Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210653

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

uyết mấy vòng. Tần Tang ôm cổ anh, mặt vùi vào ngực anh, đê mê gọi anh.

Tiếng chuông vào tiết vừa vang lên, bọn học sinh tụ tập trên ban công cũng tản ra. Thỉnh thoảng có lớp học tiết ngữ văn vang lên tiếng đọc bài. Bài văn vang vang truyền đi rất xa.

Tần Tang gục trên lưng Lý Vi Nhiên, mặc cho anh cõng, vô cùng vui vẻ, đọc vang bài thơ “Đêm mưa Giang Nam” bên tai anh.

Lý Vi Nhiên cũng từ từ đọc tiếp theo cô, giọng đàn ông réo rắt như nhảy múa trong tuyết rơi. Trên đất tuyết hôm đó, là kỷ niệm vĩ đại nhất trong cả đời Tần Tang, những bông tuyết vô biên vô hạn, nơi nào cũng có Vi Nhiên của cô.

“Em cho rằng em đọc sách nhiều lắm à? Khoe khoang gì chứ” Rốt cuộc anh cũng già mồm, không giả bộ khí chất thư sinh nữa, quay trở về Tiểu Ngũ nhanh mồm nhanh miệng. Tần Tang bị cắt ngang suy nghĩ đang lâm vào bài thơ Giang Nam thê lương đau xót, hung dữ cắn "> vào lỗ tai anh.

Hai người chơi đùa trong tuyết thật lâu. Tần Tang hoàn toàn bộc phát tính cách tiểu thư, Lý Vi Nhiên kêu khổ thấu trời “Vợ ơi, ngay cả điểm tâm anh còn chưa ăn, đã chạy đến đây làm em cảm động. Em đã nhõng nhẽo đủ chưa? Có thể leo xuống tự mình đi được không?”

Tần Tang cười hì hì, không chịu leo xuống. Lý Vi Nhiên không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cõng cô đi quanh sân trường. Hơn chín giờ, bầu trời vẫn âm u, mặt trời không ló dạng, tuyết vẫn bay lả tả. Kiệt tác của Lý Vi Nhiên mất công cả buổi sáng cũng đã bị che mất. Tần Tang ôm thật chặt cổ của anh, yên lặng thật lâu, bỗng nhiên mở miệng “Em có nói với anh việc mẹ em chưa từng kết hôn chưa?”

Lý Vi Nhiên ngừng chút, xốc cô lại trên lưng “Không có, em có bao giờ nói chuyện nhà của em cho anh biết đâu!” Giọng điệu của anh hơi oán giận, chỉ thiếu điều là chưa muốn moi hết lòng của cô ra xem thôi. Cho đến bây giờ, cô cũng chưa hề nói gì cho anh biết.

Tần Tang cười lơ đãng, ghé vài tai anh nói tiếp “Lúc mẹ em xinh đẹp nhất, đã yêu một người đàn ông. Sau mới biết được ông ấy đã kết hôn rồi, còn có hai đứa con một trai một gái rất đáng yêu. Sau đó…. em đoán chắc là cũng như mấy phong cách tình yêu cũ rích khác. Dù sao, cuối cùng người đàn ông đó cũng vì nhiều nguyên nhân mà bỏ bà. Khi đó, mẹ đang mang thai em, nhưng bà không nói gì cả. Em nghĩ, đó là do bà kiêu ngạo “anh không quan tâm tôi, tôi cũng khinh thường việc dùng con để giữ chân anh.” Trước lúc tám tuổi, em ở với mẹ. Sau đó ba lại đến đón em đi. Ba em là một người rất nghiêm túc đứng đắn, đó là lần hoang đường duy nhất trong cuộc đời của ông. Mẹ em, rất lãnh đạm, đó cũng là lần xúc động duy nhất trong đời của bà. Từ nhỏ đến lớn, em chẳng bao giờ nghe từ miệng bọn họ nhắc đến tên đối phương.”

“Vi Nhiên, nếu như … Nếu như chúng ta cũng đến mức như thế, anh đừng quên em có được không?”

“Em cũng sẽ không quên anh. Cho dù chúng ta không thể gặp mặt, cũng không quên nhau, có được hay không?”

“Không được” Lý Vi Nhiên yên lặng một lúc lâu. Đặt cô xuống, anh đứng thẳng, kéo bao tay ra, hai tay anh bưng lấy mặt cô, nhìn cô chăm chú “Tang Tang, làm sao anh rời xa em được.”

“Trên đời này, có một số việc, có thể khiến anh đi vào con đường chết, bao gồm cả em. Nhưng trên đời này, chỉ có Tang Tang của anh mới có thể khiến anh sống tiếp, dù cho sống rất khó khăn. Có hiểu hay không? Cô bé ngốc.” Lý Vi Nhiên vỗ nhẹ bông tuyết dính trên tóc cô, lại cúi người xuống hôn gò má lạnh lẽo của cô, giọng nói êm dịu, ánh mắt nóng bỏng.

Bão tuyết bay trong gió, Tần Tang cảm động rớt nước mắt. Anh tự tay lau cho cô. Cô vùi mặt vào ngực anh “Vi Nhiên… Em không biết… Từ nhỏ em đã chứng kiến quá nhiều tình yêu giả tạo. Em không biết tình yêu chân chính sẽ như thế nào. Anh cho em thời gian có được hay không? Không phải là em không tin tưởng anh, em… không tin vào chính mình…”

“Được” Lý Vi Nhiên ôm cô vào lòng “Tang Tang, anh cho em thời gian.”

Đến đây, mục đích của Tần Tang đã đạt được.

Lần trở về này, chỉ là cô muốn trấn an việc Lý Vi Nhiên ép cưới. Nhưng mà, cho dù dùng cách thức ấm áp như vậy trì hoãn, lòng Tần Tang vẫn rất áy náy. So với sự toàn tâm toàn ý của Lý Vi Nhiên, cô lại không đủ dũng cảm thừa nhận thẳng thắn. Dù cho điểm xuất phát của cô là suy nghĩ cho tương lai của hai người.

Thật không hoàn mỹ, nếu như gặp anh sớm một chút thì tốt biết bao. Nếu như ban đầu mình cứ thuận theo hoàn cảnh một chút thì tốt biết bao.

Nếu như cô gặp gỡ Lý Vi Nhiên với sự tự do. Tần Tang thề, tuyệt đối sẽ không bao giờ giấu diếm anh bất cứ việc gì.

————

Trời dần trưa, Lý Vi Nhiên than đói bụng. Hai người lại lần nữa leo qua hàng rào, về nhà nấu cơm. Mới vừa bước đến con đường lớn trong trường, đã chạm mặt với một người đàn ông trung niên mặc một chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn, mang đôi giày vải, gương mặt đoan chính, toát ra vẻ phong độ của người trí thức.

Tần Tang vừa nhìn thấy người đó đã than thầm trong bụng. Quả nhiên, người đó bước đến, nhìn Lý Vi Nhiên và Tần Tang tay trong tay vài lần, từ từ mở miệng “Kỳ thi cuối năm đã đến gần, tinh thần học tập giống như chuẩn bị ra trận. Bởi vì cái gọi là “nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt (1)….”

“Bác An, đây l


The Soda Pop