được sự quan tâm của một người đàn
ông thế này chứ.
Nàng đưa tay vuốt khẽ đôi mày của hắn, nhẹ giọng nói:
"Là anh nói đó, người em phải lấy là Hoắc Thiên Kình, bởi vì là anh nên em
phải cố gắng làm tốt vai trò bà chủ của Hoắc gia."
Mặc dù rất khó làm! Trong lòng nàng bổ sung thêm câu này.
Đôi mắt sâu thẳm của Hoắc Thiên Kình rõ ràng lộ ra vẻ cảm động…
"Bé Noãn à, bà nội ủng hộ con! Bà nội sẽ cổ vũ con cố gắng.
Cố lên!" Hoắc lão phu nhân giơ cái nĩa lên, cổ vũ cho Úc Noãn Tâm.
Ba người nhìn nhau mà cười, hạnh phúc đang lan tràn…
———-vifcland———-
Trong một câu lạc bộ toàn là màu đen được thiết kế cách điệu
chỉ tiếp có hai người khách, đủ thấy được thân phận tôn quý của hai người này,
mà sau lưng bọn họ lại đứng mấy tên vệ sĩ được huấn luyện tốt.
Hai người đàn ông cùng có vóc người cao lớn mạnh mẽ, chỉ có
điều một người trong đó quá mức lạnh lẽo.
"Đây là tài liệu mà cậu cần!"
Lôi Dận – người mặc tây trang màu đen đưa tay nhận lấy tập
tài liệu mà vệ sĩ đưa lên, từ từ đẩy đến trước mắt Hoắc Thiên Kình.
Ngón tay thon dài mang theo một sức mạnh uy quyền, gõ nhẹ
vào tài liệu. Lôi Dận có vóc người hoàn mỹ, mặc trang phục tinh xảo khiến cho cả
người hắn toát ra vẻ lạnh lẽo như cách xa ngàn dặm nhưng lại lộ vẻ tôn quý
không thể xem thường.
Hoắc Thiên Kình cầm lấy tài liệu, lật lật, đôi mày nóng nảy
bỗng nhíu lại, sau đó ngước mắt nhìn Lôi Dận ngồi đối diện.
"Thế nào? Vẻ mặt của cậu nói với tôi rằng cậu đang ngạc
nhiên?"
Lôi Dận ung dung tự đắc mà lắc lắc ly rượu trong tay, tuy giọng
điệu có vẻ trêu chọc nhưng vẫn không che lấp được vẻ lạnh lẽo gần như không có
tình người.
"Chỉ là không ngờ mà thôi!"
Hoắc Thiên Kình cười giễu: "Có đôi khi tôi không thể
không bội phục dũng khí cùng trí tuệ của con người, vì đạt được mục đích mà có
thể nghĩ ra cách thế này."
"Kết quả đã tra ra cho cậu rồi, muốn xử lí thế nào là
chuyện của cậu. Có điều…"
Lôi Dận hơi nhoài người về phía trước, đôi môi mỏng lạnh
lùng sắc bén kia làm thành một đường cong như có như không: "Cậu lại nợ
tôi một ân tình!"
"Sớm muộn gì cũng trả lại!"
Hoắc Thiên Kình nhìn hắn một cái rồi quẳng ra một câu:
"Nhưng tôi thà rằng cậu sẽ không có chuyện phải nhờ đến tôi!"
Lôi Dận nhún vai: "Cảm ơn lời chúc của cậu!"
Hoắc Thiên Kình cầm lấy tài liệu, đứng lên…
"Cậu… tính xử lí thế nào?"
Phía sau, giọng của Lôi Dận lại vang lên, mặc dù vẫn giọng
điệu lạnh lùng đó nhưng không khó nhận ra sự quan tâm trong đó.
Hoắc Thiên Kình dừng bước, vẻ băng lãnh trong mắt càng gia
tăng, vẻ nguy hiểm thường ngày bỗng lan ra…
"Cuộc đời Hoắc Thiên Kình tôi ghét nhất là có người tự
cho là đúng mà nhúng tay vào chuyện của Hoắc Thị. Những tình huống thế này, kết
cục của loại người tự cho là đúng đó… đều sẽ không có hy vọng!"
Lôi Dận nhướng mày, dường như đã sớm dự đoán được hắn nhất định
sẽ làm như vậy. Hắn châm cho mình một ly rượu, khẽ mở miệng…
"Xem ra dường như cậu không tính uống cạn ly này với
tôi rồi!"
Hoắc Thiên Kình cong môi: "Tôi thấy ly rượu này của cậu
hãy để tới ngày cưới của tôi rồi uống thì thích hợp hơn!" Nói xong, bước
nhanh mà đi, bọn vệ sĩ nối đuôi nhau đi sau.
Lôi Dận vẫn ngồi đó, ý cười như có như không kia từ từ lan
ra vành ly rượu trong suốt…
"Được rồi, tôi biết rồi…"
Sau khi Phương Nhan nhận xong cuộc điện thoại thì sắc mặt gần
như tái mét, ngay cả bàn tay đang cầm lấy di động cũng bắt đầu run rẩy.
Ánh trời chiều xuyên qua kính thủy tinh rơi vào trên mặt cô,
để lộ ra vẻ kinh hãi như tro ràn.
Một lúc sau, dường như cô nhớ tới điều gì đó, quơ lấy túi
xách mà vội vội vàng vàng đi ra ngoài…
Hiện trường quay MV
"Noãn Tâm, lần này quay rất nhanh, không ngờ em thật sự
có khả năng ca hát trời cho, đoạn phim này quay thật tuyệt!"
Gần đây, gần như là ngày nào Tiểu Vũ cũng kè kè bên cạnh Úc
Noãn Tâm, e là cô có cảm xúc gì không tốt hay phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn.
Úc Noãn Tâm cười nhẹ, nhìn đạo diễn đang đi về phía này.
"Noãn Tâm, hôm nay đến đây thôi, không tồi, tiếp tục cố
gắng nhé!" Đạo diễn giơ ngón cái lên với nàng, vỗ vỗ vai nàng rồi bước đi.
Tiểu Vũ trợn tròn mắt, chấn kinh mà nhìn bóng lưng của đạo
diễn. "Woa, chị không nhìn lầm đấy chứ, ông ta có tiếng là bài tú lơ khơ
trong làng ca nhạc, cư nhiên đi khen người khác, thật không dễ gì."
"Bài tú lơ khơ?" Úc Noãn Tâm không hiểu.
"Là biểu cảm trên mặt đó mà. Đây là lần đầu tiên hai
người hợp tác, không ngờ ông ta cũng dễ nói chuyện. Em biết không, những ca sĩ
nghệ sĩ từng hợp tác với ông ta hận ông ta biết bao. Chỉ những ngươi bị ông ta
mắng cho khóc thôi đã đếm không hết rồi." Tiểu Vũ ra vẻ rất nhiều chuyện
mà nói.
Úc Noãn Tâm nhún vai: "Có điều ông ta cũng rất chuyên
nghiệp mà, không phải mỗi người hợp tác với ông ta đều trở nên nổi tiếng đó
sao."
"Cũng đúng ha, cho nên một người khi đã có bản lĩnh thì
ngay cả tính thối cũng trở thành cá tính." Tiểu Vũ than một hơi.
Úc Noãn Tâm cười cười, không nói gì thêm nữa, đang chuẩn bị
thay quần áo thì lại thấy trong mắt Tiểu Vũ lóe lên chút kì lạ…
"Ủa? Sao cô ta lại tới đây?
Úc Noãn Tâ