Snack's 1967
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225334

Bình chọn: 8.5.00/10/2533 lượt.

u cắn nhẹ lên da thịt mẫn cảm của nàng, khiến

cho nàng run lên.

"Thiên Kình, đừng đùa nữa, ngứa quá!"

Cuối cùng trên gương mặt trắng nõn của Úc Noãn Tâm cũng có

chút ửng hồng, cơ thể mềm mại dựa vào lòng hắn, trong giọng nói lo lắng có thêm

một chút hồn nhiên cùng nũng nịu của con gái.

Dáng vẻ này của nàng làm dấy lên một cơn sóng tình trong

lòng Hoắc Thiên Kình, đôi mắt vốn rất sắc bén kia trở nên tối lại. Ngay sau đó,

hắn liền cúi người xuống…

"Thiên Kình…"

Úc Noãn Tâm hiểu rõ ý nghĩa toát ra từ đôi mắt hắn, vội vàng

chống tay lên lồng ngực rắn chắc của hắn: "Anh còn chưa trả lời câu hỏi của

em!" Trong giọng nói nũng nịu có thêm chút phản đối.

"Vậy… Noãn của anh muốn biết cái gì?" Bên tai nàng

truyền tới tiếng cười trầm trầm gợi cảm của hắn.

Úc Noãn Tâm há mồm, lại không biết nên hỏi từ đâu.

Hoắc Thiên Kình bị dáng vẻ này của nàng chọc cười, bắt đầu

làm càn mà du di qua lại giữa vành tai và chiếc cổ trắng nõn của nàng, dẫn đến

từng đợt tê tại. Hơi thở nóng rực khiêu khích nơi sâu nhất của lòng nàng.

"Em muốn biết anh sẽ ăn nói thế nào với các cổ đông, em

cũng muốn biết hôn lễ của chúng ta có cử hành đúng thời hạn hay không, Noãn của

anh…" Đôi môi hắn cong lên, xấu xa mà nói một câu: "Lo là anh sẽ

không cần em nữa?"

"Anh… tự đại cuồng! Em còn muốn không cần anh

đây!" Tâm sự của Úc Noãn Tâm hoàn toàn bị hắn nói trúng phóc nên trong nhất

thời vừa thẹn vừa giận. Nàng đang định đứng dậy cách xa cái ôm của hắn.

"Giận rồi sao?"

Hoắc Thiên Kình nhìn nàng chế nhạo rồi cười lớn mà lại ôm

nàng vào lòng, khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, cứ như thế là có thể lẳng lặng

hít được hương thơm mát tỏa ra từ người nàng, đó cũng là một loại hưởng thụ.

Vùi mình vào trong lòng hắn, mùi long đản hương dễ chịu khẽ

vây lấy nàng, khiến nàng cảm thấy rất an toàn.

"Không cách nào giận anh được…" Úc Noãn Tâm đưa

tay ôm nhẹ lấy hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến tim hắn đập loạn nhịp.

Sao hắn lại không hiểu tâm tư của nàng chứ. Nàng có giả vờ

bình tĩnh thế nào đi nữa thì đôi mắt trong veo kia cũng dễ dàng tiết lộ tâm tư

của nàng.

Những tin tức liên tục mấy ngày nay, điều duy nhất làm cho hắn

lo lắng chính là… Úc Noãn Tâm. Xuất phát từ sự hiểu biết về nàng, nàng quá mức

nhạy cảm, nhất là khi nàng biết thì ra tất cả đều do mình gây nên thì nàng lại

càng không thể tiếp nhận chuyện này. Cứ như mấy ngày nay, nàng không tiếp nhận

bất cứ chương trình nào, chỉ ngoan ngoãn ở trong nhà, hắn biết sâu trong lòng

nàng đang né tránh điều gì.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, không biết đã mở bao nhiêu cuộc họp

lớn nhỏ. Không chỉ là công ty mẹ mà ngay cả các chi nhánh hắn cũng phải quản. Hắn

phải thừa lần này nhận sức can thiệp của truyền thông quá lớn, Hoắc Thị đã khởi

động hệ thống phản ứng can thiệp nhưng vẫn không có tác dụng gì lớn.

Như vậy, hắn không thể không đánh tiếp trận này!

Từ khi hắn ngồi lên vị trí chủ tịch Hoắc Thị thì đã biết

thương trường như chiến trường, sự vận hành của giới thương nghiệp là một cuộc

chiến không có máu nhưng có thậm chí có đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả chiến trường

máu chảy thành sông.

Đã quen nhìn cảnh ngươi lừa ta gạt, đã quen nhìn cảnh cắn xé

lẫn nhau, hắn sớm đã trở nên chai sạn cùng không biết sợ hãi rồi. Giống như trước

giờ hắn cũng hiểu được đạo lí "nhất tướng công thành vạn cốt khô". Từ

xưa đến nay, kẻ thắng lợi trên chiến trường đều phải giẫm lên thi thể của các

binh sĩ mà đứng dậy. Trên thương trường hiện nay, chẳng phải hắn cũng nếm trải

sao?

Nhưng hôm nay hắn lại sợ hãi, lòng hắn càng nhút nhát. Khi

phần lớn cổ đông ngang nhiên đề ra yêu cầu kéo dài hôn kỳ thì đó là lần đầu tiên

hắn im lặng không nói, lần đầu tiên chau mày!

Không phải vì hắn đang do dự mà là sợ cô gái này sẽ vì thế

mà trốn tránh. Mãi cho đến hôm nay, rốt cuộc Hoắc Thiên Kình mới phát hiện ra

cô gái này đã hoàn toàn bén rễ, in sâu trong tận đáy lòng của hắn rồi…

"Noãn, trong lòng em có còn hận anh không?" Bàn

tay của Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, có chút suy tư mà hỏi.

Từ lúc bắt đầu cho đến giờ, hắn phải thừa nhận tất cả đều là

do hắn ép nàng.

Hắn cưỡng bức có được cơ thể nàng, dùng thủ đoạn mà ép buộc

nàng rời xa người đàn ông mình yêu, lại áp bức trong lòng nàng chỉ có thể có một

người đàn ông là hắn. Tất cả… đều là hắn cưỡng cầu mà có được.

Đến giờ này phút này, hắn thực sự rất muốn biết nàng… có cam

tâm tình nguyện hay không.

Úc Noãn Tâm nghe xong thì thân mình hơi run lên một chút,

đôi mắt chứa vẻ nghi hoặc mà nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại hỏi như thế.

Hận?

Hình như cái từ này đã biến mất khỏi lòng nàng rồi…

Từ lúc này vậy chứ?

Sau khi phát hiện mình đã yêu hắn sao?

"Hả?" Hoắc Thiên Kình cúi đầu, dùng ngón tay thon

dài nâng mặt của nàng lên, ánh mắt sâu thẳm có chứa sự lưu luyến nồng nàn cùng

kiên trì.

"Sao anh lại hỏi vậy…" Nàng nhẹ nhàng hỏi một câu,

lại có chút chần chừ.

Giống như những cánh hoa quỳnh bay lượn ngoài cửa sổ, trong

sự dịu dàng kia có chứa một sức mạnh khiến cho người ta run rẩy, không cảm nhận

được sức nặng của nó nhưng