iở trò gì.
“Vâng!” Đầu chương trình học,
học sinh liền ngoan ngoãn biếu cô giáo một món quà nhỏ, nội dung lại
chẳng ‘sáng kiến’ chút nào: sô cô la và nước hoa, lại còn để nguyên
trong túi giấy ở cửa hàng miễn thuế nữa. “Báo cáo cô giáo, hôm trước tôi bay đi Hồng Kông, mua chút đồ ở cửa hàng miễn thuế rồi không cần ra
khỏi sân bay lập tức đáp máy bay quay lại.” (Anh thừa tiền quá, cho em
đê!)
“Anh đi Hồng Kông làm gì?” Hừ, cái gã này lại dám tự mình
đi chơi mảnh, nghĩ sống ly thân rồi là được tự do chắc? Nhưng nếu tới đó chơi, sao không đi ra ngoài mà lại chỉ xuống sân bay mua đồ rồi quay
lại? (Chết cười khoản cau có vì anh nhà đi chơi mảnh, chị Linh ơi là chị Linh =)))
“Đã hơn mười năm tôi không đi máy bay, tôi muốn thay đổi đột ngột một chút nên thử tập luyện bằng một chuyến bay ngắn xem sao.”
Mỗi người đều có lúc muốn có sự thay đổi một chút, nói gì đi nữa đây
cũng là một việc tốt. Giờ thân là giảng viên nên cô không thể không gật
đầu khen ngợi. “Thật là một hành động dũng cảm, vậy trên máy bay anh có
phản ứng gì đặc biệt không?”
Lời khen của cô giáo khiến anh mỉm
cười. “Nhắc tới thật tình cờ, tôi có gặp đồng nghiệp cũ của cô giáo là
Chu tiểu thư, may nhờ có cô ấy và những người khác giúp đỡ, vì tôi… lỡ
ngất xỉu.”
“Gì cơ?” Mới bay từ Đài Loan tới Hồng Kông, tên này
đã lăn ra té xỉu, nếu nhỡ đi Mỹ hoặc Châu Âu, chả phải anh ta sẽ lăn
đùng ra chết bất đắc kỳ tử sao? (Chú thích: bay từ Đài Bắc thủ phủ Đài
Loan tới Hồng Kông mất khoảng 1h40 phút, bằng từ Hà Nội vào Đà Nẵng
chẳng hạn)
“Tôi vừa ngồi xuống ghế của mình, bao nhiêu ký ức quá khứ liền ào tới trong đầu như đèn kéo quân chuyển quanh, từng hình ảnh
từ nhỏ tới lớn đều hiện ra rất rõ rệt. Tuy chỉ trong có vài phút, tôi
lại như xem hết toàn bộ cuộc đời mình, nhất là vì một tai nạn máy bay mà tôi mất đi cha mẹ, nên giống như tôi tiến tới rất gần, rất gần họ, bước theo họ mà đi.” Loại cảm giác này khó mà có ai khác tin tưởng lời của
anh được, nhưng cô vợ kiêm cô giáo của anh hẳn có thể hiểu biết rõ ràng. Cô ấy, hoàn toàn có thể khiến anh đặt trọn lòng tin.
Kỳ diệu
nha! Làm gì có ai vừa lên máy bay ngồi vài phút đã nhìn thấy trong đầu
nhiều thế chứ? Đầu óc gã đàn ông này thật không giống bình thường chút
nào. Cô cầm bút lên muốn ghi chép lại, lại phát hiện ra chính mình cũng
khó hình dung ra nổi để viết xuống.
“Sau đó tôi nghĩ tới việc
mình còn rất nhiều điều chưa kịp làm, tôi còn chưa được vợ tôi tha thứ,
còn chưa nhìn thấy bé bi đáng yêu của chúng tôi, còn chưa được cầm tay
em gái đưa cho em rể tương lai. Nên tôi không thể cứ thế mà chết đi
được, tôi nhất định phải xuống khỏi máy bay thôi. Nhưng lúc đó máy bay
đã cất cánh, nếu tôi nhất quyết muốn xuống, chỉ sợ sẽ liên luỵ tới các
hành khách trên máy bay, tôi càng nghĩ càng sợ hãi, toàn thân run lên,
tim đập nhanh hơn, cổ họng khó thở… rồi sau đó tôi ngất xỉu.” (Anh thật
là giỏi a, từng đó thời gian mà suy nghĩ ào ạt như thác nước thế này
=)))
Thật là thê thảm nha! Thảm tới mức tới cô cũng
muốn khuyên anh tốt nhất từ rày đừng nên đi máy bay, cả đời không ra
khỏi biên giới quốc gia cũng không sao, cũng có thể coi là một biểu hiện yêu Đài Loan mà. (Chú thích: với người Đài Loan, họ luôn coi họ là
người Đài Loan, không phải người Trung Quốc)
“Lúc bay trở lại từ Hồng Kông về Đài Loan, tình hình của tôi có vẻ khá hơn một chút, giữ
được tỉnh táo cho tới tận khi hạ cánh. Có điều vừa xuống máy bay lập tức được đưa lên xe cấp cứu vào viện, vì huyết áp lẫn đường trong máu đều
quá thấp, khiến đầu váng mắt hoa không thể tự đi. Tôi phải nằm viện một
đêm, hôm sau chú Thái tới bệnh viện đón tôi về nhà.” (Thảm, vô cùng
thảm, siêu cấp thảm =)))
Trời đất ơi, đây rốt cuộc là chứng bệnh đáng sợ tới thế sao? Cô chỉ biết thở dài thừa nhận sự bất lực của bản
thân. “Thì ra là vậy. Theo kinh nghiệm của tôi, anh có thể bị chứng trầm cảm, khủng hoảng, cùng với chứng sợ độ cao và sợ không gian kín. Tôi đề nghị anh nên đi tìm bác sĩ tâm lý để chữa trị, có lẽ còn cần cả thôi
mien nữa.”
Cô giáo nói rất có lý, nhưng anh lại lắc đầu từ chối. “Tôi không cần và không muốn tìm tới bác sĩ. Họ có thể cho tôi thuốc an thần hoặc ngủ ngon, nhưng không thể nào tháo gỡ khúc mắc trong lòng
tôi. Cô giáo từng là tiếp viên hàng không, là người hiểu rõ nhất hành
khách cần gì và cô có thể giúp gì. Nếu có thể, mời cô cùng tôi tập đi
máy bay được không? Dĩ nhiên phí tổn tiền vé tôi sẽ chịu hoàn toàn,
không bao gồm trong học phí.”
“Ơ… tôi… tôi cần suy nghĩ đã.” Học sinh nói cũng có lý, nhưng cô không có cách nào gật đầu ngay cả.”
“Nếu cô giáo không chịu giúp, tôi đành tự tập một mình vậy, lần sau tôi sẽ thử bay đi Mỹ.” (Đây gọi là rung cây doạ khỉ, hí hí!)
Anh ta nói đùa cái gì thế hả? Cô không nhịn nổi bật ra lời. “Anh điên
à, anh muốn chết hay sao thế? Ít nhất thì cũng phải luyện tập bằng một
chuyến bay đến Nhật Bản cái đã chứ!” Cánh chim còn chưa đủ cứng cáp đã
đòi bay đường dài, bộ anh ta nghĩ lên máy bay chuyến nào cũng sẽ có bác
sĩ đi kèm một cách tình cờ sao? Mà nếu có
