Pair of Vintage Old School Fru
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223585

Bình chọn: 9.5.00/10/2358 lượt.

ng mưa không mục đích giống như một cái xác.

Nước mưa đánh vào người Úc Noãn Tâm khiến nàng càng khó hít

thở, nhưng thế nào cũng không thể sánh bằng sự đau đớn từ tận đáy lòng. Chuyện

xảy ra vào ban ngày giống như một tiếng sét giữa trời quang, đánh mạnh vào trái

tim nàng, khiến nàng không thể đối mặt với mọi người, mọi chuyện…

Di động đã bị nàng tắt đi, không khó tưởng tượng được chắc

là Hoắc Thiên Kình đã phái người tìm nàng khắp nơi. Thế nhưng, giờ khắc này,

nàng chỉ muốn dùng cách này để trốn tránh tất cả, tất cả của sự thật.

Nước mắt pha lẫn với nước mưa rơi xuống, cả người nàng đều ướt

sũng. Ánh đèn lò mờ chiếu lên gương mặt tái nhợt của nàng, gần như không còn

chút máu. Dưới sự xối gột của nước mưa, sắc mặt nàng càng thêm yếu ớt.

Úc Noãn Tâm gian nan bước từng bước, không có mục đích,

không có chỗ dựa, đôi môi không chút máu run lên vì lạnh…

Tất cả mọi thứ của cái đêm ba năm trước lại hiện về trong đầu

nàng. Nỗi đau như xé rách hoàn toàn xuyên qua cả người nàng, lần này không phải

là nỗi đau về thể xác mà là đau đớn cùng tuyệt vọng bi thương nhất từ tận đáy

lòng!

Từng hình ảnh khi ở cạnh Hoắc Thiên Kình lại hiện lên trước

mắt nàng, đan chen với hình ảnh người đàn ông ba năm trước đây. Nàng khó mà tin

được thì ra hai người đó là cùng một người. Hắn tàn nhẫn như một con thú dữ, hủy

hết tất cả mọi thứ của nàng, nhưng lại dùng sự dịu dàng nhất làm nàng từng bước

mê muội…

Vì thế… ikienthuc.org

Nàng đã yêu hắn…

Yêu một người đàn ông từng cưỡng bức chính mình!

Nàng chưa từng nghĩ tới, nếu có một ngày từ thiên đường rơi

xuống thì sẽ thế nào?

Nghĩ đến đây, Úc Noãn Tâm bắt đầu cười to, nước mắt theo hai

má chảy xuống môi, cùng với nụ cười lạnh của nàng thể hiện vẻ thê lương…

Nàng chưa từng hận mình đến thế này!

Chưa từng có!

Nàng thật ngốc phải không?

Hoắc Thiên Kình từng rất nghiêm túc mà hỏi nàng, nếu có ngày

phát hiện hắn từng gạt nàng thì nàng sẽ thế nào?

Nàng gần như đã quên câu trả lời của mình khi đó…

Đúng vậy…

Chuyện đến nước này nàng sẽ thế nào? Hận hắn sao?

Có lẽ phải hận mình hơn mới đúng!

Hai ánh đèn xe chiếu cả con đường sáng lên như ban ngày,

cũng chiếu lên bóng dáng gần như là linh hồn của Úc Noãn Tâm.

Nàng không có né tránh, thậm chí ngay cả ngẩng đầu che mắt

cũng không, đôi mắt ngấn lệ chỉ cực kỳ bình tĩnh mà nhìn chiếc xe đang chạy đến

gần mình…

Môi, từ từ cong lên…

Mắt, từ từ nhắm lại…

Giờ khắc này, rốt cuộc nàng đã nghĩ ra đáp án.

Có lẽ chỉ có cách này mới có thể khiến lòng của cả hai được

giải thoát…

Tiếng thắng xe chói tai vang lên trong màn mưa, giống như một

âm thanh cắt ngang trời, dừng lại cùng với bóng dáng của cô gái đang từ từ ngã

xuống…

———-Vifcland———

"Tìm cho tôi, cho dù có lục hết cả thành phố này cũng

phải tìm ra cho tôi!"

Biệt thự đã định là phải trải qua một đêm không bình yên. Cả

người Hoắc Thiên Kình ướt sũng, rõ ràng là vì tìm tung tích của Úc Noãn Tâm mà

hoàn toàn không để ý tới hình tượng của mình nữa. Đôi mắt sắc sảo không thể che

giấu vẻ khổ sở, âm thanh lãnh khốc vang lên, cứ như là roi da quất vào tai tất

cả vệ sĩ trong biệt thự…

"Tìm không được cô ấy thì các người cũng đừng về gặp

tôi!"

"Dạ, Hoắc tiên sinh!" Bọn vệ sĩ như là gặp phải giặc

dữ, lại dấn thân vào đêm mưa.

Biệt thự tràn ngập mùi mưa gió, thậm chí mang theo mùi hơi

tanh ngọt của máu tươi…

Hoắc Thiên Kình không ngồi yên được một giây, không nói một

lời liền quơ lấy áo khoác muốn bước ra ngoài…

"Con đứng lại đó cho mẹ!"

Trên cầu thang, âm thanh lạnh lùng uy nghiêm của Anna

Winslet vang lên, phòng khách lại vang vọng tiếng giày cao gót rất tao nhã.

"Con làm ầm ĩ đủ chưa? Vì một cô gái mà nhìn mình xem

đã thành cái gì?" Bà bước đến trước mặt Hoắc Thiên Kình, chân mày khoan

thai cũng bỗng nhíu chặt

"Chuyện của con, mẹ đừng quản thì hơn!" Lòng Hoắc

Thiên Kình nóng như lửa đốt, hoàn toàn không có thời gian đây dưa với bà.

"Đừng quản đến? Con có còn biết mẹ là mẹ của con

không?"

Anna Winslet kéo hắn lại, đau lòng mà nói: "Con trở về

biệt thự là để tập họp tất cả vệ sĩ đi tìm một cô gái sao? Nếu cô ta đã muốn bỏ

đi thì không cần đi tìm!"

"Mẹ!"

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình cực kỳ nghiêm túc mà nhìn bà, đột

nhiên lòng đau nhói khiến hắn không nói nên lời. Hắn không có tức giận với lời

của bà, chỉ là bi thương mà nói một câu: "Là con… có lỗi với cô ấy!"

Anna Winslet cả kinh. Bà nhìn hắn rất lâu, cả buổi trời mới

nói: "Con trai, vừa rồi con nói cái gì?"

Con trai bà là người kiêu ngạo biết bao, cư nhiên lại có thể

chủ động thừa nhận mình có lỗi với một người phụ nữ? Mặc dù bà không biết rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng từ trong mắt hắn không khó nhận ra vẻ đau đớn thật

nhiều ấy…

Vẻ mặt này, chưa từng có ở hắn!

Hoắc Thiên Kình khó có thể che giấu vẻ đau đớn khôn cùng

trong lòng cùng sự sợ hãi vì mất đi nàng. Trong đôi mắt vốn rất tự tin kia đã

tràn ngập vết vằn cùng vẻ tiều tụy.

"Mẹ, con không thể mất đi cô ấy!"

Một câu nói ngắn ngủn nhưng lại hoàn toàn làm Anna Winslet

chấn kinh. Bà khó có thể tin được mà nhìn con trai mình –