Ngộ Bạch không để cô đi, lôi cô nhét vào chăn. Anh cởi quần áo của mình trước, sau đó tiến vào chăn cởi quần áo của cô xuống. Tiểu Ly không chịu được chuyện anh mỗi đêm đều hành hạ cô, khua tay múa chân nho nhỏ phản kháng. Trần Ngộ Bạch lại càng thêm hăng hái, càng muốn cô nhiều tư thế hơn. Tiểu Ly bị anh nhào nặn càng lúc càng giống diễn viên tạp kỹ, cố gắng kiềm nén tiếng rên rĩ.
Trần Ngộ Bạch xấu xa liếm khắp người cô “Yên tâm đi, Tuyết Bích không biết nói, em có la lớn tiếng cũng chẳng sao…”
Tiểu Ly liếc anh, rụt thân lại cố gắng kẹp chặt lấy anh. Trần Ngộ Bạch sơ suất thiếu chút nữa không kiềm chế được, bàn tay đang xoa người cô càng ">, lực tấn công cũng lớn hơn, khiến Tiểu Ly vội vàng cần xin tha thứ. Trần Ngộ Bạch khẽ khàng nói nhỏ bên tai cô “Thật ra thì… Tiểu Ly nhà mình cũng rất chặt…”
Anh vừa nói, vừa cố ý mút vào nơi thịt non mẫn cảm nhất của cô. Tiểu Ly giật mình, vừa thẹn vừa giận vì anh giở trò lưu manh, đôi tay ôm anh không buông, hai chân quấn anh càng chặt. Anh cắn cô, cô cũng không buông ra, hai người kịch liệt quấn quýt, cuối cùng, không ai nhịn được nữa, cùng nhau run lên.
————–
Vào trận tuyết đầu đông, Tần Tang dẫn Lý Vi Nhiên đến thành phố R.
Bỗng nhiên con gái dẫn một người con trai trẻ tuổi anh tuấn về nhà, Diệp Thụ thật sự kinh hãi. Ăn xong bữa tối, Lý Vi Nhiên biểu hiện tốt đẹp xung phong đi rửa chén. Tần Tang lôi kéo mẹ đi sửa sang lại phòng mình cho anh ở.
Hai mẹ con cùng nhau thay ra giường, lại thu dọn chút đồ đạc trong phòng. Diệp Thụ xếp ra giường bỏ vào tủ, vỗ vỗ giường ý bảo Tần Tang ngồi xuống.
“Người này chính là người lần trước con nó muốn quên sao?”
Tần Tang gật đầu, lại mỉm cười e thẹn.
Diệp Thụ nhìn cô thật lâu, vuốt tóc cô “Hình như không tệ, không nghĩ rằng con lại thích người con trai như vậy.”
Tần Tang đợi thật lâu, nhưng mẹ cô vẫn không nói gì nữa.
“Trình Hạo nói anh ấy sẽ chủ động hủy bỏ hôn ước. Nhưng mà, muốn con chờ nửa năm.” Tần Tang vẫn chủ động nói ra.
Diệp Thụ nghe ý ở ngoài lời của, cũng chỉ cười thản nhiên “Tự con quyết định là được rồi.”
Bà vỗ vỗ vai con gái, sau đó đi ra ngoài, để lại Tần Tang ngồi trong phòng một mình. Tần Tang khẽ thở dài, đứng lên đi đến cửa sổ, nhìn những bông tuyết bay trắng xóa ngoài kia, lòng của cô cũng hơi lạnh lẽo.
May là cuối cùng cô không chọn lầm người, Trình Hạo cũng đồng ý giúp cô. Nếu như chuyện không thuận lợi, e rằng mẹ cô cũng sẽ không vì hạnh phúc của cô mà chịu đến gặp ba cô rồi.
Thật sự lại hận như vậy sao? Hận đến mức trời nam đất bắc, hận đến mức ngay cả tình yêu cũng nhạt nhòa.
Nếu như đổi lại là cô, có thể hận Lý Vi Nhiên vậy không? Tần Tang kinh ngạc mỉm cười, sẽ không, tuyệt đối sẽ không như vậy.
Đêm đó, tuyết bay đầy thành phố R. Sáng hôm sau, lúc Lý Vi Nhiên rời giường, từ cửa sổ nhìn thấy sân trường trung học R đã phủ đầy tuyết. Ánh mặt trời yếu ớt chiếu qua lớp tuyết, tia sáng trắng ánh màu hơi xanh. Những bông tuyết vẫn rơi dày đặc, cả trời đất hòa vào sự yên ắng.
Có học sinh đến lớp học từ sớm, nhìn từ phía xa, khu dạy học có mấy cửa sổ leo loét sáng đèn. Nổi bật trên vùng đất mênh mông, lộ ra vẻ cô đơn, nhưng lại cũng có cảm giác ấm áp nhỏ bé. Lý Vi Nhiên không thể nào nói lên xúc cảm trong lòng. Vì một buổi sáng trong lành yên tĩnh, vì người mình yêu đang ngủ yên ở phòng bên cạnh.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên trong trường không có tiết đầu bài.
Tất cả học sinh ghé vào ban công nhìn xuống sân trường. Nơi đó có một người thanh niên mặc chiếc áo lông màu đen, đang chạy bộ. Anh ta cẩn thận chạy tới chạy lui, thỉnh thoảng ngồi chồm hổm xuống nhìn phía sau một chút. Chừng mười phút đồng hồ sau, trên mặt tuyết thật dày, có một chữ ‘L” thật to. Lại nửa giờ trôi qua, chữ “O” dần dần xuất hiện. Anh chàng kia lại từ chạy vẽ lên một bên chữ “V”.
Các nữ sinh thỉnh thoảng phát ra tiếng thét hâm mộ chói tai. Nam sinh thì huýt sao không ngừng. Ngay cả các thầy cô giáo cũng chẳng thèm quản thúc, tụ tập lại bàn luận xôn xao, thật là mầm móng si tình.
Diệp Thụ đứng giữa nhóm giáo viên, cười thản nhiên. Chờ các giáo viên và học sinh mình lục đục lên tiết một. Bà mới đi đến lớp học của mình, vừa đi vừa gọi điện thoại cho con gái.
Tần Tang bắt điện thoại, xuống giường mặc áo ấm, chạy đến phòng của mình. Quả nhiên, Lý Vi Nhiên không có ở đây. Cô quấn chăn trên giường, nhảy đến cửa sổ bên cạnh, từ khoảng cách xa cô cũng có thể nhận ra, chàng trai si tình đang chạy kia, chính là Vi Nhiên của cô.
Mẹ vừa nói với cô nên khiêm nhường. Thế nhưng trong lòng tràn ngập vui sướng như thế, ai có thể không phô trương được đây?
Tần Tang vội vã đánh răng xong, vốc nước lạnh rửa mặt, không kịp dùng kem dưỡng da. Mặc áo khoác lông bên ngoài áo len, mang đôi giày chạy ra ngoài. Cửa sắt của sân trường không có mở, có lẽ là Lý Vi Nhiên leo rào vào. Tần Tang cất tiếng kêu lớn. Lý Vi Nhiên đang vẽ chữ “E”, thấy cô tới, anh cười, chạy đến bên cô. Tần Tang đang leo lên hàng rào, trong nháy mắt thấy anh chạy đến, cô liều mạng nhảy xuống.
Cách mặt đất hơn nửa thước, Lý Vi Nhiên thuận lợi đỡ được cô, ôm cô xoay trong t