ng hô…
"Cháu nội của bà đúng là còn đẹp trai hơn cả những ngôi
sao nam này. Nhìn hình ảnh hai đứa đứng bên nhau xem, đúng là trời đất tạo nên
một đôi. Ừ, đẹp, rất đẹp!"
Hoắc Thiên Kình cười rất đắc ý, duỗi cánh tay ra, không chút
cố kỵ mà ôm lấy cô gái bên cạnh, gương mặt anh tuấn mang theo vẻ hạnh phúc rất
ám muội…
"Nghe thấy không? Chúng ta là một đôi do trời đất tạo
nên…"
"Thiên Kình, đừng đùa nữa…"
Úc Noãn Tâm cẩn thận mà liếc trộm Anna Winslet một cái, tay
khẽ đẩy hắn ra.
Quả nhiên, bộ dáng thờ ơ của Hoắc Thiên Kình đã khiến cho lửa
giận đang ẩn náu của Anna Winslet bỗng bùng lên: "Thiên Kình, con đã là
người hơn 30 tuổi đầu rồi mà sao còn có thể làm ra những chuyện ấu trĩ như thế?"
Hoắc Thiên Kình buông dao nĩa xuống, tao nhã mà lau qua khóe
môi, ánh mắt u tối kia có chứa vẻ hơi chán nản: "Con không hiểu những lời
này của mẹ cho lắm!"
"Đừng giả vờ hồ đồ với mẹ!"
Gương mặt tao nhã nghiêm trang của Anna có vẻ uy nghiêm
không thể xâm phạm: "Nhân viên liên tục nhảy lầu là vì sao, đều là vì cô
ta…" Móng tay được sơn đỏ của bà bỗng chỉ về phía Úc Noãn Tâm, ánh mắt cao
ngạo mang theo vẻ khinh thường cùng phẫn nộ!
"Con là tổng tài của Hoắc Thị, không đi xử lí chuyện của
nhân viên lại vì một người đàn bà mà chạy đến sân khấu của lễ trao giải công
nhiên bộc lộ quan điểm. Con không biết như thế sẽ dẫn đến hậu quả gì sao?"
Mặt Úc Noãn Tâm hơi trắng bệch, nàng hoàn toàn không có sức
lực để đi phản kháng lại sự chỉ trích của Anna Winslet bởi vì bà nói đều là sự
thật. Trong mắt nàng, hành vi lần này của Hoắc Thiên Kình đã quá lớn mật rồi,
huống chi là Anna Winslet – người luôn đặt lợi ích của công ty lên trên hết chứ?
Gương mặt trắng bệch cùng đôi môi cắn chặt của nàng lọt vào
mắt Hoắc Thiên Kình, đôi mày anh tuấn vô thức chau lại, bàn tay ấm áp mang theo
vẻ đau lòng mà bao chặt lấy tay nàng…
"Con hiểu sự lo lắng của mẹ!"
Hắn nhàn nhã mà dựa lưng vào ghế, dáng người cao ngất lộ ra
khí chất cao quý, bàn tay vẫn nắm chặt tay của Úc Noãn Tâm không buông.
"Nguyên nhân của việc nhân viên nhảy lầu con vẫn còn
đang tra. Quả thật là Noãn Tâm có bản lĩnh khiến người ta điên cuồng, nhưng những
nhân viên đó cũng không phải là thanh niên ấu trĩ, trong này nhất định còn có
nguyên nhân không muốn cho ai biết. Tuyên bố hôn lễ, chẳng qua mẹ lo là có xảy
ra chuyện nhân viên nhảy lầu nữa hay không thôi. Con đảm bảo với mẹ rằng sẽ tra
ra nguyên nhân thật sự trước hôn lễ!"
"Thiên Kình, mẹ biết con rất muốn cưới cô ta, nhưng hôn
lễ bỗng cử hành trước thì con bảo những người trong thương giới sẽ nghĩ
sao?"
Anna bất mãn hỏi.
Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình nở nụ cười lạnh. "Hoắc
Thiên Kình con kết hôn thì có liên quan gì tới bọn họ? Đương nhiên, về vấn đề
khách mời, con sẽ gửi lại thiệp, điều này không cần mẹ phải bận tâm!"
"Con…"
Anna Winslet tức giận mà bật dậy, sắc mặt rất khó coi mà
nhìn Hoắc Thiên Kình, lại đưa ánh mắt phẫn nộ nhìn vào Úc Noãn Tâm, nhìn sắc mặt
tái nhợt của nàng rồi hỏi Hoắc Thiên Kình…
"Có phải con nhất định phải cưới cô ta?"
"Phải!" Mặt Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ nghiêm túc
trang trọng.
"Cho dù có xảy ra chuyện nhân viên nhảy lầu nữa cũng
không thu hồi quyết định này?"
"Không sai!"
Hai tiếng này của Hoắc Thiên Kình giống như là chiếc bàn ủi
nóng hổi đập vào đầu Anna Winslet, khiến lửa giận trong mắt bà hoàn toàn phá vỡ
sự tôn quý vốn có!
"Vậy được, Thiên Kình, con cũng nghe đây cho mẹ! Mẹ vẫn
câu nói đó, vĩnh viễn không thừa thận người đàn bà này là con dâu của mẹ!"
Nó xong, bà liền mang theo đầy bụng phẫn nộ mà bước khỏi bàn ăn.
Ánh mắt của Úc Noãn Tâm hoàn toàn trở nên ảm đạm, bàn tay
đang cầm dao nĩa bắt đầu run lên…
"Bé Noãn à, đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta không thừa
nhận thì còn có bà nội đây. Trong mắt của bà nội thì không ai có thể thay thế vị
trí của con, Thiên Kình, con nói có đúng không?"
Hoắc lão phu nhân cũng không ăn nổi nữa, nhìn gương mặt tái
nhợt của Úc Noãn Tâm mà đau lòng muốn chết.
Hoắc Thiên Kình thở dài một tiếng, ôm lấy nàng vào lòng, vẻ
uy nghiêm cùng quý tộc vốn có từ trong nụ cười mềm mại của hắn tràn ra…
"Noãn, người em phải gả là anh, chỉ cần nhớ thế là được!"
Úc Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn hắn, trong sự chua xót lộ ra vẻ cảm
động…
Mắt của hắn sâu như biển, lại mang theo một sức hấp dẫn ma mị,
một cảm giác độc nhất vô nhị nói không nên lời. Như cà phê, như thuốc phiện.
Nhìn hắn, không thể không bị hắn thu hút. Giống như là hút ma túy, mỗi khi nhìn
thêm một lần thì sẽ cảm thấy hắn càng thêm quyến rũ hơn một chút, khiến cho ánh
mắt nàng không thể rời khỏi mặt hắn.
Nàng gật đầu, cười rưng rưng nước mắt…
"Cô bé ngốc…"
Hoắc Thiên Kình ôm gọn nàng vào lòng, cằm khẽ đặt trên đỉnh
đầu nàng, hít lấy mùi hương tươi mát của nàng. Như là quan tâm, lại như là đau
lòng, giọng nói trầm thấp khẽ thì thầm bên tai nàng…
"Nếu sau khi kết hôn, anh để cho em vào ở trong biệt thự
này, khi anh không có ở đây thì rất lo cho em."
Lòng Úc Noãn Tâm cảm thấy ấm áp, bỗng nhiên cảm thấy hạnh
phúc, nàng may mắn biết bao khi có thể có