này của hắn, cứ như xem bản
thân là con quái vật đáng sợ vậy.
―Cô không sợ tôi nữa à? Trầm Thiên Thu nhạy bén cảm nhận được sự chuyển biến thái độ
của nàng.
Nàng cười với hắn. Không sợ nữa, huynh đã chữa khỏi cho cha tôi, tôi cảm kích huynh còn
không kịp, sao lại sợ huynh nữa chứ? Chúng ta đi thôi!
Sau khi đi vào mái đình cách đó không xa, Bạch Tiểu Mộc vừa đem rượu và thức ăn trong
hộp cơm ra, vừa nói: ―Hôm nay là tết Đoan Ngọ, vừa hay lại là sinh thần của tôi, cho nên đại
nương trong phòng bếp giúp tôi làm thêm hai món, chúng ta nhân lúc còn nóng mà ăn đi.
―Sao cô biết chuyện tôi chữa khỏi cho cha cô? Tối qua lúc hắn vào phòng của Bạch Thông,
ông ta vì vận công quá gấp, dẫn đến kinh mạch chạy ngược, thần trí đã không thanh tỉnh nữa,
hắn không xác định được Bạch Thông có nhận ra hắn hay không.
―Là cha tôi nói, đa tạ huynh đã ra tay cứu cha tôi, bằng không tôi thật không dám tưởng
tượng lần này cha tôi sẽ ra sao nữa. Đến, ly rượu này xem như tôi cám ơn huynh. Nàng rót
ra hai ly rượu, đưa cho hắn một ly, sao đó nâng ly kính hắn.
Trầm Thiên Thu nhận lấy, liếc nàng một cái, một hớp uống hết rượu trong ly ―Mười ngày sau,
đợi Thiên Thời thành thân, tôi sẽ dẫn cô về Bách Độc cốc.
―Mười ngày sau huynh ấy còn muốn thành thân sao? Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc ngây ra.
―Bởi vì tối qua các người cướp ta tới đây, bỏ lỡ giờ lành, cho nên phải chọn ngày khác hoàn
thành hôn lễ, nhưng tới lúc đó, thương thế trên chân của Thiên Thời chắc cũng đỡ rồi, đệ ấy
sẽ tự mình đi đón dâu.
Thấy hắn liếc nàng dò xét, Bạch Tiểu Mộc bực bội nói: ―Huynh yên tâm, lần này chúng tôi
tuyệt đối sẽ không cướp hôn, phá hoại chuyện tốt của huynh ấy, huynh ấy nhất định sẽ được
như ý nguyện mà bái đường thành thân với Dương cô nương.
Tuy trong lòng có chút chua xót, nhưng nàng hiểu rằng mình và Tần Thiên Thời thật sự
không có duyên, ngay đến cướp hôn mà cũng có thể âm kém dương sai cướp phải ca ca song
sinh của y, nàng đã nhận ra rồi.
Nhìn cái người trước mắt có dung mạo tương tự với y, bỗng dưng, nàng nhớ đến tình cảnh
lần đầu tiên nhìn thấy Tần Thiên Thời vào năm ngoái – Khi đó nàng vì dụ bắt tên hái hoa tặc
hoàng hành ngang ngược ở mấy thị trấn phụ cận, cố ý lượn lờ trên phố, dẫn sự chú ý của tặc
nhân, quả nhiên tối hôm đó, tên hái hoa tặc kia liền lẻn vào trong khách điếm mà nàng ở.
Nàng lường trước tên khốn kiếp hạ lưu đó sẽ dùng mê hương để đánh mê nàng, nên sớm đã
có chuẩn bị, dùng vải che kín miệng mũi, kết quả không ngờ rằng hái hoa tặc lại thay đổi
cách làm lúc trước, âm thầm bỏ nhuyễn cân tán vào trong thức ăn mà tiểu nhị đưa tới, làm
cho toàn thân nàng mềm nhũn, một thân võ công hoàn toàn không có cách nào thi triển được.
Khi tên hái hoa tặc tới gần nàng, cười dâm đãng xé rách y phục nàng, nàng thấy sự trong sạch
của mình sắp bị hủy trong tay tên dâm tặc này.
Thế là nàng tuyệt vọng dùng hết một chút sức lực cuối cùng, cắn vào tay hắn, kết quả nàng bị
hắn đẩy ra, cả người đụng vào cột giường, ngất đi.
Đợi nàng tỉnh lại, nàng nghe thấy một giọng nói ôn hòa quan tâm hỏi: ―Cô nương, cô tỉnh rồi,
có cảm thấy chỗ nào khó chịu hay không?
Mở mắt ra, nàng nghiêng đầu về phía người đàn ông nói chuyện, đập vào mắt không phải là
cái bản mặt dâm uế của tên hái hoa tặc kia, mà là một khuôn mặt tuấn mỹ ôn nhuận.
―… Nàng nhất thời không thốt nên lời, chỉ biết ngây ngốc nhìn y, không hiểu đã xảy ra
chuyện gì.
Y mỉm cười nói: ―Yên tâm, cô không sao rồi, tên hái hoa tặc kia đã bị bắt, y phục cô bị xé
rách nên tôi đã nhờ một vị đại thẩm ở phòng bên cạnh thay bộ mới giúp cô, còn mấy vết
thương trên đầu cô, cũng đã mời đại phu tới bốc thuốc.
―…Là huynh cứu tôi à? Lúc sau, cuối cùng nàng cũng tìm lại được giọng nói cất tiếng hỏi.
―Ừ. Y gật đầu. ―Tại hạ Tần Thiên Thời, không biết cô nương xưng hô thế nào?
―Bạch Tiểu Mộc, tôi tên Bạch Tiểu Mộc. Chính tại lúc đó, nàng đã thầm mến Tần Thiên
Thời.
Hồi tưởng lại chuyện sâu trong kí ức, Bạch Tiểu Mộc cụp mắt, bóc một chiếc bánh chưng,
cúi đầu ăn. Nàng tưởng rằng bản thân có thể thoải mái quên đi, hai chữ quên đi viết ra thì dễ,
khi làm thì lại chẳng dễ chút nào, ngực chua xót, ngay cả ăn bánh chưng mà trước giờ mình
thích nhất cũng cảm thấy đắng ngắt.
Có phải khi gói bánh Hoàng đại nương đã bỏ nhầm hoàng liên, nên mới có vị đắng?
Đột nhiên nghĩ tới gì đó, Bạch Tiểu Mộc nâng mắt mở miệng muốn hỏi, bỗng nhận được ánh
nhìn chăm chú vào nàng của Trầm Thiên Thu, cặp mắt đen vương bụi lam kia của hắn đột
nhiên khiến nàng giật thót, không còn là sự sợ hãi giống tối qua nữa, mà là như có người cầm
cái gì đó hung hăng gõ vào tim nàng một cái vậy.
―Huynh, huynh nhìn tôi như thế làm gì? Ánh mắt thâm thúy khó hiểu kia khiến tim nàng đập
loạn nhịp.
Lát sau, Trầm Thiên Thu mới nói: ―Cô cùng Thiên Thời là không có khả năng, nhân lúc còn
sớm mà chết tâm với đệ ấy đi. Thiên Thời sẽ không dám đi ngược lại ý cha mẹ để cưới nàng,
mà Vọng Vân trại thì lại âm kém dương sai cướp hắn tới đây, đã định sẵn kiếp này bọn họ vô
duyên.
Lườm hắn một cái, nàng sượng sùng trả lời:
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập