c phương
án. Chúng tôi sẽ thả người anh thực sự muốn, anh thả đám trẻ con ra, như vậy chúng ta đều có lợi
Lúc này, Nghiêm Lạc thấy rõ được suy nghĩ của Sơn Ưng, hắn ta căn bản cũng chẳng biết những phạm nhân đó là thế
nào. Hắn ta chỉ nhận được một phong thư, dựa vào đó mà làm việc thôi
Sơn Ưng nãy giờ không nói gì, nhưng trong đầu nghĩ rất nhiều. Hắn ta cảm giác chuyện không đơn giản như vậy cho
nên đang nghĩ nên giết trước mấy người để tăng thêm sức uy hiếp.
Nghiêm Lạc vội cắt đứt suy nghĩ của anh ta, anh nói:
- Lâu như vậy anh cũng không có câu
trả lời thuyết phục, là vì không muốn cứu mục tiêu chân chính hay căn
bản không biết mục tiêu là ai?
Nghiêm Lạc thấy được Sơn Ưng đang kinh ngạc vì anh biết suy nghĩ của hắn. Nghiêm Lạc rèn sắt khi còn nóng:
- Tôi đưa ra điều kiện tốt, anh thu
nhỏ phạm vi lại, chúng tôi giao ra người anh thực sự muốn cứu, như vậy
có thể rút ngắn thời gian, đạt được kết quả chúng ta cần. Anh không lo
lắng chút nào sao? Anh chẳng qua là bị người đẩy ra đứng mũi chịu sào,
đừng làm chuyện điên rồ.
Sơn Ưng bị nói trúng mà tức giận. Nghiêm Lạc thấy trong não hắn ta có những đoạn linh tinh, anh vội hỏi:
- Là ai? Ai có quyền quyết định việc này, tôi nói chuyện với hắn ta, như vậy anh sẽ được an toàn.
Khi anh hỏi tới ai, trong đầu Sơn Ưng
xuất hiện một hành lang dài, căn phòng trắng toát như bệnh viện, giọng
một người đàn ông truyền qua một tấm vải che khám bệnh nhưng không nhìn
được bộ dáng. Hình ảnh này chỉ thoáng qua, Nghiêm Lạc nhìn không rõ, anh nghe được Sơn Ưng nghĩ: “Không được, nhất định phải làm theo lời ông
ta, bất kể thế nào, nhất định chỉ có thể làm như vậy”
Hắn ta sợ người kia, Sơn Ưng sợ người
đứng sau tất cả. Một khắc đó Nghiêm Lạc biết chuyện rắc rối to, quả
nhiên Sơn Ưng bắt đầu làm ồn:
- Anh nói gì cũng vô dụng, danh sách 281 người nhất định phải thả hết, TV truyền hình trực tiếp lúc thả
người, đừng nghĩ tìm ai chống đối cho qua. Đưa số điện thoại trường cho
bọn họ, bảo bọn họ ra tù rồi gọi lại đây. Nếu không, tôi sẽ giết người.
Tôi không sợ chết, chúng tôi hoàn toàn không sợ chết.
Nghiêm Lạc quát:
- Tôi sẽ làm theo lời anh nhưng cần thêm chút thời gian, hơn nữa không thể đủ…
Anh còn chưa nói xong thì đối phương đã
thô lỗ dập máy. Anh nghe được Sơn Ưng sai người bên cạnh tên là Giả Sơn, kéo mười người từ sân thể dục đến, đến giờ thì bắt đầu giết người cho
cảnh sát xem.
Sơn Ưng này, hắn ta căn bản biết không
thể thả 281 trọng phạm, có vẻ như chỉ tìm cớ để giết người mà thôi, bọn
họ căn bản đã phát rồ.
Trọng điểm vẫn là kẻ chủ mưu, 281 người
này đến tột cùng có gì đặc biệt mà phải làm hắn phí tâm như thế. Nghiêm
Lạc nhìn đồng hồ, chỉ còn có 32 phút.
Nghiêm Lạc cúp máy, dặn dò mọi người xử
lý. Anh vội đi tới xe công ty, Nghiêm Cẩn, Mặc Ngôn, Dung Hiên, Tào An
Tĩnh, bốn đứa nhỏ trong thần tộc, còn cả Cừu Tranh, Lô Thực, Ngụy Anh
Vân cũng đã làm tốt công tác chuẩn bị. A Mặc ở bên nói với Nghiêm Lạc:
- Bọn trẻ đều chuẩn bị tốt rồi, A La đã vào trước, cô ấy sẽ che giấu cho bọn trẻ.
Nghiêm Lạc gật gật đầu, bảo Nghiêm Cẩn mở bản vẽ, lại xác định lại địa điểm với bọn trẻ một lần nữa:
- Nhất định phải trà trộn vào đám học sinh, đừng hiện thân vội. Ở đây có những người không phải là con
người nhưng chúng ta chưa rõ cụ thể là gì, các cháu phải hết sức cẩn
thận. Khủng bố không muốn đàm phán, 30 phút sau sẽ bắt đầu giết người,
trước mắt chưa có phương án gì khác, nên các cháu cứ tìm chỗ ẩn náu, tất cả nghe theo Ray chỉ huy.
- Rõ!
Đám trẻ đồng thanh hô. Sau đó lần lượt
xuống xe, ý chí chiến đấu sôi sục. Dung Hiên đi một đoạn rồi quay lại
vung tay với mọi người.
Trên xe, Long Lập Hào cắn áo:
- Hâm mộ muốn chết, khi nào mới đến lượt chúng ta lên sân khấu đây
Mẫn Lệ nói:
- Còn phải chờ nữa
- Haiz, trừ bạo an dân mà còn như bị kì thị. Đứa trẻ khác không phục .
Lúc này, hai giáo viên và tám học sinh bị kéo đến cổng trường, bốn gã khủng bố tránh ở sau tường, hai chuyên gia
đàm phán cầm loa kêu gọi nhưng đáng tiếc phía đạo tặc không có ai đáp
lời.
Ray đã đem thông tin của bọn Nghiêm Cẩn cho A La chỉ huy, A La dùng thuật ẩn thân dò xét trong trường một chút:
- Bọn họ phân tán nhưng ai cũng
có máy bộ đàm, đều hoạt động, nếu ai có vấn đề thì mọi người đều biết,
các con đừng manh động, cô đang tìm cơ hội
Cô cài mấy chiếc máy ghi âm mini vào chỗ kín, phía bên Ray đã có thể tiếp nhận nội dung hội thoại trong hiện trường.
Chỉ còn 25 phút, Sơn Ưng hạ lệnh cho mọi
người kiểm tra lại lần nữa về bom để tránh bị đánh bất ngờ. Một gã đi ra đặt bom bên tường, A La lặng lẽ thay đổi một số thứ rồi nói:
- Có cơ hội, tiếng nổ mạnh là tín hiệu, nghe được là được hành động.
Nghiêm Cẩn vung tay:
- Con vào trước dọn đường, chú Đậu Đậu nghe khẩu lệnh
Cậu vừa dứt lời thì người đã biến mất trước mặt mọi người.
Chưa đến nửa phút, một góc trường học Ánh Dương nổ tung, mấy tầng lầu đều bị chấn động, các giáo viên học sinh sợ hãi kêu lớn, mọi người chạy ùa ra ngoài.
Trong bộ đàm, Sơn Ưng gào thét:
- Tất cả ổn định cho tao, một đứa cũng không cho th