Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225091

Bình chọn: 8.00/10/2509 lượt.

cực kỳ trân quý không gì sánh kịp,

lại thêm gia công hình dây thường xuân vô cùng sắc sảo, những chiếc là non cùng

với những cụm hoa và những cái vảy hình ngôi sao điểm xuyết cho viên kim cương

phát ra ánh sáng chói mắt, cao quý mà thanh nhã.

Vật phẩm quý giá hiếm thấy thế này đương nhiên là trở thành

tiêu điểm chú ý của quý bà quý cô toàn thế giới, mà ngay tại ngày hôm trước đã

bị Hoắc Thiên Kình trả giá cao để có được, đích thân đeo lên chiếc cổ trắng nõn

nà của Úc Noãn Tâm.

Đây gọi là trang sức không cần nhiều nhưng quyết định bởi sự

tinh xảo, vật lóe sáng trên người của cần quá nhiều mà hỗn tạp, chỉ cần một

thôi nhưng có thể trấn áp được toàn trường.

Chiếc cổ thanh tao của Úc Noãn Tâm lóe sáng cực kỳ, xương

quai xanh lộ ra rất gợi cảm, những nếp váy gấp lại như ánh trăng khẽ chảy vào,

cách ra mắt tuyệt mĩ và tự nhiên ấy mang theo sức quyến rũ rất trưởng thành.

Cộng thêm ảnh đế Tiêu Minh Hi nổi tiếng bên cạnh, trong nhất

thời hai người trở thành tiêu điểm chú ý của cả hội trường.

"Noãn Tâm, hôm nay thấy thần thái của em sáng lạn như

thế thì anh cũng yên tâm rồi."

Đi hết thảm đỏ, Tiêu Minh Hi tự tay lấy cho nàng một li sâm

banh, mìm cười nói.

"Đương nhiên, hôm nay là ngày anh giành ngôi vị ảnh đế,

em không thể xấu xí mà lên thảm đỏ với anh rồi!"Úc Noãn Tâm chạm nhẹ ly với

anh, cười cười.

"Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của em!" Tiêu Minh Hi ôn

nhu cười.

"Chị Noãn Tâm…"

Sau lưng vang lên giọng nói mềm mại, mang theo vẻ vui sướng.

Là Mạch Khê.

Hôm nay cô đẹp như con búp bê bằng sứ, bộ lễ phục màu bạc rất

huyễn hoặc tôn thêm dáng người lả lướt của cô một cách hoàn mĩ. Mái tóc uốn

cong buông lỏng trên vai. Cô giống như nàng công chúa bước ra từ một lâu đài,

khiến tất cả đàn ông đều sáng mắt.

"Mạch Khê…" Úc Noãn Tâm vui sướng mà nhìn cô,

nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi rất mơ hồ trong mắt cô thì trong lòng bỗng

nhói đau.

Hôm nay tuy Mạch Khê rất đẹp, đẹp đến nỗi chấn động lòng người

nhưng gương mặt hơi trắng bệch kia lại để lộ sự nặng nề trong lòng cô. Người

khác không nhận ra nhưng Úc Noãn Tâm lại có thể thấy được.

"Anh Minh Hi, vị trí ảnh đế chắc chắn là của anh rồi,

chúc mừng anh trước nha." Mạch Khê giơ li lên, cười ngọt ngào với Tiêu

Minh Hi.

"Cái miệng của Mạch Khê vẫn luôn ngọt ngào như thế."

Tiêu Minh Hi rất thích cô bé này, mỗi lần nhìn thấy cô thì giống như là nhìn thấy

một cô em gái mà mình yêu thương nhất.

"Không làm phiền chị em hai người nữa, lát nữa gặp lại

trong lễ trao giải." Anh không khó để nhận ra Mạch Khê có lời muốn nói với

Úc Noãn Tâm nên cười cười rồi rời đi.

"Mạch Khê, giải thưởng dành cho người mới của DRT rất

có trọng lượng, nhất định sẽ có ích rất nhiều cho tương lai của em." Úc

Noãn Tâm nhẹ giọng nói.

Nụ cười tươi như hoa tên mặt Mạch Khê dần biến mất, cũng có

thể thấy được cô đang cố gắng làm ra vẻ vui cười.

"Chị Noãn tâm, em biết vị trí ảnh hậu lần này chắc chắn

thuộc về chị, chị có năng lực để ngồi lên vị trí đó, em thực sự thấy vui cho chị."

"Cảm ơn em."

"Em… cũng rất vui vì có thể tham gia buổi lễ hiếm thấy

này, có điều đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em tham gia." Mặc

dù giọng điệu của Mạch Khê rất thoải mái nhưng mơ hồ có thể nghe ra giọng của

cô như nghẹn lại.

Úc Noãn Tâm run lên: "Tại sao?"

Lời vừa thốt ra, đầu của nàng lại hiện lên bóng dáng cao lớn

của người đàn ông lạnh lùng đêm đó… Giống như là thần chết.

Lẽ nào…

Mạch khê không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, chỉ nở một

nụ cười sáng lạn, khẽ nghiêng đầu: "Bất luận là thế nào thì em rất thích

chị, cho nên nhìn thấy chị có thể tiến càng ngày càng xa trong giới nghệ thuật

thì em đã rất vui vẻ. Nhưng… điều khiến em vui nhất là… anh ta thật lòng yêu chị!"

"Là Hoắc Thiên Kình đó!"

Mạch Khê kéo lấy tay nàng, trong đôi mắt trong như nước giống

như có những cánh hoa hạnh phúc đang rơi:"Em không ngờ anh ta thật sự thay

đổi vì chị. Em nghe nói anh ta đã bác bỏ tất cả các ý kiến của cổ đông. Trong

lòng em, Hoắc Thiên Kình sẽ không vì một người phụ nữ mà làm thế, hiện giờ anh

ta đã vì chị mà phá lệ rồi, chúc mừng chị!"

Úc Noãn Tâm nghe xong, gương mặt sinh đẹp đỏ ửng lên, đồng

thời trong mắt cũng hàm chứa vẻ hạnh phúc…

"Mạch Khê, thật ra hôm đó… chị thật sự cảm ơn em."

Mạch Khê khẽ lắc đầu, "Thật ra em đã sai rồi, em cho rằng

bọn họ là cùng một loại người. Chị Noãn Tâm, từ trong mắt của chị em đã nhận ra

chị rất yêu anh ta có phả không? Nếu đã như thế thì đừng bận tâm đến những lời

đồn đãi linh tinh đó nữa, Hoắc Thiên Kình, anh ta… là một người đàn ông đáng để

chị gửi gắm cuộc đời!"

Giọng nói kiên định của cô có chứa vẻ trưởng thành không phù

hợp với tuổi tác của mình.

"Cảm ơn em, Mạch Khê, chị cũng hi vọng em được hạnh

phúc…"

Úc Noãn Tâm quan tâm mà nhìn gương mặt hơi trắng xanh của

cô, hít sâu một hơi nói: "Chị rất muốn biết người đàn ông bên cạnh em có

phải là… Lôi Dận không?"

Rõ ràng ánh mắt của mạch Khê run rẩy một chút, cô nhìn vào

ánh mắt quan tâm của nàng, một lúc sau mới khẽ lắc đầu: "Chị Noãn Tâm,

chuyện của em chị không


XtGem Forum catalog