được, vậy để em hỏi anh…"
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, trong mắt lóe lên vẻ đau lòng
cùng áy náy với nàng.
"Em có hai vấn đề muốn hỏi anh, hy vọng anh… thành thật
trả lời!" Giọng nói bi ai của nàng lộ ra vẻ kiên quyết rất rõ ràng.
Hoắc Thiên Kình gật đầu, mặt mày nặng nề.
"Đêm đó anh đã biết em là vị hôn thê của Lăng Thần đúng
không?"
"Đúng."
"Lăng Thần cũng biết chuyện này phải không?"
"Noãn, anh…"
"Trả lời em, phải… hay là không phải?"
Chân mày Hoắc Thiên Kình nhíu chặt, nặng nề mà thở dài,
nhưng thế nào cũng không thể che lấp được sự khủng hoảng cùng bất an khi sắp mất
nàng…
"Phải." Rất lâu sau, hắn mới nói ra đáp án.
Sắc mặt Úc Noãn Tâm dần chuyển thành vẻ bình tĩnh nhợt nhạt,
nàng khẽ gật đầu, nói: "Em biết rồi, cảm ơn anh… không có gạt em nữa."
Câu nói này như một con dao đâm mạnh vào ngực Hoắc Thiên
Kình, trong đầu không khỏi vang lên lời của nàng trước kia…
Sau này, bất luận thế nào cũng không được gạt nàng…
Cho dù đó là… lời nói dối có thiện ý.
Đáng tiếc…
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình rất muốn ôm lấy nàng, rất
muốn, rất muốn…
Úc Noãn Tâm thờ ơ mà quay đầu đi, ánh mắt dời vào trên mắt
Phương Nhan, nhẹ nhàng nói một câu: "Kết quả thế này đã làm cô thật sự vui
vẻ chưa? Có điều tôi cũng phải cảm ơn cô đã khiến cho tôi hiểu rõ lòng người
đúng là… sâu không lường được."Trên mặt Phương Nhan lộ vẻ xấu hổ, ánh mắt
vốn đang vui vẻ khi nghe nàng nói xong cũng dần tối lại.
Hoắc Thiên Kình bỗng nhiên lạnh lùng nhìn về phía Phương
Nhan, mặc dù không nói chuyện nhưng không khó phát hiện vẻ nguy hiểm khát máu
đó.
Ánh mắt vốn đang dần tối lại của Phương Nhan khi nhìn thấy
ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Thiên Kình thì cũng đột nhiên lạnh lùng. Cô hừ lạnh một
tiếng, nói: "Hoắc Thiên Kình, tôi biết anh đang nghĩ cái gì, chiêu này
không phải anh dùng trước rồi sao? Lúc đó, nếu không phải anh dùng kế dẫn Úc
Noãn Tâm tới biệt thự của Tả Lăng Thần thì cô ta cũng không tận mắt thấy quan hệ
giữa tôi và Lăng Thần. Không phải anh cũng dùng chiêu này để khiến cô ta hoàn
toàn hết hi vọng với Lăng Thần sao?"
Sắc mặt Hoắc Thiên Kình ngày càng âm lãnh.
Cuối cùng Úc Noãn Tâm cũng đưa mắt về phía hắn, ánh mắt vốn
đang bình tĩnh có thêm vẻ tuyệt vọng…
Thì ra…
Môi nàng cong lên một nụ cười châm biếm.
Tất cả… đều nằm trong lòng bàn tay của hắn. Khi đó nàng còn
ngu ngốc mà sợ rẳng hắn sẽ bị tổn thương.
"Noãn, khi đó anh làm như vậy đúng là có dụng ý. Anh chỉ,
chỉ muốn giữ em lại bên cạnh mình." Trong lòng Hoắc Thiên Kình cảm thấy
không ổn, giọng nói vốn cao ngạo lại trở nên lắp bắp.
Trong mắt Úc Noãn Tâm nổi lên vẻ nguội lạnh, nàng thản nhiên
mà nhìn hắn, nhìn ánh mắt quá mức khẩn trương của hắn, nhìn hắn đang không ngừng
biện bạch, nhìn…
Nước mắt tụ trong hốc mắt ngày càng nặng, cuối cùng lại rơi
xuống…
"Noãn…"
"Biết bây giờ em muốn gì nhất không?"
Úc Noãn Tâm mở miệng, nhìn vào mắt hắn, dáng vẻ ngấn lệ khiến
người ra đau lòng: "Em rất muốn mất đi trí nhớ, bởi vì… em không muốn hận
anh!"
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình cả kinh, dường như hắn
phát hiện được vẻ quyết liệt trong lời nói của Úc Noãn Tâm.
"Đừng làm khó cho Phương Nhan, cứ coi như em… cầu xin
anh lần cuối!"
Úc Noãn Tâm nói xong câu này, lạnh lùng xoay người bỏ đi.
Theo động tác xoay người của nàng, một giọt nước mắt thuận
thế rơi vào tay Hoắc Thiên Kình, gần như nóng bỏng đến nỗi sắp hủy diệt trái
tim hắn.
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình vừa muốn đuổi theo, lại bị
Phương Nhan kéo lại.
"Hoắc tiên sinh, thế nào? Cứ thế mà đi sao? Anh không
tính lấy cổ phần của Phương gia sao?" Cô cười lạnh.
Hoắc Thiên Kình đột nhiên ép sát lại, gần như sát vào chóp
mũi cô, câu nói lạnh lẽo bật ra từ đôi môi mỏng của hắn…
"Tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn kí tên cho tôi, nếu
không… sẽ không chỉ đơn giản là mất mạng như cô tưởng!"
Nói xong, lập tức quăng tay của cô ta ra, không nói một tiếng
liền đuổi theo.
Thời tiết nói chuyển là chuyển. Bầu trời vốn đang quang đãng
trong xanh bỗng nhiên dày đặc mây đen, tầng mây nặng nề như sắp đè xuống, không
khí ngột ngạt khiến người ta không thở nổi, dường như sắp trút mưa…
Khi Hoắc Thiên Kình đuổi theo ra khỏi biệt thự thì chỉ nhìn
thấy khói xe đang không ngừng lượn lờ trong không khí…
"Chết tiệt!"
Hắn vội vã quay ngược lại, nhanh chóng khởi động xe, một mạch
đuổi theo.
Đợi khi xe của hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn thì Úc
Noãn Tâm bỗng từ sau gốc cây bước ra, đôi mắt thất thần chứa lệ bỗng chảy dài,
nàng gạt phắt nó đi rồi kêu xe taxi…
Lúc này, nàng phải dùng thái độ gì để đối mặt với hắn đây?
Mây đen hoàn toàn sụp xuống, từng giọt từng giọt mưa đập vào
kính xe ô tô, giống như từng tảng, từng tảng đá nện mạnh vào trong lòng Úc Noãn
Tâm. Nàng nhắm mắt lại, bóng đen bỗng kéo tới…
Cơn mưa nặng hạt kéo dài mãi tới khi màn đêm buông xuống,
cho đến khi mặt trăng bị che khuất, cuối cùng biến thành mưa như trút nước đầy
trời.
Trên đường phố tối đen, đèn hai bên đường không ngừng chớp
lóe vì nước mưa điên cuồng. Trên đường gần như không có người, chỉ có một bóng
dáng nhỏ nhắn, chao đảo tro