bàn lên, An Tiểu Ly không kịp tránh đi, đành phải ngốc nghếch cười gượng với Trần Ngộ Bạch đang nhíu mày nhìn cô trên giường.
“. . . Anh vẫn chưa ngủ à?” Cô nói một câu cứng đờ.
Trần Ngộ Bạch nhìn giường mình, hỏi lại: “Em cho là thế nào?”
An Tiểu Ly nghẹn lời, một lúc lâu không nói được nên lời, đành từ bỏ: “Em chỉ đến xem, ha ha. . . ha ha, ngủ ngon!” Nói xong bản thân cô cũng thấy chẳng còn mặt mũi gì nữa, sau đó rụt lại đóng cửa muốn trốn.
“Tiểu Ly,” Trần Ngộ Bạch gọi giật lại, cô chần chừ xoay người, nhìn anh, anh đang cười, “Lại đây.” Anh vỗ phần giường dưới thân.
An Tiểu Ly yên lặng tiến vào phòng, yên lặng đóng cửa, yên lặng trèo lên giường, yên lặng rúc vào chăn, dựa vào anh rồi nằm xuống.
Trên tấm chăn của anh có hương bạc hà thoang thoảng quen thuộc. Tuy là mùa đông, nhưng hương thơm tươi mát tràn ngập trong hô hấp cũng rất ấm áp. Trần Ngộ Bạch tắt đèn nằm xuống, vươn tay ra ôm lấy đầu cô, nhẹ nhàng kéo cô lại, ôm cô vào trong lòng.
Hình như hồi trước Trần Ngộ Bạch ngủ không ngon, rèm cửa trong phòng ngủ có tới trên bốn lớp, khiến căn phòng không hề có tia sáng nào. Thậm chí Tiểu Ly không nhìn thấy rõ gương mặt gần trong gang tấc của anh, chỉ cảm thấy hơi thở ấm áp của anh phủ nhẹ lên lông mi cô, giống làn gió dịu dàng hay cánh bướm mềm mại xinh đẹp vỗ nên.
Anh chỉ ôm cô, hơi thở nhẹ nhàng phảng phất, cứ như sắp ngủ mất rồi. Tiểu Ly có tâm sự, nhưng lại không dám mở miệng. Một lúc rất lâu rất lâu sau, cô không nhịn nổi nữa, muốn xoay người, chỉ hơi nhúc nhích, nhưng anh lại chưa ngủ, mở miệng khẽ hỏi bên tai cô: “Làm sao vậy?”
Tiểu Ly tưởng quấy rầy đến giấc ngủ của anh, nói thầm một câu “Không có gì”, dịch người, ngủ cách xa anh một chút.
Trần Ngộ Bạch lại bật đèn bàn lên lần nữa, lại kéo cô gần lại trong lòng lần nữa. Trong mắt anh có vẻ mang ý cười, vươn ngón tay ra nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, “Bình thường nằm xuống chỉ cần ba phút là ngáy khò rồi, còn nói không có việc gì?”
An Tiểu Ly cúi thấp đầu cắn lên ngón trỏ của anh, anh cười, khẽ rên, ngón tay khiêu khích lướt qua lưỡi cô.
“Tiểu Bạch, hiện giờ chúng ta có quan hệ gì?” An Tiểu Ly nhỏ giọng hỏi, tim đập như hươu chạy.
“Em nghĩ thế nào?”
“Sống chung?” Cô hỏi không dám chắc.
“Ừm.” Anh đáp trôi chảy, khép hờ đôi mắt, cọ nhẹ cằm lên trán cô.
“Ba mẹ em nói, Tết âm lịch đưa bạn trai em về nhà.” Tiểu Ly cong người, thấp đầu đến ngực anh, nghe tiếng tim đập "> mẽ trong lồng ngực anh, chờ đáp án rất quan trọng này từ anh.
Trần Ngộ Bạch lèn chăn sau lưng cô, giọng nói vẫn lành lạnh không đổi: “Hai mươi tám là công ty cho nghỉ, trưa ba mươi tết chúng ta cùng về, mừng năm mới ở nhà em. Mùng hai tết qua nhà anh.”
An Tiểu Ly rúc trong lòng anh một lúc, hơi ấm dần bao lấy cô, sắp xếp của anh nghe có vẻ cũng được. Cô khẽ “ừm” đồng ý, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Vào giữa lúc nửa ngủ nửa tỉnh, chỉ cảm thấy sao nhịp tim của Tiểu Bạch lại hình như đập nhanh hơn. . .
Trần Ngộ Bạch đợi đến khi hơi thở cô ổn định, một lúc sau mới kéo cô từ trong chăn ra rồi ôm cô vào lòng. Anh chỉ cảm thấy trên đời này không có ai ngốc hơn cô bé này. Không phải muốn danh phận sao? Anh còn đang đợi câu hỏi tiếp theo của cô, muốn nói điều cô vẫn luôn muốn nghe, sao cô lại yên tâm ngủ như vậy. . .
“An Tiêu Ly, năm sau, anh muốn kết hôn với em.” Anh cúi đầu nói bên tai cô.
. . .
Nghe thấy tiếng chuyển động của chìa khóa, Lý Vi Nhiên chạy vội tới. Diệp Thụ vừa vào cửa thì thấy con rể khôn khéo chuẩn mực của mình đang cười tủm tỉm đưa dép qua.
“Tang Tang làm món gì ngon vậy? Thơm quá!” Diệp Thụ vỗ vai Lý Vi Nhiên, ung dung hỏi một câu.
Lý Vi Nhiên vô cùng thân thiết khoác nhẹ lên vai bà tiến vào trong nhà, rất có cảm giác con trai làm nũng với mẹ, “Gà xắt miếng phù dung, canh bóng bì, và cả gà hầm nấm. Sắp có cơm rồi ạ, cô ấy đang xào rau cải.” Anh đưa Diệp Thụ tới trước bàn ăn, chỉ chiếc tô lớn đang bốc khói cho bà xem, “Đồ ăn vặt Tang Tang làm cho cháu, thật sự đây là lần đầu cháu được ăn!”
Diệp Thụ cầm bát làm ấm tay, cười: “Lúc nhỏ nó xem ‘Mùa đông’ của Chu Tự Thanh (1), thèm muốn không chịu được. Lúc về thế nào cũng phải bắt cô làm đậu hũ Bạch Thủy (2) đó ăn. Hồi đó không có tủ lạnh, không dễ giữ đậu hũ được tươi, cô mua đậu tương về, làm cho nó ăn, thế là về sau, mùa đông năm nào nó cũng ầm ĩ đòi ăn.”
[(1): Chu Tự Thanh 朱自清 1989 - 1948, là nhà thơ và nhà văn tiểu luận nổi tiếng của Trung Quốc. Mùa đông là một tác phẩm của ông, trong đó đoạn đầu có nhắc đến đậu hũ Bạch Thủy'>
[(2) Đậu hũ Bạch Thủy đặc sản của huyện Bạch Thủy, tỉnh Thiểm Tây. Đậu hũ trắng, thanh, chắc, vị thơm nồng'>
Lý Vi Nhiên lắng nghe chăm chú, cười nhẹ, khuôn mặt tuấn lãng dịu dàng nhu hòa dưới ngọn đèn. Bất chợt Diệp Thụ phần nào hiểu được vì sao khi đó Tần Tang phải “quên”. Chàng trai lắng nghe chăm chú, mỉm cười như vậy, e rằng một khi thật sự yêu, cả quãng đời còn lại cũng khó quên được.
Mà việc quãng đời còn lại cũng khó để quên, là việc đau khổ mà đáng sợ đến cỡ nào.
“Vi Nhiên, bưng đồ ăn ra nào!” Tần Tang đi ra từ trong bếp, gọi Lý Vi Nhiên đi bưng nồi đất.
Diệ
