một thày
hiệu trưởng nghiêm chỉnh, có ‘hứng lên’ thế nào đi nữa cũng không dám
tiếp tục diễn cảnh hôn hít trước mặt chúng nữa.
Liên Dật Linh cũng vội vàng che giấu vẻ bối rối của mình, mỉm cười hỏi thân mật. « Các em cũng tới đây chơi à ? »
« Vâng ạ ! Thày hiệu trưởng có muốn chơi trò Nộ Thần với bọn em không ? Rất kích thích nha ! »
Oái, đám trẻ bây giờ thật là thần kinh thép nha, tương lai đất nước rất có hi vọng. Phó Lập Đường lắc đầu cười khổ. « Thôi, thày cô chơi cũng
đủ rồi. Các em chơi nhớ giữ gìn an toàn nhé, đừng về nhà muộn quá ! »
« Vâng ạ ! » Từng học sinh đều vô cùng ngoan ngoãn trả lời rồi cúi đầu
chào đồng thanh. « Tạm biệt thày hiệu trưởng ! Tạm biệt cô hiệu trưởng ! »
« Bye bye ! » Dật Linh vẫy tau chào tạm biệt mấy đứa trẻ.
Phù, may mà có đám nhóc này, nếu không cô với chồng cô sẽ vào thế ‘lửa
gần rơm lỡ bén’, mà cứ như thế phát triển tiếp, anh ta còn chưa thành
công trong việc đi máy bay thì đã có thể thành công trong việc hạ gục cô rồi. Không được, cô không thể thoả hiệp dễ dàng như thế được ! Cô không thể quên lời tự hứa của mình được, cô phải trở thành một người phụ nữ
tự lập tự cường, không dựa vào ai, chưa kể cô còn chưa tha thứ tội lỗi
ngập trời của anh ta lần đó kia mà !
Nhìn thấy đám trẻ bỏ đi xa, Lập Đường mới quay đầu lại nói. « Cám ơn cô giáo đã
bỏ thời gian đi tập huấn cùng tôi, tối nay tôi mời cô giáo bữa cơm được
không ? »
« Không được ! » Cô bĩu môi.
Haizzzz, trong
lòng anh lập tức chùng xuống tiếc hận. Cả ngày hôm nay ở cùng nhau vẫn
không thể giúp anh vượt qua sự phòng bị trong lòng cô sao ? Vì không
muốn khiến cô bị áp lực, và cũng vì muốn về sau còn có thể du lịch nước
ngoài với cô, anh cố tình xây nên một không khí giáo viên học sinh giữa
hai người, chỉ hi vọng sẽ dần dần có thể khiến trái tim cô rộng mở trở
lại với anh. Nhưng có lẽ vừa rồi anh quá nôn nóng xúc động mà thể hiện
ra ý đồ thật sự quá rõ ràng khiến cô như bị doạ đến nên lại co mình lại
chăng ?
Vẻ thất vọng hiện ra rất rõ ràng trên mặt anh ta khiến
cô bỗng dưng có chút mềm lòng. Dù gì cô cũng đang muốn ăn cơm, thôi thì
ăn cơm cùng nhau cũng chẳng sao. « Tôi mời anh, hôm nay anh thể hiện
không tồi, cô giáo sẽ thưởng cho anh một chút. » Cô cũng không phải loại giảng viên keo kiệt chỉ biết thu tiền học phí với quà cáp mà không biết cách khen thưởng học sinh.
« Cám ơn cô giáo ! » Nụ cười lại trở lại lần nữa trên môi anh, ai da, làm học sinh thật là tốt, yêu được cô giáo thì càng tốt !
Rời khỏi công viên trò chơi, hai người vào một quán ăn kiểu Nhật, gọi
hai bát mì, một đĩa sủi cảo nhân hẹ, một đĩa rau xào. Những món ăn đều
có hương vị đơn giản chân thật, thật ra lại là những hương vị khiến
người ta hài lòng thoả mãn nhất.
Lúc ăn cơm, không khí có chút
tĩnh lặng yên ả. Cô uống một thìa canh nóng, mắt len lén liếc sang gã
đàn ông ngồi đối diện. Thoáng qua anh ta có vẻ đã khôi phục lại tinh
thần hoàn toàn, dù sao làm một việc dốc lòng đến nơi đến chốn thế này có vẻ hợp với anh ta hơn, chứ cứ đổi chiêu nọ đổi chiêu kia, bay tới bay
lui gì đó sẽ chỉ làm đầu cô quay mòng mòng khó chịu. Mà lại nói, anh ta
cớ sao cứ phải đòi sống đòi chết vượt qua chứng sợ hãi này nhỉ ? Không
lẽ việc có thể đi máy bay ra nước ngoài quan trọng tới thế với anh ta
sao ?
Phó Lập Đường thấy vợ đã ăn được già nửa bữa, mới dám thả
lỏng người nhắc tới một đề tài quan trọng. « Cô giáo, tôi có thể hỏi vài vấn đề được không ? »
« Mời anh cứ nói. » Làm giáo viên, ngoài giảng bài, hướng dẫn, còn phải giải đáp thắc mắc học sinh nữa nha.
« Xin hỏi cô thích những màu gì ? »
« Trước kia tôi thích nhất màu đỏ, giờ thì lại thích màu tím giống màu
hoa oải hương ấy. (2) » Nếu nói màu đỏ tượng trưng cho sức sống, thì màu tím thể hiện sự tao nhã ung dung. Cô hi vọng bản thân lúc nào cũng có
thể sống một cách tao nhã ung dung như vậy.
Anh gật đầu, lập tức ghi nhớ kỹ trong lòng. « Cô thích đọc loại sách gì ? »
« Tiểu thuyết các loại đều thích, nhất là trinh thám, võ hiệp, hoặc
tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. » Cô vốn là một người rất lý trí, lại
rất thích các câu chuyện rắc rối phức tạp khó lòng gỡ ra nhanh chóng.
Anh nghe mà có phần ngạc nhiên, quả thật anh không hiểu về vợ mình cho lắm. « Vậy cô thích ăn những gì ? »
« Tôi không kén ăn, thích ăn mỳ nhiều hơn ăn cơm, mỗi ngày đều phải
uống nước hoa quả… Mà khoan đã, anh hỏi những điều đó làm gì ? » Một học sinh bình thường có cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng về giáo viên tới thế
không ?
Chỉ thấy anh rút từ túi áo khoác ra một bản câu hỏi vấn
đáp tự tay anh viết, tổng cộng phải có hơn một trăm vấn đề, cô vừa nhìn
đã ngẩn cả người. « Nhiều câu hỏi như vậy anh muốn tôi trả lời tới lúc
nào ? » Tới khi trời đất diệt vong chắc ?
« Không vội không vội, chỉ cần cô giáo đồng ý trả lời, chúng ta sẽ dần dần thực hiện để tôi có thể hiểu hết về cô giáo. » Bỗng dưng anh có vẻ mặt thâm thuý như vừa
đắc đạo, thốt lên một câu đạo lý sâu xa. « Hiểu biết lẫn nhau chính là
nền tảng của sự tin cậy lẫn nhau. Chúng ta càng hiểu nhau nhiều, sự tin
c