đặt ra hơn mười triệu euro.
MPL thâm nhập vào
thị trường Trung Quốc đã hai mươi năm, kim ngạch bán hàng hằng năm luôn
tăng, duy trì được xu thế tăng trưởng mạnh. Không có cách nào hoàn thành được mục tiêu kinh doanh, đó là thất bại đầu tiên trong lịch sử hai
mươi năm qua của công ty MPL Trung Quốc. Những người có chút cảnh giác
đều biết được rằng chiếc ghế của Lưu Bỉnh Khang đã bắt đầu lung lay.
Đàm Bân bàng quan trong một thời gian dài, trong vòng hai tháng mà tình
hình cứ lúc lên lúc xuống, khiến người ta cảm giác như bị rơi xuống quỷ
môn quan, phải đến lúc đó cô mới hiểu hết được hàm ý sâu sắc trong bức
thư của Trình Duệ Mẫn.
Chỉ đến phút cuối ta mới hiểu rõ chân tướng, cuối cùng ai mới là người được lợi.
Một vụ mua bán, lật đổ triệt để cục diện chiếm hữu ưu thế tuyệt đối của hai công ty đa quốc gia, không chỉ có MPL chịu thất bại thảm hại, FSK cũng
chịu tổn thất không nhỏ. Giá cả bị dìm xuống một cách chóng mặt, các nhà cung ứng đều mất ăn mất ngủ nghĩ cách xoay xở, kể cả Chúng Thành, cuối
cùng chẳng có ai là người chiến thắng thực sự.
Chiến thắng cuối
cùng chỉ có một: tập đoàn Phổ Đạt. Vì vậy mà ngày Phó tổng Lương về hưu, Điền Quân ngay lập tức được thăng lên chức phó tổng giám đốc tập đoàn
như ý nguyện.
Ngày hôm đó vào viện, Đàm Bân ngồi bên giường của Trình Duệ Mẫn, gục đầu lên ngực anh rất lâu, chẳng nói gì.
Trình Duệ Mẫn hỏi: “Em đã hiểu được mình sai ở đâu chưa?”
“Em quá Hiểu Thắng rồi tự gây áp lực cho mình, lại còn đánh mất đi khả năng phán đoán.”
Trình Duệ Mẫn vuốt tóc cô, cười, nói: “Buổi chiều lão Dư có tới đây cằn nhằn
một lúc, cuối cùng cũng có kết luận giống em, hai người đúng là thầy trò một dạ, tâm đầu ý hợp.”
Đàm Bân ngẩng lên. “Tony đến đây à? Anh ấy vẫn ổn chứ? Lần này anh ấy bị lừa cũng rất đau đấy.”
“Cậu ta không sao, chỉ là nghĩ thoáng hơn em thôi.” Sắc mặt của Trình Duệ
Mẫn vẫn xanh xao, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ mặt sắc lạnh như trước.
“Sau này em phải điều chỉnh lại tâm tư của mình, học cách hưởng thụ
trong quá trình làm việc, chứ không được bám vào kết quả cuối cùng, nếu
em là người biết hưởng thụ quá trình, em sẽ quan tâm đến từng chi tiết
nhỏ, cẩn trọng hoàn thành từng chi tiết đó, kết quả cuối cùng sẽ rất
hoàn hảo.”
Đàm Bân lấy tay bịt miệng anh lại. “Cháu biết rồi,
chú nghỉ ngơi chút đi, đừng có suốt ngày dạy bảo cháu. Chú có cái tính
thích làm thầy người khác rất nghiêm trọng đó, chú có biết không?”
Trình Duệ Mẫn nói lại: “Anh chỉ sợ là đàn gảy tai trâu thôi.”
Đàm Bân đánh vào vai anh. “Anh mới là trâu ấy!”
Ăn Tết xong, kế hoạch bán hàng mới đã được chuẩn bị từ rất lâu của Đàm Bân, cuối cùng cũng được khởi động.
Có lẽ cảm thấy có lỗi với Đàm Bân, Phó tổng giám đốc quản lý nghiệp vụ và
thị trường Điền Quân đã không ít lần nói giúp cô vài câu, nhằm giảm bớt
gánh nặng công việc cho cô.
Nhưng sự kháng cự lại đến từ nội bộ, trước kia cấp trên cũng đã thử thúc đẩy những dịch vụ tương tự, nhưng
do sự hỗ trợ kỹ thuật trong nước không theo kịp, cuối cùng cũng dừng lại mà không có bất cứ lý do gì, để lại một đống hỗn độn cho khu vực Trung
Quốc thu dọn.
Những đội ngũ bán hàng ở các tỉnh nghe đến chiến
lược kinh doanh mới này đều tìm cách tháo chạy. Đàm Bân bất lực nhưng cô hiểu, khi cô còn làm giám đốc kinh doanh, cô cũng có thái độ đó đối với chiến lược kinh doanh mới.
Mặc dù hoàn cảnh khó khăn nhưng cô vẫn giữ sự tự tin, bởi cô tin rằng đây chính là một phương hướng kinh doanh đúng đắn.
MPL Trung Quốc luôn tìm kiếm các giám đốc sản xuất thành thạo công việc
kinh doanh mới nhưng không thấy, cô nói gãy cả lưỡi, cuối cùng tổng bộ
cũng điều động được vài chuyên gia từ châu Âu tới Trung Quốc, đến các
công ty của bốn tỉnh, thực hiện hội thảo giao lưu vào tuần trước.
Đầu tiên đến Tề Nam, Vũ Hán, Thành Đô, điểm dừng chân cuối cùng là các chi nhánh của tập đoàn Phổ Đạt ở Thượng Hải.
Các khách hàng bên Phổ Đạt rất coi trọng sự việc này, họ rất tích cực tổ
chức, nhưng trong buổi giao lưu, bên phía MPL lại có chút vấn đề.
Một vài giám đốc sản xuất khu vực Thượng Hải, cùng lúc tìm lý do để lại
những dấu hiệu. Không có phiên dịch, đoàn giám đốc kinh doanh đi cùng
ngây người, không biết làm gì.
Làm phiên dịch viên cho các
chuyên gia là một việc khá khó khăn, bởi khi nói chuyện phần lớn họ sử
dụng từ ngữ chuyên ngành, phiên dịch viên không những phải thông thạo
rất nhiều từ vựng chuyên môn, mà còn phải có năng lực sắp xếp câu từ
tiếng Trung tốt.
Những ông giám đốc sản xuất có vẻ biết khó khăn nên rút lui, về căn bản không muốn tham gia vào công việc kinh doanh
mới, tuyệt vọng, Đàm Bân chỉ còn cách tự mình vào cuộc.
Cô đứng
trên bục, cố gắng không để mình quá thu hút sự chú ý của người khác,
nhưng cuối cùng vẫn lọt vào tầm nhìn của các chuyên gia.
Sự lão
luyện của kỹ năng bán hàng giúp cô nắm bắt từ ngữ chính xác hơn những vị giám đốc sản xuất kia, sau một tuần nhồi nhét rất nhiều thông tin, cô
có thể nắm bắt được rất nhiều từ ngữ chuyên ngành kỹ thuật, cứ thỉnh
thoảng lại bật ra một đoạn, tiếng nói cười rôm rả, xóa tan bầu khôn