lại toát ra sức hấp
dẫn chết người.
Môi của hắn cong thành một đường, càn rỡ mà nhìn thẳng vào vẻ
kinh ngạc cùng hoang mang của nàng, dường như trong đôi mắt kín như bưng có ẩn
chứa một bí mật khiến nàng không dám thăm dò.
Hắn… sao hắn lại đến đây?
"Hoắc tiên sinh…" Dường như vị khách nữ đã biết
trước, vội vàng bước lên.
Hoắc Thiên Kình đứng lại, trong ánh mắt hờ hững kia chỉ có
Úc Noãn Tâm. Như là buồn cười với vẻ rơi vào chấn kinh của nàng mà đôi môi mỏng
lại hơi cong lên, mang theo chút nghiền ngẫm.
Dường như Úc Noãn Tâm không hít thở được.
Đâu chỉ mình nàng quên hít thở, ngay cả các ngôi sao ở dưới
sân khấu cũng như thế!
Tiêu Minh Hi ở phía dưới lại nghiền ngẫm mà nhìn mọi thứ
đang diễn ra trên sân khấu, trong đôi mắt thâm thúy có chút hiểu ra.
Ban tổ chức trao chiếc cúp ảnh hậu cho Hoắc Thiên Kình. Chiếc
cúp này được làm từ ngọc quý cùng thủy tinh thượng hạng. Trong sự lấp lánh lộ
ra vẻ xa hoa, ánh sáng trong suốt phản chiếu vào đôi mắt vẫn hàm chứa vẻ nghi vấn
cùng chấn kinh của Úc Noãn Tâm.
Trong mắt Hoắc Thiên Kình có chút ý cười dịu dàng, lại bị
nàng tinh tế mà nhìn thấy. Sau đó, dáng người cao lớn kia cúi xuống…
Gương mặt anh tuấn bỗng kề sát vào mặt nàng, mùi long đản
hương thoang thoảng ập đến.
"Đừng nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh vậy, tự
nhiên chút xíu, cưng à."
Chóp mũi của hắn khẽ xuyên qua tóc nàng, giọng nói trầm thấp
ưu nhã rơi vào bên tai nàng, không khó nghe ra chút trêu chọc trong câu xưng hô
cuối cùng.
Tiếng hít thở dưới sân khấu vang lên như thủy triều ập đến,
thậm chí có tiếng hét chói tai vang lên. Mặc dù bọn họ không nghe thấy lời của
Hoắc Thiên Kình nhưng lại bị hình ảnh ái muội đó làm chấn kinh.
"Anh…"
Úc Noãn Tâm cả kinh, trong mắt càng thêm hoảng loạn, vừa muốn
thối lui một bước đã bị hắn dự kiến được mà ôm lấy…
"Chúc mừng em!"
Giọng nói dễ nghe của Hoắc Thiên Kình thông qua micro mà dập
dờn trong cả hội trường lễ trao giải. Nói xong câu này, khóe môi cong lên một
cách xấu xa, ngay sau đó, lại cúi người xuống, hôn nhẹ lên trán của Úc Noãn
Tâm!
Nhất thời…
Giống như là có một quả bom bùng nổ tại hiện trường, khắp
nơi đều điên cuồng cả lên.
Đôi môi hơi lạnh lẽo của hắn khẽ dán vào da thịt trắng như sứ
của nàng khiến nàng hơi run lên. Tiếng hét kinh ngạc cùng ánh đèn flash không
ngừng lóe lên từ bên dưới khiến giờ phút này nàng rất muốn trốn chạy.
Nàng không hiểu sao hắn lại đích thân trao giải thưởng này,
lẽ nào sợ sự chú ý của truyền thông còn chưa đủ sao?
Mặc dù trong giây phút nhìn thấy hắn thì trong lòng tràn đầy
vui sướng nhưng những lo lắng, nghi ngờ cùng khó hiểu lũ lượt kéo đến cứ như là
một bàn tay vô hình đang siết tại cổ nàng, khiến nàng không thở nổi.
"Hôm này…"
Dường như Hoắc Thiên Kình đã nhìn thấu sự kinh hoàng không
thôi của nàng, hơi mỉm cười, xoay người đối mặt với sự kinh ngạc của mọi người,
giọng nói trầm thấp vang lên…
"Sỡ dĩ tôi đích thân đến trao giải thưởng này là vì có
chuyện quan trọng muốn tuyên bố!"
Cả hội trường lập tức trở nên im ắng.
Úc Noãn Tâm vô thức nhìn về phía người đàn ông bên cạnh,
gương mặt cương nghị có chứa sự tính toán sâu không lường được, ngay cả đôi mắt
hắn cũng lóe lên những tia bí ẩn.
Hắn muốn nói cái gì?
Muốn tuyên bố điều gì?
Bất giác, tim của nàng bắt đầu không ngừng đập loạn lên, dường
như có một dự cảm đang lặng lẽ lan ra, một cảm xúc gì đó như đang muốn vỡ bờ mà
ra.
Đôi mắt đen thẳm sắc bén của Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ kiên định,
một khí thế làm cho người ta phải khuất phục lan ra khắp nơi.
"Mấy ngay nay, điều mà mọi người quan tâm nhất chính là
chuyện hôn lễ của Hoắc Thị. Tại đây, tôi trịnh trọng tuyên bố với các vị ngồi
đây rằng hôn lễ của tôi và Noãn Tâm…"
Nói đến đây, hắn cư nhiên duỗi tay ra, không chút cố kỵ mà
ôm lấy chiếc eo thon của Úc Noãn Tâm, khiến cho phần đông các nữ minh tinh đỏ mắt
vì đố kỵ.
"Hôn lễ vốn quyết định tổ chức vào 10 ngày sau bị hủy bỏ!"
Một câu nói có sức mạnh không thua gì bom nguyên tử, phá tan
sự im lặng của toàn trường!
Tất cả mọi người đều chấn kinh, ngay cả ban tổ chức, vị
khách nữ là những người nắm rõ tình hình mà cũng trợn tròn mắt.
Úc Noãn Tâm bỗng mở to hai mắt mà quay đầu nhìn hắn. Trên
gương mặt như điêu khắc của hắn không có chút biểu cảm nào, lãnh đạm như là
đang tường thuật lại một chuyện không liên quan gì đến mình.
Thậm chí nàng đang hoài nghi người đàn ông trước mắt là Hoắc
Thiên Kình sao?
Hắn… muốn hủy bỏ hôn lễ?
Người đàn ông đêm hôm trước còn thủ thỉ bên tai nàng, hôm
này lại phá lệ mà đích thân trao giải cho nàng, thế nhưng lại đưa ra một quyết
định khiến cho nàng run rẩy!
Hủy bỏ hôn ước!
Mọi thứ đến quá bất ngờ khiến nàng không kịp bình ổn cảm xúc
đang hoảng loạn, ánh mắt đang chấn kinh dần lộ ra vẻ xấu hổ cùng đau đớn.
Hắn, nhất định phải làm thế này sao?
Hay là… hắn sớm đã có quyết định này rồi?
Nếu đã như thế, tại sao còn cho nàng hi vọng cùng an ủi?
Sự kinh ngạc của mọi người tuyệt đối không thua gì Úc Noãn
Tâm, chỉ có hai người đàn ông là bình tĩnh.
Một người chính là