g như tôi cũng phải
tự nhận là không bằng!"
Khi Phương Nhan ngầng đầu lên thì sự kinh hoàng trong mắt đã
không còn nữa, thay vào đó là vẻ bình tình "thấy chết không sờn".
Khi cô biết Hoắc Thiên Kình tìm Lôi Dận đứng ra điều tra
chuyện này thì cô đã biết tất cả đều không thể che giấu được nữa. Lôi Dận là hạng
người nào chứ, chỉ cần hắn muốn nhúng tay vào thì tuyệt đối không có chuyện làm
không được. Mà khi cô nhận điên thoại xong thì càng chắc chắn điều này, cho nên
cô sẽ không làm người bị động, tuyệt đối không! Chính vì thế, cô mới hẹn Hoắc
Thiên Kình tới biệt thự của mình.
"Anh thật sự thay đổi rồi. Hoắc Thiên Kình trước kia
chưa từng hỏi đến những chuyện của phụ nữ, mà bây giờ anh lại có thể vì một Úc
Noãn Tâm mà làm nhiều việc như vậy, tôi thật không ngờ được…"
Đôi mắt hẹp của Hoắc Thiên Kình trở nên đóng băng, nhìn về
phía cô một cách lạnh lẽo…
"Con người đều sẽ thay đổi, ngay cả Phương Nhan cô cũng
vậy, không phải sao?"
Đôi mắt như mắt ưng của hắn nhìn cô chằm chằm, giống như
đang nhìn một người cá đang giãy giụa sắp chết…
"Tôi thật sự rất thắc mắc, từ khi nào mà một con cừu hiền
lành lại biến thành một con rắn độc vậy?"
Phương Nhan nhìn vào mắt hắn, mặc dù là dũng cảm, nhưng cũng
lộ vẻ dao động run rẩy…
"Tôi vẫn luôn nghĩ rốt cuộc cô có tính toán gì mà làm
ra những chuyện này? Ngay từ đầu, cô lợi dụng sự kiện cạnh tranh của hai nhà Hoắc
Tả, cố ý đem giá cạnh tranh đưa cho Tả Lăng Thần. Bề ngoài giống như cô đang
giúp Tả Thị nhưng trên thực tế, không phải cô không biết với cá tính của tôi
thì tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết. Kết quả, cô thành công khiến cho tôi và Tả
Lăng Thần ngày càng mâu thuẫn. Mà Tả Lăng Thần thì sao? Ngay từ đầu cũng không
phải không biết rõ ý định của cô, cố ý lao vào chỉ vì bí quá hóa liều mà thôi,
chỉ không ngờ xem như hắn thắng được giang sơn mà mất đi mỹ nhân!"
Hoắc Thiên Kình làm như rất uể oải mà dựa lưng vào ghế sô
pha, châm một điếu thuốc, hút một hơi, giọng nói bình thản cứ như là đang tường
thuật một chuyện chẳng liên quan gì đến mình…
Gương mặt hắn chìm trong khói thuốc lượn lờ, trong vẻ anh tuấn
mang theo vẻ nam tính chín chắn. Đôi mắt sắc bén giống như là một thanh kiếm, cắt
qua khói thuốc mà xuyên thấu tâm tư của cô gái ngồi đối diện không chút nể
nang…
"Mãi đến hôm nay tôi nhìn thấy số liệu của Phương Thị
thì mới biết cái gì gọi là "trai cò tranh nhau, ngư ông được lợi".
Mâu thuẫn của hai nhà Hoắc Tả càng sâu nặng thì kẻ được lợi nhất trên thị trường
chứng khoán chính là Phương Thị. Thế nào, lợi dụng điều này, quả thực cô đã kiếm
không ít tiền cho Phương Thị nhỉ?"
Đôi mắt vốn đang bình tĩnh của Phương Nhan đột nhiên co lại,
giống như là mặt hồ yên tĩnh bị một tảng đá ném xuống, trong nháy mắt liền dấy
lên ngàn cơn sóng…
"Anh, sao anh lại có thể tra được số liệu của Phương Thị,
rõ ràng tôi đã…"
"Đã thông qua hệ thống bảo vệ của nước ngoài, mã hóa bảy
tầng chống trộm, đáng tiếc…"
Hoắc Thiên Kình ngắt lời cô, giọng nói bình thản không thể
nhận ra được là vui hay giận, không nhanh không chậm mà giải đáp nghi vấn của
cô: "Ít nhất cô cũng hiểu chút ít vể tác phong làm việc của thuộc hạ Lôi Dận.
Cậu ta là thế, chỉ cần nhờ cậu ta tra một chuyện thì mỗi lần đều gián tiếp tra
ra rất nhiều chuyện có liên quan. Giống như là… khi nhổ củ cải cũng sẽ kéo theo
rất nhiều người!"
Hơi thở của Phương Nhan trở nên dồn dập.
Môi Hoắc Thiên Kình mím thành một đường, chân mày khẽ sa sầm
xuống, đôi mắt tối sầm lại mà nhìn cô…
"Tôi phải thừa nhận cô đúng là thiên tài kinh doanh, chỉ
đáng tiếc, cô dần không kìm chế được bản tính của mình rồi!"
Hắn dụi mạnh điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh
trong suốt, ánh mắt thờ ơ mà quét qua gương mặt hết sức tái nhợt của cô…
"Sau khi hủy hôn, vị tiểu thư của Phương Thị như cô
đương nhiên là không cam tâm, nhưng cũng không thể quá trắng trợn, vì thế mà đã
lợi dụng lòng hận thù đối với Ngu Ngọc của em họ cô để mượn dao giết người, chuẩn
bị một đá ném hai chim, chẳng qua cô không ngờ…"
"Tôi không ngờ đường đường là tổng tài Hoắc Thị như anh
mà lại có thể đích thân nhúng tay vào chuyện này! Hơn nữa còn thanh minh cho Úc
Noãn Tâm hết lần này đến lần khác. Tôi cho là Hoắc Thiên Kình – người vẫn luôn
cảm thấy phụ nữ rất phiền phức, hơn nữa sẽ không dính vào bất cứ tin đồn nào sẽ
nhắm một mắt, mở một mắt đối với chuyện đó, tuyệt đối không ngờ rằng anh sẽ
nghiêm túc như thế!" Phương Nhan nắm chặt tay, đôi mắt lãnh đạm lộ vẻ bi
ai.
Hắn chưa bao giờ để tâm đến cô như thế! Cho dù chỉ một lần
thì cô sẽ không ngày càng lún sâu đến vậy!
"Những chuyện tiếp theo đó có cần tôi kể ra nữa
không?" Hoắc Thiên Kình cười lạnh, không cho ý kiến về lời của cô, hắn
chưa từng phủ nhận tầm quan trọng của Úc Noãn Tâm ở trong lòng mình.
Trái tim Phương Nhan dần băng giá, tái tê. Dần dần, trong mắt
hiện lên vẻ tuyệt vọng chưa từng có…
"Đúng là tôi không muốn nhìn anh và Úc Noãn Tâm kết
hôn, cho nên nhờ quan hệ mà tìm được vài nhân viên của Hoắc Thị. Bọn họ cũng thật
đáng chết. Nợ tiền cho vay n
