ng là phải
dựa vào đàn ông. Bất luận là Hoắc Thiên Kình hay Ôn Dương, thậm chí là Tiêu
Minh Hi, bọn họ đều cho nàng hi vọng để từng bước tiến lên.
"Noãn Tâm à, bộ phim có tỷ suất người xem cao nhất năm
nay không ngoài "Vệ Tử Phu" do cô đóng vai chính, tôi nghĩ vào lúc
này sang năm, dựa vào bộ phim này thì vị trí ảnh hậu chắc chắn là vẫn thuộc về
cô!" Vị khách nam bắt đầu trêu chọc.
"Cảm ơn lời chúc của anh!" Úc Noãn Tâm nở nụ cười,
lại nhìn về phía Ôn Dương và Tiêu Minh Hi ở phía dưới sân khấu…
"Nếu thật là thế thì công lao lớn nhất thuộc về đạo diễn
Ôn và Minh Hi!"
Thật ra nàng rất muốn đứng đây nói với cả thế giới rằng… người
nàng muốn cảm ơn nhất là Hoắc Thiên Kình, đáng tiếc trong trường hợp này, dưới
sự chú ý của cả thế giới, nàng tự nhận là mình không có gan lớn đến vậy.
"Noãn tâm, vị khách trao giải cho cô hôm nay không phải
là người bình thường nha!" Vị khách nữ cố ý úp mở, đôi mắt mị hoặc có vẻ
khác thường.
Tuy ngoài mặt Úc Noãn Tâm tươi cười nhưng trong lòng lại hơi
ngẩn ra.
Vị khách nam ở bên cạnh cô nở nụ cười, vừa muốn tuyên bố lại
bị vị khách nữ giành quyền nói trước.
"Hay là để tôi miêu tả người này đi!"
Vị khách nam có chút ngẩn ra, có lẽ là do không ăn khớp với
sự chuẩn bị từ trước.
"Noãn Tâm, thật ra hiện nay chuyện được truyền thông nhắc
tới nhiều nhất chính là phán đoán xem cô có thuận lợi gả vào nhà giàu hay
không. Thật ra chúng tôi đều rất muốn biết hôn lễ này có thể thuận lợi cử hành
đúng kì hạn hay không?" Vị khách nữ cười mà hỏi.
Dưới sân khấu xôn xao cả lên.
Úc Noãn Tâm chết lặng mà nhìn vị khách nữ kia, ngay cả vị
khách nam cũng ngẩn ra!
Điều này đã hoàn toàn thoát ly kịch bản ban đầu. Trước khi đến
đây, ban tổ chức đã ám chỉ rất rõ ràng là đừng đề cập đến vấn đề riêng tư của
Úc Noãn Tâm, không ngờ nữ khách mời này thật là lớn mật, không chỉ ngang nhiên
đề cập đến mà còn ném quyền phát ngôn vấn đề cho Úc Noãn Tâm!
Cả hội trường đang xôn xao rốt cuộc trở nên yên ắng, sự chú
ý của tất cả mọi người đều tập trung vào mặt Úc Noãn Tâm. Mà phóng viên giống
như là được tiêm thuốc kích thích, nhìn chằm chằm vào nàng đang đứng trên sân
khấu, sợ rằng lỡ như không cẩn thận sẽ để lỡ mất tình tiết đặc sắc gì vậy.
Úc Noãn Tâm cứ như là một người bị lột trần mà đứng trên sân
khấu, đôi mắt đẹp hơi kinh ngạc cho thấy nàng đang cố kìm nén "tai nạn"
thình lình xảy ra này. Rất lâu sau, môi nàng từ từ cong lên, nụ cười tươi như
hoa lại hiện lên trên mặt…
"Hôm nay là lễ trao giải mà mọi người đều đang mong đợi,
chúng ta nên chú ý đến giải thưởng thì vẫn hơn."
Rất linh hoạt, nàng không hề có ý định trả lời vấn đề này.
"À, đúng vậy, chúng ta hãy nói đến…"
"Noãn Tâm, vừa rồi tôi chỉ đùa mà thôi, mong rằng cô sẽ
không để bụng. Có điều vị khách mời trao giải cho cô hôm nay có lai lịch không
nhỏ nha, vị khách mời đặc biệt…" Vị khách nữ lại ngắt lời của vị khách
nam, cười rất bí ẩn với Úc Noãn Tâm. (bà này vô duyên thế = =")
Không đợi Úc Noãn Tâm phản ứng lại thì đã nghe thấy tiếng
hét chói tai nhưng cực kỳ hưng phấn của cô ta…
"Sau đây rất thú vị… Tổng tài của tập đoàn quốc tế Hoắc
Thị – Hoắc Thiên Kình đích thân lên sân khấu trao giải!"
Lời của vị khách nữ vừa thốt ra, cả hội trường như hít phải
một luồng khí lạnh…
Vị khách nam bên cạnh cũng ngẩn ra…
Úc Noãn Tâm thì lại… hoàn toàn bị chấn kinh!
Giống như là bị va đập thật mạnh, vẻ mặt của nàng chỉ còn lại
sự kinh ngạc không thể che giấu, chút bình tĩnh cuối cùng trong mắt cũng biến mất.
Nàng… không có nghe lầm chứ?
Quả nhiên, dưới sự hô ủng quá mức ton hót của ban tổ chức,
dáng người cao lớn kia đã xuất hiện trước tầm mắt đang kinh ngạc không thôi của
mọi người.
Chỉ là dáng người thôi mà đã khiến cho tất cả mọi người nảy
sinh một cảm giác mạnh mẽ khác thường.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào trên bóng dáng cao
lớn ấy…
Sự xuất hiện của Hoắc Thiên Kình không thua gì một cơn gió lốc,
nhất là trong trường hợp cả thế giới đang chú ý, bộ âu phục màu đen tôn thêm
dáng người cao quý ưu nhã của hắn, thân hình lẫm liệt, đôi mắt sáng như sao, trời
sinh có khí thế vương giả, gương mặt anh tuấn giống như là được điêu khắc từ đá
cẩm thạch, những đường nét rất sắc sảo, ánh mắt sâu xa bén nhọn, bất giác đã
làm cho người ta một cảm giác áp bức! Cả người hắn toát ra khí thế vương giả uy
chấn thiên hạ.
"Trời ạ, anh ta thật là Hoắc Thiên Kình sao?"
"Đúng là Hoắc Thiên Kình sao? Thật đẹp trai!"
Các ngôi sao trong này đều đừng dậy. Trong thoáng chốc, sự
kinh ngạc chuyển thành tiếng ái mộ, sau đó hội trường trở nên xao động hẳn.
Hoắc Thiên Kình lại có vẻ như hoàng thượng giá lâm, không
thèm để ý tới sự hiệu quả mạnh mẽ mà sự xuất hiện của hắn mang lại. Hắn bước từng
bước về phía bục trao giải. Mặc dù trên gương mặt chín chắn trưởng thành là vẻ
thờ ờ vốn có nhưng trong đôi mắt lại có chút hứng thú, nhìn gương mặt trắng bệch
vì kinh ngạc của Úc Noãn Tâm không chớp mắt.
Đôi mắt sẫm màu vốn lạnh lẽo kia lại đẹp cực kỳ khiến nàng
không thể né tránh.
Khuôn mặt không chút biểu tình nào của hắn
