à Lý Vi Nhiên, bại trai con” Tần Tang vội vàng cắt đứt thao thao bất tuyệt của ông. Nếu không, nhất định sẽ bị giáo huấn hơn cả tiếng. Cái từ “gọi là” vừa nói ra kia, đó chính là giáo trình luân lý đạo đức trong Tam Cương Ngũ Thường (2).
“Vi Nhiên, đây là cha của Tiểu Ly, thầy An Bất Tri” Tần Tang nhiệt tình giới thiệu. Lý Vi Nhiên cung kính cúi người, chìa tay ra “Xin chào bác An, cháu là Lý Vi Nhiên.”
An Bất Tri mất hứng ví Tần Tang cắt ngang phát biểu của ông. Nhưng ông vẫn hài lòng với thái độ nho nhã lễ phép của Lý Vi Nhiên, khẽ mỉm cười bắt tay anh.
“Chào cháu, cháu biết Tiểu Ly à?”
Lý Vi Nhiên còn chưa hiểu rõ tình huống, trợn to mắt, đáp dí dỏm “Đương nhiên ạ! Cô ấy còn là chị ba…”
Tần Tang rất ư nhức đầu, thúc khuỷa tay vào Lý Vi Nhiên. Nhưng sắc mặt An Bất Tri vẫn thay đổi, ngập ngừng, không biết phải nói gì. Tần Tang vội vàng pha trò cho có lệ, xong rồi lôi kéo Lý Vi Nhiên mau mau chạy về nhà.
Nguy rồi, An Tiểu Ly sẽ thê thảm đây.
—————
Lúc này, An Tiểu Ly đang ở thành phố C, bất ngờ hắt hơi. Sau đó, vô cùng chột dạ cầm điện thoại di động lên nhìn xem.
Tối hôm qua, trước khi chuẩn bị đi ngủ, sau khi nhận được tin nhắn chúc ngủ ngon của Sở Hạo Nhiên. Trần Ngộ Bạch như bị cắt tiết, dùng hết thủ đoạn hành hạ cô đến hơn nửa đêm, chỉ có điều không chịu chân chính thỏa mãn cô. Cuối cùng, cô thật sự không chịu được nữa, khóc lóc cầu xin anh tha thứ, chủ động thề thốt không bao giờ nhận điện thoại của bất cứ ai họ Sở nữa. Lúc này, anh mới lửa giận ngút trời đè lên cô, lại giở đủ thủ đoạn hành hạ cô.
Trên thế giới này, chuyện đáng sợ nhất không phải là Tiểu Bạch hỏi tại sao cô “xuất tường”! Mà là Tiểu Bạch không nói gì hết, nhưng lại ép cô phải thừa nhận lỗi lầm của mình. Hơn nữa còn phải chủ động giơ tay thề rằng không dám làm “hồng hạnh” nữa.
May mắn thay, không có điện thoại, không có tin nhắn, không có Sở công tử.
Cách một cánh cửa, di động Trần Ngộ Bạch vang lên trong phòng.
Là vị Lý Tiểu Ngũ – kẻ tự xưng muốn đi nhanh chóng xử lý chung thân đại sự của mình với ai đó kia.
Trần Ngộ Bạch bắt máy, trong điện thoại truyền đến tiếng nói của Tần Tang “Có lẽ anh phải chọn ra hai ngày rãnh rỗi.”
“Chuyện gì?” Trần Ngộ Bạch hỏi lạnh lùng. Chỉ có điều anh đoán rằng, hai người này nhất định trong cơn say tình yêu đã nói gì trước mặt cha mẹ Tiểu Ly rồi.
“Tiểu Ly — Có lẽ, có thể… Có lẽ sẽ bị cha cô ấy triệu hồi hai ngày.”
“Được, tôi biết rồi.” Trần Ngộ Bạch sắp xếp lịch trình của mình, đánh dấu mấy hạng mục quan trọng, rồi dời mấy hạng mục khác về sau “Đưa điện thoại cho bạn trai cô đi.”
Bên kia vang lên tiếng cười của Tần Tang, đưa di dộng cho Lý Vi Nhiên đang đứng phía sau nghiêm túc bóc vỏ đậu.
“Nếu như không muốn tết âm lịch phải quay về khởi công, nói Tần Tang nhà em an phận chút.”
Lý Vi Nhiên cười sang sảng, hiển nhiên là tâm tình vô cùng tốt đẹp “Anh ba, anh có biết hay không? Cha vợ tương lai của anh cũng giống y hệt cha của anh, đó là thích đọc sách, đánh cờ, dạy dỗ người khác. Anh thật có phúc.”
Trần Ngộ Bạch nhếch môi “Tiểu Ngũ, em có biết không? Cha vợ tương lai của em và cha của em, cũng rất giống nhau — Ý anh nói là ở phương diện cố chấp quật cường đấy.”
Lý Vi Nhiên hoang mang nhìn Tần Tang, bước tránh hai bước hạ giọng thấp xuống “Có ý gì?”
“Ý ngay tại mặt chữ.” Trần Ngộ Bạch cúp điện thoại. Lý Vi Nhiên nghe âm thanh “tút tút” đơn điệu. Đột nhiên cảm giác có gì đó không thích hợp.
Anh bước trở lại. Tần Tang đang bóc vỏ đậu còn lại, mái tóc dài vén ra sau tai, gương mặt xinh đẹp trắng mịn, ngẩng đầu cười với anh “Sao vậy?”
Lý Vi Nhiên nén xuống nghi vấn trong lòng, nhún vai “Không có gì, anh ấy muốn anh thay anh ấy thăm hỏi cha vợ tương lai thôi.”
Tần Tang cười, cho nên anh thử hỏi “Không phải là anh cũng nên đến viếng thăm cha vợ tương lai chút xem sao?”
(1) Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: Chữ “cổ” ở đây là chỉ trống trận, còn “Tác khí” có nghĩa là tinh thần hăng hái. Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ khi bắt đầu chiến đấu thì tinh thần binh sĩ rất hăng hái. Nay thường dùng để ví về nhân lúc tinh thần mọi người đang dâng cao thì làm ngay cho xong việc. Đây có hàm ý khuyến khích.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tả truyện-Trang Công thập niên”.
Thời Xuân Thu, chiến tranh xảy ra liên miên. Năm 684 trước công nguyên, nước Tề khởi binh tiến đánh nước Lỗ. Lỗ Trang Công dẫn quân ra Trường Chước để quyết một trận tử chiến với quân Tề. Khi nghe quân Tề nổi trống trận chuẩn bị tấn công. Lỗ Trang Công liền vừa định dẫn quân ra nghênh chiến thì bị Tào Khoái ngăn lại, ông cho rằng thời cơ chưa tới, khuyên Lỗ Trang Công hãy chờ đợi xem sao đã. Quân Tề thấy quân Lỗ không có động tĩnh gì lại nổi trống trận lần nữa, nhưng Tào Khoái vẫn cho là thời cơ chưa đến. Quân Tề vẫn thấy quân Lỗ án binh bất động, lại nổi trống trận lần thứ ba để khiêu chiến. Bấy giờ, Tào Khoái mới bảo Lỗ Trang Công rằng: “Thời cơ tấn công đã đến”, kế đó tiếng trống trận của quân Lỗ nổi lên như mưa dồn gió dập, đám quân sĩ đang cố nén chờ đợi nay đã bùng lên như sóng cồn. Quân Tề ba lần định tấn côn