì có còn ai cũng nhận được lệnh
không? Mỗi người nhận được thư đều có thể ra lệnh, vậy đối phó với riêng Sơn Ưng thì là vô dụng, thậm chí còn làm hỏng việc. Nếu những người
khác cũng có thư lệnh thì phía sau xảy ra chuyện gì là không thể đoán
được.
Cảnh sát ở cổng trường đang báo cáo:
- Khủng bố nói, bắn chết 10 người là để cho chúng ta thấy bọn họ quyết tâm làm, việc thả 281 người chỉ
cho chúng ta thêm 1 giờ
Cảnh sát Lý, Thôi cục trường, thị trưởng quay lại:
- Xem ra bọn họ rất muốn 281
người kia, bên trong nhất định có người quan trọng mà bọn họ cần. Có lẽ
việc này chúng ta phải nghĩ cách.
Không thể tưởng tượng, bọn họ căn bản đang bị người ta chơi đùa. Nghiêm Lạc khẽ căn môi, mở bộ đàm:
- Ray, tin tức giả chuẩn bị chưa?
- Tốt rồi, Tiểu Hồ đang ở đài truyền hình, thời gian hẳn không thành vấn đề.
Nghiêm Lạc nhìn nhìn đồng hồ:
- Đến 12h26’ thì truyền tin
- Được, tôi báo lại cho anh ấy ngay.
Nghiêm Lạc bấm máy bộ đàm chuyển sang kênh công cộng:
- Tất cả mọi người nghe rõ rồi chứ. Mỗi người đều có vị trí riêng. Năm phút nữa, 12h27’ bắt đầu tấn công.
Chắc chắn là trở tay không kịp đi, anh
cũng có thể, anh không chờ 2 tiếng nữa. Bất luận trong 281 người này có
cái gì, đám khủng bố này cũng không biết. Bọn họ chẳng qua là những con
rối chết cũng phải nghe lệnh, đàm phán là vô dụng, kéo dài thời gian
nghĩ cách cũng là vô dụng, lại một giờ, nói không chừng lại xảy ra cái
gì sai sót.
Tấn công. Nghiêm Cẩn mừng thầm, sắp cứu
được rùa con ra rồi. Giờ cô bé trông thực sự rất tệ, hình như còn kiệt
sức, thực sự rất yếu. Cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua đám