Duck hunt
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210495

Bình chọn: 9.00/10/1049 lượt.

ớc mặt chồng như vậy không tốt lắm thì phải?”

Người nào đó đang ở một bên cúi đầu xem văn kiện, nghe đến đó khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên.

Cô giáo Trần quả nhiên hiền lành hẳn, sau một hồi ngượng nghịu, hỏi An Tiểu Ly một câu: “Con có bạn trai rồi hả?”

An Tiểu Ly liếc mắt nhìn người người nào đó cách cô chưa tới một trượng, chột dạ ấp úng: “À. . .Vâng.”

“Đến giai đoạn nào rồi?

“À. . . Dạ?”

“Đã gặp cha mẹ cậu ta chưa?”

“À. . .Vâng!”

“Nghỉ Tết thì đưa cậu ta về!”

“À. . . Vâng. . .”

“Có nghe không đấy?!”

“Có ạ!”

Cô giáo Trần lại bắt đầu gầm như sư tử, An Tiểu Ly ở tít đằng này cũng bị dọa đứng phắt dậy khỏi ghế sô pha, đứng nghiêm chỉnh tề, trả lời giòn giã.

Hình như Trần Ngộ Bạch bị cô làm cho giật mình, cũng ngẩng đầu nhìn qua.

An Tiểu Ly cúp điện thoại, xấu hổ cười cười với anh.

. . .

Buổi tối trước khi đi ngủ, lần đầu tiên Trần Ngộ Bạch không chui vào phòng cô. An Tiểu Ly chờ đợi rồi lại đợi chờ, mí mắt sắp sụp xuống mà anh vẫn chưa vào. Cô đành phải đích thân ra ngoài xem, trong thư phòng không bật đèn, hé cửa phòng ngủ, anh ấy lại có thể ngủ trên giường của mình!

An Tiểu Ly do dự một lúc, lặng lẽ đóng cửa lại, định trở về phòng, mai tìm cơ hội nói sau.

“Có việc gì?” Lúc cô chuẩn đi, trong bóng tối, bóng người cao gầy ngồi dậy từ trên giường, mở miệng nói với giọng lành lạnh.

Tiểu Ly xấu hổ, cảm giác như mình cố lý nhìn lén anh. Vì vậy cô đứng ở cửa không lên tiếng, mong rằng trong căn phòng tối đen, Tiểu Bạch sẽ tưởng rằng chỉ là bóng ma lướt qua.

Ai biết Trần Ngộ Bạch “tạch” một tiếng, bật đèn bàn lên, An Tiểu Ly không kịp tránh đi, đành phải ngốc nghếch cười gượng với Trần Ngộ Bạch đang nhíu mày nhìn cô trên giường.

“. . . Anh vẫn chưa ngủ à?” Cô nói một câu cứng đờ.

Trần Ngộ Bạch nhìn giường mình, hỏi lại: “Em cho là thế nào?”

An Tiểu Ly nghẹn lời, một lúc lâu không nói được nên lời, đành từ bỏ: “Em chỉ đến xem, ha ha. . . ha ha, ngủ ngon!” Nói xong bản thân cô cũng thấy chẳng còn mặt mũi gì nữa, sau đó rụt lại đóng cửa muốn trốn.

“Tiểu Ly,” Trần Ngộ Bạch gọi giật lại, cô chần chừ xoay người, nhìn anh, anh đang cười, “Lại đây.” Anh vỗ phần giường dưới thân.

An Tiểu Ly yên lặng tiến vào phòng, yên lặng đóng cửa, yên lặng trèo lên giường, yên lặng rúc vào chăn, dựa vào anh rồi nằm xuống.

Trên tấm chăn của anh có hương bạc hà thoang thoảng quen thuộc. Tuy là mùa đông, nhưng hương thơm tươi mát tràn ngập trong hô hấp cũng rất ấm áp. Trần Ngộ Bạch tắt đèn nằm xuống, vươn tay ra ôm lấy đầu cô, nhẹ nhàng kéo cô lại, ôm cô vào trong lòng.

Hình như hồi trước Trần Ngộ Bạch ngủ không ngon, rèm cửa trong phòng ngủ có tới trên bốn lớp, khiến căn phòng không hề có tia sáng nào. Thậm chí Tiểu Ly không nhìn thấy rõ gương mặt gần trong gang tấc của anh, chỉ cảm thấy hơi thở ấm áp của anh phủ nhẹ lên lông mi cô, giống làn gió dịu dàng hay cánh bướm mềm mại xinh đẹp vỗ nên.

Anh chỉ ôm cô, hơi thở nhẹ nhàng phảng phất, cứ như sắp ngủ mất rồi. Tiểu Ly có tâm sự, nhưng lại không dám mở miệng. Một lúc rất lâu rất lâu sau, cô không nhịn nổi nữa, muốn xoay người, chỉ hơi nhúc nhích, nhưng anh lại chưa ngủ, mở miệng khẽ hỏi bên tai cô: “Làm sao vậy?”

Tiểu Ly tưởng quấy rầy đến giấc ngủ của anh, nói thầm một câu “Không có gì”, dịch người, ngủ cách xa anh một chút.

Trần Ngộ Bạch lại bật đèn bàn lên lần nữa, lại kéo cô gần lại trong lòng lần nữa. Trong mắt anh có vẻ mang ý cười, vươn ngón tay ra nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, “Bình thường nằm xuống chỉ cần ba phút là ngáy khò rồi, còn nói không có việc gì?”

An Tiểu Ly cúi thấp đầu cắn lên ngón trỏ của anh, anh cười, khẽ rên, ngón tay khiêu khích lướt qua lưỡi cô.

“Tiểu Bạch, hiện giờ chúng ta có quan hệ gì?” An Tiểu Ly nhỏ giọng hỏi, tim đập như hươu chạy.

“Em nghĩ thế nào?”

“Sống chung?” Cô hỏi không dám chắc.

“Ừm.” Anh đáp trôi chảy, khép hờ đôi mắt, cọ nhẹ cằm lên trán cô.

“Ba mẹ em nói, Tết âm lịch đưa bạn trai em về nhà.” Tiểu Ly cong người, thấp đầu đến ngực anh, nghe tiếng tim đập "> mẽ trong lồng ngực anh, chờ đáp án rất quan trọng này từ anh.

Trần Ngộ Bạch lèn chăn sau lưng cô, giọng nói vẫn lành lạnh không đổi: “Hai mươi tám là công ty cho nghỉ, trưa ba mươi tết chúng ta cùng về, mừng năm mới ở nhà em. Mùng hai tết qua nhà anh.”

An Tiểu Ly rúc trong lòng anh một lúc, hơi ấm dần bao lấy cô, sắp xếp của anh nghe có vẻ cũng được. Cô khẽ “ừm” đồng ý, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Vào giữa lúc nửa ngủ nửa tỉnh, chỉ cảm thấy sao nhịp tim của Tiểu Bạch lại hình như đập nhanh hơn. . .

Trần Ngộ Bạch đợi đến khi hơi thở cô ổn định, một lúc sau mới kéo cô từ trong chăn ra rồi ôm cô vào lòng. Anh chỉ cảm thấy trên đời này không có ai ngốc hơn cô bé này. Không phải muốn danh phận sao? Anh còn đang đợi câu hỏi tiếp theo của cô, muốn nói điều cô vẫn luôn muốn nghe, sao cô lại yên tâm ngủ như vậy. . .

“An Tiêu Ly, năm sau, anh muốn kết hôn với em.” Anh cúi đầu nói bên tai cô.

. . .

Nghe thấy tiếng chuyển động của chìa khóa, Lý Vi Nhiên chạy vội tới. Diệp Thụ vừa vào cửa thì thấy con rể khôn khéo chuẩn mực của mình đang cười tủm t