tên mình và Sơn Ưng. Hơn nữa còn biết mình có bạn gái. Chẳng lẽ anh ta
hoàn toàn nắm giữ chi tiết của bọn họ? Mã Ba kinh hãi nhìn Nghiêm Lạc
bước đi, vội mở bộ đàm.
Nghiêm Lạc biết mình đã thành công, anh vào xe của đội thiếu niên để kiểm tra tiến độ của bọn họ.
- Đã đánh dấu được, tổng cộng có 1476 người.
Hạ Bồi đầu toát mồ hôi, công tác tìm tòi giữ chỗ đông người như vậy lần đầu tiên cậu làm, rất lo lắng nhưng cũng cố hết sức:
- Có thể xác định được là khủng bố hay người bị bắt nhưng quá nhiều người, không thể cam đoan chính xác tuyệt đối.
- Làm tốt lắm!
Nghiêm Lạc cổ vũ kịp thời, Hạ Bồi vui vẻ
thở phào nhìn về phía các bạn. Bọn họ vai kề vai tìm manh mối, lần đầu
tiên làm nhiệm vụ đã được khen ngợi trước tiên nhưng lại chẳng ai để ý.
Nghiêm Lạc nhìn theo đó rồi xác nhận vị
trí, sau đó để bọn họ chờ, nhận chỉ thị mới được hành động. Sau đó anh
cầm bản vẽ xuống xe, Nghiêm Cẩn cũng đi theo xuống:
- Cha, tính sai 5 người
- Không phải Hạ Bồi không tính đúng
mà 5 kẻ đó không phải là người. Trước khi không biết rõ tình huống, các
con tiến vào trường rất nguy hiểm, để cha đàm phán với Sơn Ưng trước,
xem tình uống rồi xác định sau,
- Nhưng nếu cứ kéo dài, rùa con ở trong rất nguy hiểm, nếu không để con vào tìm rùa con trước!
Nghiêm Lạc nghiêm mặt:
- Con không thể bảo vệ em ấy rời đi
mà không làm ai kinh động, bên trong đó còn hơn 1 ngàn người sẽ gặp nạn. Con, con quan tâm Mai Côi là đúng nhưng tình hình nguy cấp, con càng
phải bình tĩnh, xúc động sẽ làm hỏng việc. Nếu con thực sự muốn tốt cho
Mai Côi thì nhớ kỹ những lời này. Đừng hành động mù quáng, chờ lệnh của
cha
Anh vứt bản vẽ cho Nghiêm Cẩn, sau đó mở máy bộ đàm:
- Ray, Nghiêm Cẩn lập tức truyền một bản vẽ khác cho cậu, cậu so sánh với bản trước đó, xem chỗ nào thiếu
người. Còn nữa, người canh cổng trường là Mã Ba, người trong văn phòng
là Sơn Ưng, ở hội trường là Hổ Tử. Các cậu tìm theo tên xem có thể tra
được gì không. Có tin gì tôi lại báo cho mọi người
Ray sửng sốt:
- Có cả tên? Boss, tin tình báo của anh quá nhanh nhạy, lúc nào thích hợp giới thiệu đi, tôi sùng bái người đó lắm rồi
- Được! Chờ lúc nào thích hợp.
Nghiêm Lạc nhìn đồng hồ, thời gian không
còn nhiều, anh cắt máy bộ đàm, sờ đầu con như để trấn an cậu. Sau đó đi
vào phòng chỉ huy.
Điện thoại lại gọi, chuông đổ hồi lâu, cuối cùng bên kia nhận máy nhưng không nói gì
- Sơn Ưng à? Tôi là Nghiêm Lạc, anh có thể gọi tôi là Nghiêm tiên sinh.
Đầu bên kia không có người đáp trả, Nghiêm Lạc lại hỏi:
- Anh là Sơn Ưng đúng không?
- Anh là Nghiêm Lạc? Giọng đối phương trầm ổn.
“Hắn ta tên thật là Thẩm Ưng”, giọng Mai Côi cũng đồng thời vang lên trong đầu Nghiêm Lạc.
Quả nhiên, chỉ cần có lời nói dẫn đường,
dù đối phương không nói nhưng cũng không tự chủ mà có đáp án, Mai Côi
lập tức có thể nhìn thấu. Nghiêm Lạc nghĩ rồi nói:
- Sơn Ưng, danh sách các anh đưa có vấn đề, vì không muốn đôi bên lưỡng bại câu thương nên tôi muốn nói rõ với anh.
Sơn Ưng rất cẩn thận không nói gì. Mai
Côi cũng nhanh chóng “hắn ta không biết danh sách đó có vấn đề gì, hắn
làm theo lệnh kẻ khác, giờ đang thấy rất kinh ngạc”
Nghiêm Lạc lại nói tiếp:
- Danh sách 281 người này có 11
người đã chết, 43 người không tra được, 3 người vượt ngục đang truy nã,
còn lại 224 người phân bố ở tất cả các nơi trong nước.
Nghiêm Lạc nói đến đây thì dừng lại. Sơn Ưng đợi một hồi, rốt cục nhịn không được, hỏi:
- Thế thì sao?
- Nói cách khác, cho dù có kì tích
thì hơn hai giờ cũng không kịp thả hết bọn họ cho anh biết được, cũng
càng không đủ 281 người. Huống chi những người này ở khắp cả nước, có
những người còn ở vùng xa xôi, trong 2h căn bản không thể làm xong thủ
tục thả người, còn phải gọi điện xác nhận. Đây là nhiệm vụ bất khả thi,
cho nên các anh đừng nổ súng giết người, vừa động thủ thì tiền không lấy được mà mạng sợ cũng khó giữ. Anh cũng biết tôi không đùa.
Sơn Ưng không nói gì, Nghiêm Lạc cũng
không nói tiếp, hai người dùng yên lặng đối chọi nhau. Nghiêm Lạc hiểu
lần này đá phải khúc xương cứng. Lúc này Nghiêm Cẩn xuất hiện, cầm bản
vẽ kia đưa đến trước mặt Nghiêm Lạc, dùng cảm ứng của Hạ Bồi và Mai Côi
đối chiếu thấy thiếu một người.
Nghiêm Cẩn viết lên tờ giấy:
- Sơn Ưng không phải người, Hạ Bồi không nghe được trong phòng có người gọi điện thoại.
Nghiêm Lạc gật gật đầu, trên giấy viết:
Thẩm Ưng. Nghiêm Cẩn hiểu ý, chạy ra báo cho Ray tra trong những kẻ
không thuộc nhân loại có ghi lại về Thẩm Ưng không.
Lúc này, Nghiêm Lạc nghe được bên kia Sơn Ưng nói:
- Anh đang kéo dài thời gian sao, tôi không kiên nhẫn đâu, nói trọng điểm đi, bằng không đến giờ rồi, tôi sẽ giết người.
“Hắn ta nói thật đó, hắn ta khi nãy nghĩ
bắt đầu nên giết từ đâu” Mai Côi sợ hãi nói: “Đầu óc hắn ta rất loạn,
con không hiểu. Cha Nghiêm Lạc, con sẽ thử chuyển suy nghĩ của hắn ta
cho cha nhé”
Nghiêm Lạc nói với Sơn Ưng:
- 281 người này chắc chắn sẽ không
phải tất cả đều là mục tiêu của anh, anh tìm nhiều người như vậy che
giấu làm gì, không bằng thu hẹp phạm vi lại đi, chúng ta bàn bạ