đứa con trai bà đã
nhìn từ nhỏ đến lớn, giờ này khắc này lại bộc lộ vẻ yếu đuối cùng tiều tụy khiến
bà cảm thấy xa lạ.
"Lẽ nào… cô ta thật sự quan trọng thế sao?"
"Đúng!" Hoắc Thiên Kình không muốn che giấu chút
nào.
"Nếu con không tìm được cô ta nữa thì sẽ thế nào?"
Anna Winslet ngước mắt nhìn hắn, có vẻ do dự mà hỏi.
Hoắc Thiên Kình nghe thế, đôi mắt sâu thẳm rõ ràng run lên một
chút.
Ngoài cửa sổ, một tia chớp đột nhiên cắt qua ngang trời,
sáng như ban ngày, khiến cho người ta hoảng hốt không thôi.
Ngón tay thon dài lạnh lẽo của hắn bỗng run lên…
"Con sẽ tìm mãi, tìm mãi đến khi tìm thấy mới
thôi!" Hắn trả lời dứt khoát, giọng nói khàn khàn lộ vẻ kiên định không thể
chuyển dời.
Cho dù là dùng hết cả cuộc đời, hắn cũng phải tìm được nàng,
cầu xin nàng tha thứ!
Đêm mưa thế này làm người ta thật bất an…
"Mẹ biết rồi."
Trên gương mặt khoan thai của Anna Winslet lộ ra chút khoan
dung khác thường, bà thở dài một hơi, rất lâu sau mới nói: "Đừng mù quáng
như một thằng ngốc thế, lên lầu thay quần áo rồi từ từ lái xe đi tìm!"
Giọng của bà có chút nhún nhường, Hoắc Thiên Kình ít nhiều
có chút bất ngờ.
"Mẹ nghĩ Úc Noãn Tâm mất tích thì không chỉ mình con sốt
ruột. Ngẫm lại xem còn có ai nóng lòng như con nữa!" Anna Winslet rất lí
trí mà nhắc nhở một câu, cuối cùng lại nói thêm…
"Còn nữa… con trai mẹ chưa từng mất lí trí thế
này!"
Nói xong, bà xoay người lên lầu…
"Mẹ!" Giọng của Hoắc Thiên Kình vang lên từ phía
sau lưng bà.
Anna Winslet dừng bước, nhưng không có xoay người lại.
"Cảm ơn mẹ!" Giọng nói trầm thấp rõ ràng mang theo
vẻ chuyển biến trong thái độ.
Anna Winslet cứng người lại, trên khuôn mặt nghiêm túc có
chút xúc động cùng cười khổ.
Xúc động là vì… đứa con trai chưa từng biết nói lời cảm ơn lại
nói ba từ đó với mình.
Khiến bà cười khổ là vì… đứa con trai mà bà nuôi lớn lại vì
một người con gái khác mà cảm ơn bà.
Tâm lí mâu thuẫn ấy khiến mặt bà có chút xấu hổ, may mà bà
đã quay người đi.
"Chẳng qua mẹ chỉ không muốn nhìn thấy ngày đại hôn của
Hoắc Thị bị người ta chê cười mà thôi, cho nên… tìm cô ta về đi. Mẹ muốn dạy dỗ
đứa con dâu không biết phép tắc này một chút!" Anna Winslet cố ý lạnh giọng,
không để nhận ra vẻ giảng hòa của mình.
Nào ngờ, một câu nói của bà đã phá nát sự kiên quyết lâu nay
của mình. Bà vốn cứng rắn nên hoàn toàn chưa phản ứng được rằng, trong lời của
bà đã thừa nhận Úc Noãn Tâm là con dâu.
Hoắc Thiên Kình nhạy cảm bắt được điểm này, đôi mắt sâu thẳm
lóe lên chút cảm động. Hắn nhìn bóng lưng có chút cô đơn của mẹ mình, không khỏi
mềm giọng lại…
"Mẹ yên tâm, con nhất định tìm cô ấy về, để cho mẹ dạy
cô ấy làm thế nào mới có thể trở thành một người con dâu đủ tư cách của Hoắc
gia!" Nói xong liền quay người đi nhanh ra ngoài.
Anna Winslet lẳng lặng đứng trước cầu thang, trong ánh mắt
kiên cường dần dần lộ ra vẻ phức tạp.
Vừa muốn cất bước, lại vô tình nhìn thấy Hoắc lão phu nhân
đang ngồi trên xe lăn ngay góc ngoặt cầu thang.
Hai người không nói lời nào, chỉ là…
Hoắc lão phu nhân nhìn bà, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ…
Úc Noãn Tâm tỉnh lại, cả người đau nhức, khi nhìn thấy trước
mắt toàn là máu trắng thì cứ ngỡ là mình đã đến thiên đường.
Đôi mắt mệt mỏi đảo qua căn phòng một vòng, cuối cùng dừng lại
ở khung cửa số chiếm hết hai phần ba diện tích phòng.
Nước mưa đập vào cửa kính, nhưng lại bị cách âm rất hiệu quả.
Trong đầu lại hiện lên hình ảnh trước khi ngất xỉu…
Khi đèn xe lướt qua trước mắt nàng thì nàng không biết gì nữa!
Nhưng…
Thì ra nàng không có chết đi…
Bên ngoài vẫn là đêm mưa tối đen như mực, nặng nề mà đè mạnh
xuống đầu nàng…
Từ giường đứng lên, mái tóc từ vai xõa xuống.
Chiếc giường cực lớn làm tôn thêm vẻ nhỏ nhắn tiều tụy của
nàng.
Không biết quần áo ướt sũng kia đã bị ai đổi đi, thay vào đó
là một bộ váy ngủ trắng, nhìn qua có vẻ là đồ mới.
Căn phòng này rất quen, nhưng nàng không nhớ đã đến đây khi
nào.
Cửa phòng bị một bàn tay sạch sẽ đẩy ra, đèn trên hành lang
chiếu cái bóng cao lớn của một người đàn ông vào phòng…
"Noãn Tâm, tỉnh rồi sao?"
Ánh mắt của người kia rơi vào người Úc Noãn Tâm, tràn đầy
vui sướng.
Úc Noãn Tâm nhìn theo tiếng nói…
"Lăng Thần?" Nàng ngẩn ra, lúc này mới nhớ đến,
quen mắt là vì đây là biệt thự của anh.
Bóng dáng cao lớn của Tả Lăng Thần tiến lên, tạm thời đặt
chén canh gừng sang một bên, ngồi xuống bên cạnh nàng.
"Tại sao lại đi một mình trên đường phố vậy? Hoắc Thiên
Kình đâu? Sao anh ta lại không ở bên cạnh em?"
Đôi mắt anh phản chiêu gương mặt cực kỳ tái nhợt của nàng,
đau lòng không thôi. Anh giơ tay lên vuốt nhẹ hai má nàng, nhẹ giọng nói:
"Nếu không phải anh kịp thời thắng xe lại thì hậu quả không thể tưởng tượng
được."
Nhớ đến thì anh lại hoảng sợ…
Mắt Úc Noãn Tâm dần trở nên lạnh hơn, hững hờ mà nhìn anh,
ánh mắt như nước ấy lại lộ ra vẻ khiến anh bất an.
"Noãn Tâm, anh đã mời bác sĩ rồi, lát nữa hãy ngoan
ngoãn để bác sĩ kiểm tra một chút." Tả Lăng Thần chỉ cảm thấy vẻ mặt của
nàng quá khác thường, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ bất lực t