hỉ vì em gái mình mới tới giúp
bọn họ một tay mà thôi, cho nên cũng không để ý anh ta đứng ở bên cạnh
cầm hộ cô sấp tài liệu quảng cáo dầy cộp nặng nề kia.
Còn có mấy
tấm chụp cô đang ở chỗ nhà chờ xe buýt, sau lưng có một nam sinh đang vỗ nhẹ đầu vai của cô, cô chợt quay đầu lại, trên mặt là lúm đồng tiền như hoa.
Hình sau hiển nhiên lại đổi vai nam chính, tay đua xe cao
lớn đẹp trai, thế nhưng lại cất xe của mình vào một góc, ân cần giương ô che mưa cho cô, nhìn bóng lưng hai người bọn họ xem ra hết sức hài hòa
lãng mạn.
Đây là lần sau giờ tan học cô quên mang theo ô, bị cầm
chân ở trong trường, nam sinh nhiệt tình này nói rằng mình có cái ô kiên trì muốn đưa cô ra cổng trường.
Còn có hình chụp cô đang hoảng
hốt chạy trên lối đi bộ ngoài học viện ở sau lưng là một khuôn mặt xa
lạ của thanh niên ngoại quốc tóc ngắn màu xám tro đang cầm một bó hoa
hồng đỏ đuổi theo, miệng đang mở rộng hình như đang nói cái gì đó.
Cuối cùng còn có mấy tấm chụp cô và Lisa còn có cả Thẩm Diệu Dương cùng nhau đi ra goài ăn cơm, Raul cầm khăn ăn trắng muốt rất dịu dàng giúp cô lau đi nước trái cây dính trên khóe miệng, lúc đó cô chỉ xấu hổ cười cười,
sau này cũng không đồng ý cùng Lisa đi ra ngoài ăn cơm thêm lần nào nữa, ngay cả lúc ăn trưa ở trường học cô cũng tận lực tránh xa.
Những thứ này có cái chụp vội, có nhiều tấm liền nhau, một loạt rất lưu loát, tiêu chuẩn cực kỳ cao, góc độ rất tốt, hình ảnh sắc nét, giống như đang trình chiếu một bộ phim mới vậy.
Những nam sinh trong hình này,
trừ anh trai của Lisa là cô từng nói với anh ta mấy câu ở ngoài, còn
những người khác cô chưa từng nói chuyện qua, ngay cả tay đua xe cao lớn đẹp trai, bạn cùng lớp hay là anh trai của Lisa cô cũng đã sớm nói rõ
là mình đã kết hôn.
Cô cũng không tiếp nhận bất kỳ sự theo đuổi
của bất cứ ai, càng không có đi ước hẹn cùng ai, cô không có làm gì có
lỗi cả. Cô căn bản không cần phải sợ anh , không phải sao? Anh cũng nên
tin tưởng cô mới đúng chứ.
Thế nhưng với ý đồ chụp ảnh rõ ràng
kia, đối với Tình Tình mà nói, sau một hồi kinh ngạc thì tiếp theo đó là sợ hãi, anh hiển nhiên phái người theo dõi cô, điều tra cô. Làm cô có
cảm tưởng bao nhiêu tư mật của mình đều bị phơi bày ra trước mắt anh.
Anh tại sao có thể làm như vậy với cô? Cô ở chỗ này đi học, đã được anh
đồng ý. Mà cũng đã qua một năm, anh cũng không đến đây thăm cô, chắc là
cũng không muốn cô trở về không phải sao?
Vậy bây giờ là có ý gì?
"Hình cũng không tệ."Anh đánh giá, "Góc độ cũng rất tốt, chụp em trông thật xinh đẹp."
Tầm mắt của Tình Tình đang đặt trên những tấm hình sững sờ ngẩng lên nhìn
anh, không nói nên lời. Anh không phải đang tức giận sao? Lại vẫn có thể tán dương cô như vậy?
"Chỉ là, em không cảm thấy mình nên tránh
sao? Dù sao em bây giờ vẫn là vợ của tôi, không thể làm chuyện hồng hạnh xuất tường như vậy chứ?" Mộ Dung Trần chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ
nhắn của cô, muốn xem xem cô có lời gì để nói. Hình này tối hôm qua anh
đã nhìn rồi, lúc đầu thấy tức giận sau lại thấy tiểu tử ngu ngốcA Kỳ kia coi như cũng làm được chuyện tốt.
Cô muốn đến trường anh không
có ý kiến, muốn ở lại nước ngoài không trở về anh cũng không có ý kiến.
Điều làm anh tức giận là sao cô có thể cười với những tên kia vui vẻ đến như vậy.
Đó là nụ cười mà từ trước tới nay anh đều mơ tưởng cũng rất trân quý! Tại sao, cho tới bây giờ cô vẫn keo kiệt một chút cũng
không cho anh?
"Anh có ý gì?"
"Có ý gì? Ý tứ này đã viết
lên trên mặt rất rõ ràng. Đối với những tên đàn ông kia em lại cười đến
mê người như vậy, em thấy đói khát sao, Tiết Tình Tình? Nếu như em muốn
thì gọi điện thoại cho tôi là được rồi? Tôi nhất định có thể thỏa mãn
được em."
Đúng vậy, anh thừa nhận là anh đang rất ghen tỵ! Anh
cho rằng mình cho cô tự do cho cô có không gian để có thể sống vui vẻ
một chút, nhưng sống vui vẻ không có nghĩa là có thể để cho đàn ông khác rình rập như vậy.
Dám cùng những tên kia cười đến vui vẻ như vậy, sẽ phải có can đảm gánh chịu hậu quả.
"Chát" một tiếng, tiếng tay vỗ vào má vang lên, Mộ Dung Trần không thể tin
nhìn Tình Tình ở trước mắt, cô còn dám động thủ đánh mình?
"Là
anh có người khác trước, tại sao lại vô lý đi chỉ trích tôi. . . . . ."
Khi dễ cô không biết gì có phải hay không? Tình Tình cảm thấy bàn tay
mình rất đau.
Đúng vậy, cô không hối hận khi đã tát anh, chính
anh cũng có thể tìm phụ nữ khác, tại sao lại còn tới vu oan cho cô?
Huống chi cô cũng chưa từng làm chuyện gì thật có lỗi với anh. Anh trái
lại còn ngang ngược đi nghi ngờ cô, nên có khi còn ác liệt hơn một chút! Trực tiếp ném cho cô giấy thỏa thuận li hôn!
Đúng vậy, ly hôn. Nếu quả như thật thấy thích Đơn tiểu thư đó như vậy, cô cũng không ngại trả lại tự do cho anh.
"Tôi có người khác?" Mộ Dung Trần nhíu mày, bén nhạy bắt được lời nói của
cô: "Người khác nào?" Tình Tình quay mặt qua không thèm nói, anh và phụ
nữ khác như thế nào, cô cũng không muốn hỏi tới.
Cô có lẽ cũng là một trong những người tình của anh, nhưng mà cũng may anh đại phát
thiện tâm ban cho cô một thân p