ể tôi trả lời giúp cô!"
Mắt Hoắc Thiên Kình ngày càng lạnh lẽo, giống như là một khối
băng vậy, lộ vẻ u tối khiến người ta ớn lạnh…
"Cô thật sự rất yêu Tả Lăng Thần nhưng khi tôi theo đuổi
cô lúc ấy thì người đầu tiên dao động chính là ba mẹ cô. Trong mắt bọn họ, Tả
Lăng Thần chỉ là một người trẻ tuổi mới bước chân vào đời, sau khi ba mẹ chết hết,
mất đi chỗ dựa thì sao có thể có năng lực mà chống đỡ cả Tả Thị chứ. Cho dù khi
đó tôi cũng vừa kế thừa gia nghiệp, cũng trẻ tuổi nhưng trên tôi còn có một người
mẹ mạnh mẽ. Trong mắt của ba cô thì thế nào Hoắc Thị cũng hơn một bậc. Mà cô
thì sao? Không chịu đựng được sự thuyết phục của cha mình, đương nhiên cũng biết
được sự bất đắc dĩ của người sinh trong nhà giàu nên vì Phương gia các người mà
trở thành phụ nữ của tôi. Tôi nói không sai chứ."
Trong mắt Phương Nhan hoàn toàn lộ vẻ tan nát, cả người vô lực
mà ngã nhoài vào sô pha. Rất lâu sau, cô mới nhìn Hoắc Thiên Kình, nhìn gương mặt
từng khiến cô đau lòng muốn chết rồi nhẹ giọng nói: "Anh nói đều đúng cả,
đúng là khi đó tôi vì Phương Thị nên mới đồng ý bỏ qua Lăng Thần. Cửa vào hào
môn sâu như biển – đó vốn là trách nhiệm mà tôi không thể trốn tránh. Chỉ có điều…
anh còn nói sai một điều!"
Hoắc Thiên Kình nhìn cô, chờ cô nói tiếp.
Phương Nhan nhìn hắn, trong mắt lóe lên tia sáng…
"Tôi… cuối cùng cũng đã yêu anh!"
Chân máy Hoắc Thiên Kình nhíu lại, vẻ trào phúng bỗng hiện
lên trong mắt.
"Tôi hiểu những gì anh đang nghĩ."
Phương Nhan không đợi hắn nói chuyện liền cười tự giễu:
"Tôi yêu anh mà lại còn duy trì quan hệ thân mật với Lăng Thần. Tôi thừa
nhận đây là điều tôi không thể kháng cự được. Có lẽ… phụ nữ thật sự có thể yêu
hai người đàn ông cùng lúc…"
Hoắc Thiên Kình nhún vai. "Tôi không muốn đi bình luận
về lí thuyết tình yêu của cô, mục đích tôi tới đây hôm nay là muốn cô kí tên.
Kí hay không thì tùy cô!"
"Đường đường là tổng tài của Hoắc Thị thì nhất định sẽ
nói được làm được. Tôi biết nếu tôi không kí thì hậu quả sẽ thế nào. Anh thật sự
có bản lĩnh để phán xét sự sống chết của người khác. Nhưng mà Hoắc Thiên Kình
à…" Phương Nhan bỗng lạnh mặt. "Anh cho mình có tư cách có được Úc
Noãn Tâm sao?"
"Có tư cách hay không thì không tới phiên cô bình luận.
Thế nào, cô cho rằng Tả Lăng Thần của cô có tư cách có được Úc Noãn Tâm
sao?" Hoắc Thiên Kình cười lạnh, gần như có thể làm đóng băng đối phương.
"Hoắc Thiên Kình, anh quen khống chế mọi thứ trong tay,
nhưng anh đừng quên cuối cùng giấy cũng không gói được lửa. Lăng Thần biết mình
nợ Úc Noãn Tâm nên khi anh ấy gặp lại Úc Noãn Tâm thì làm tất cả để bù đắp lại
sai lầm năm xưa. Anh ấy muốn dùng cả đời này để yêu Úc Noãn Tâm. Mà anh thì
sao?" Phương Nhan đứng dậy, đi tới trước mặt Hoắc Thiên Kình, giọng nói nhẹ
nhàng lộ vẻ băng lãnh…
"Anh chỉ biết dùng thủ đoạn đê tiện để chiếm được Úc
Noãn Tâm, ép cô ta làm những chuyện mình không muốn, kể cả tình yêu, sự nghiệp
của cô ta. Thậm chí… sự trong trắng của cô ta!"
Con ngươi trong mắt Hoắc Thiên Kình đột nhiên co lại, trong
đó lóe lên ngọn lửa nguy hiểm, sắc mặt hắn cũng trở nên rét lạnh, giống như phủ
một tầng băng tuyết cách xa ngàn dặm…
"Cô muốn nói cái gì!" Giọng nói lộ vẻ uy nghiêm
càng ngày càng nguy hiểm.
Phương Nhan không chút kiêng dè mà nhìn thẳng vào mắt hắn,
những lời nói lạnh lùng không kém cũng thốt ra từ môi cô…
"Ba năm trước, người chiếm đoạt sự trong trắng của Úc
Noãn Tâm… không phải là anh sao?"
Không khí, yên lặng như chết chóc.
Sắc mặt của Hoắc Thiên Kình giống như lập tức đóng băng, đôi
mắt thâm thúy u ám bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo. Rất lâu sau, hắn đứng dậy đi đến gần
cô. Cô chìm vào trong đôi mắt hắn, giống như là rơi vào biển cả rét buốt.
"Câu nói này, tôi muốn nghe từ miệng cô chỉ một lần!"
Giọng của hắn cực kỳ thâm trầm mà lạnh lẽo, giống như một lưỡi
dao sắc mang theo vẻ tàn nhẫn khát máu bỗng xuyên thấu nội tâm của Phương Nhan,
khiến người ta không khỏi run lên.
Dường như Phương Nhan chưa từng thấy bộ mặt lạnh lẽo u ám đến
thế của Hoắc Thiên Kình, theo lời nói lạnh lùng của hắn, trái tim cô cũng run rẩy
theo. Cô cố kìm nén sự kinh hãi trong lòng mà cười lạnh một tiếng.
"Thế nào? Hoắc tổng tài đang uy hiếp tôi sao?"
"Cô cho là thế nào?"
Hoắc Thiên Kình lạnh lùng hỏi lại, trên mặt như có lớp băng,
cằm căng ra, đôi môi mỏng tuyên phán rất vô tình…
"Cơm thì có thể ăn nhiều nhưng tốt nhất đừng nói nhiều.
Quản tốt cái miệng của cô cũng chính là giữ được cái mạng của cô đó!"
Phương Nhan không khó nhìn thấy vẻ khát máu lờ mờ hiện ra
trong mắt hắn, trong thoắt ẩn thoắt hiện lóe lên ngọn lửa nguy hiểm. Cô vô thức
nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng cắn chặt hàm răng đang run run vì kích động,
không chút kiêng dè mà nói:
"Hoắc tổng tài, anh cho rằng chỉ cần tôi không nói thì
Úc Noãn Tâm sẽ không biết sao? Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ biết chuyện này! Lúc
trước chính anh đã lật lọng, không từ thủ đoạn, lợi dụng lòng tin của Lăng Thần
đôi với anh mà cưỡng bức Úc Noãn Tâm! Lẽ nào… anh đã hoàn toàn quên mất buổi tối
ba năm trước sa
