80s toys - Atari. I still have
Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324202

Bình chọn: 7.00/10/420 lượt.

là cảm ơn Tổng Giám đốc Hoàng rồi, tôi không cần đổi hạng vé. – Lãnh Tử Thần dựng thẳng lưng, bình thản từ chối. Hóa ra mới rồi anh tránh mặt, tránh hai người nhân viên muốn giúp anh lên ghế hạng nhất, xem ra anh đã biết trước là họ tìm anh cho nên mới co đầu rụt cổ. Tổng Giám đốc Hoàng là người thế nào?

- Chúng tôi được yêu cầu thực hiện, Lãnh tiên sinh, xin ông đừng từ chối, chúng tôi sẽ không dám nhìn cấp trên của mình đâu. – Người nhân viên lịch sự cung kính niềm nở, nhìn sang Lâm Ấu Hỷ. – Thưa, cô đây là người đi cùng phải không ạ, Tổng Giám đốc Hoàng mới rồi có nhắc tới, xin mời theo chúng tôi.

Theo sau hai người lên hành lang dẫn vào máy bay, Lâm Ấu Hỷ thấy trán Lãnh Tử Thần hằn vệt gân xanh, miệng lầm bầm, nghe loáng thoáng như là câu chửi bằng tiếng Anh, đều có nghĩa rất khó lọt tai, hẳn là anh đang vô cùng tức giận. Tiêu Vũ Trạch từng bảo, Lãnh Tử Thần một khi đã cáu thì toàn phun ra tiếng Anh, đó là bệnh nói bậy từ hồi nhỏ sống ở Mỹ.

Lúc này, Lâm Ấu Hỷ chẳng biết nên nói gì cho phải, đành đi sát bên anh, theo anh từng bước, im lặng hồi hộp.

Ghế hạng nhất rất thoải mái, ghế rộng rãi mà hành khách thì lọt thỏm. Khi máy bay cất cánh, Lâm Ấu Hỷ cảm giác máu toàn thân dồn hết lên đầu, chóng mặt, đến khi máy bay đã lên đủ độ cao cô mới dần dần trở lại bình thường, tiếp viên hàng không đưa đến tận tay đồ uống và bữa ăn nhẹ.

Cô nhìn anh ngồi im chẳng nói năng gì thì cảm thấy lạ. Rất lâu sau cô mới kéo áo anh. Anh quay lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, dịu hẳn đi, hỏi nhỏ:

- Sao?

Cô chỉ vào anh:

- Em chỉ muốn hỏi sao anh cũng lên máy bay?

- Không được sao? – Lãnh Tử Thần biến sắc mặt, trợn mắt nhìn cô. – Nói thế là nghĩa gì, tại sao anh không được lên máy bay?

- Tại sao anh phải lên máy bay? – Lâm Ấu Hỷ nhìn ra ngoài cửa sổ, trên độ cao ba mươi ngàn mét, ánh nắng trong suốt, không gian bàng bạc, mây trắng phau thấp thoáng gần xa, cảm giác vươn tay ra là chạm tới, cảnh thần tiên chẳng qua cũng chỉ như vậy là cùng. Cô ngẩn ngơ nói: – Anh lên một cái là em không biết phương Bắc ở đâu, giờ em đang bay đi đâu vậy?

- Anh không lên thì em cũng không biết bên nào là phía Bắc mà, cô ngốc. – Cuối cùng Lãnh Tử Thần cũng mỉm cười. Anh không thể trầm ngâm được nữa, nhất định phải làm cho cô ngốc sợ một phen mới được, bèn vươn tay tóm lấy đầu cô, dịu dàng nói: – Anh mang em bán ra nước ngoài, được không?

- Ai mà thèm mua em chứ? – Cô dẩu môi, nghe giọng anh, cảm thấy mình sao mà giống chú mèo nhỏ thế, cứ quyến luyến ánh mắt nhìn ra cửa sổ không rời, đến khi trước mặt là khay đồ ăn ăm ắp. – Nếu có ai mua thì cũng để em ăn một bữa cho no đã.

- Ngốc ạ.

Ăn hết suất, Lãnh Tử Thần thư thái ngả lưng, kéo chăn lông làm gối, thấy Lâm Ấu Hỷ vẫn mê mải gí mũi ngắm cảnh qua cửa sổ, anh kéo tay cô, thấy cô quay lại nhìn, anh mím môi cười:

- Đừng nhìn nữa, ánh mặt trời quá gắt, một lúc sẽ đau mắt đấy.

- Vâng ạ. – Lâm Ấu Hỷ cũng học cách của Lãnh Tử Thần, thả người ra, mở to mắt nhìn anh: – Có phải anh định về nhà em cùng em?

- Ừ, anh muốn đi thăm thú. – Mắt anh mỗi lúc mỗi trĩu xuống. Thấy anh đã ngủ, cô lại quay lưng ra cửa sổ ngắm mây, từng đám, từng đám, từng đám, từng mảng từng mảng, xốp như bông, mềm như nhung, trắng phau, bầu trời cứ trong vắt xanh biếc như thế, như giấc mộng tuổi ấu thơ đã trôi qua. Lãnh Tử Thần, tuy thêm một lần anh khiến em bất ngờ, nhưng em đã bị anh làm cho cảm động rồi.

Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Cáp Nhĩ Tân, xuống sân đã có xe chuyên dụng đón, chạy theo đường quốc lộ về phía thị trấn Lạc Diệp. Lãnh Tử Thần vẫn rất trầm ngâm. Lâm Ấu Hỷ không có số giàu sang, lên chiếc xe khách vừa nhỏ vừa tồi tàn, chưa đầy một tiếng đồng hồ đã ngấm say xe, mặt xanh nanh vàng, đầu rũ ra tựa trên tay Lãnh Tử Thần, lúc mơ lúc tỉnh, ruột gan quặn lên, phải cố hết sức mới không nôn thốc nôn tháo.

Trời tối dần, sắp đến thị trấn Lạc Diệp, Lâm Ấu Hỷ gắng gượng xốc lại tinh thần, nhìn qua cửa xe thấy cảnh trí quen thuộc, những mái nhà lụp xụp, ruộng lúa trải dài, tuyết trắng chất ngất, cô kể anh nghe một vài câu chuyện và một vài cái tên mà cô nhớ từ nhỏ.

Lãnh Tử Thần nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng hỏi cô có muốn xuống xe nghỉ ngơi. Cô chỉ lắc đầu, siết chặt tay cười bảo không sao.

Cuối cùng xe cũng chạy vào thị trấn, ở trung tâm Lạc Diệp, Lãnh Tử Thần bảo tài xế dừng xe. Lâm Ấu Hỷ ôm ngực chạy vội xuống xe, tìm một gốc cây ven đường, ngồi thụp xuống bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Lãnh Tử Thần không đuổi theo, mà đứng bên xe nói qua lại gì đó với tài xế. Không lâu sau, xe chạy, anh mới từ tốn đến sau lưng cô, yên lặng nhìn.

- Lãng phí thức ăn quá, em thực chẳng có phúc để hưởng gì cả. – Lâm Ấu Hỷ tự trách mình, rồi vịn gốc cây, yếu ớt đứng dậy.

Chiều tối nơi thị trấn nhỏ, êm đềm yên tĩnh, đèn đường vàng nhạt thưa thớt, mặt đường còn những đống tuyết dày, trơn trượt xôm xốp, giẫm chân lên kêu lắc rắc, không khí khô ráo lạnh lẽo. Lâm Ấu Hỷ ngẩng nhìn gương mặt sáng ngời của Lãnh Tử Thần, vẻ mặt đầy vẻ hối lỗi:

- Xin lỗi anh, Lãnh Tử Thần, nhà em đã bán rồi, bây giờ chẳng có chỗ nào để đón tiếp anh đượ