hông nói gì nữa.
Hai cô gái đều không ngủ được. Đầu óc An Tiểu Ly suy nghĩ loạn xị như cuộn len. Tần Tang lại càng nghiêm trọng hơn, những điều lo lắng cũng không thể nói cho bất kỳ ai biết được. Tuy đã dặn An Tiểu Ly đừng nói chuyện của cô cho người khác từ trước, nhưng Tiểu Ly ngốc như vậy, ai biết có bị Trần Ngộ Bạch moi được điều gì hay không.
Hai người đều im lặng, lúc tiếng chuông điện thoại vang lên lại càng cực kỳ chói tai.
Hai chữ “Tiểu Bạch” lấp lóe trên màn hình. Hình ảnh cô chụp trộm lúc anh ngủ, cô rúc trong lòng anh làm dấu chữ V chiến thắng, anh ngủ say, khóe miệng không biết cong cong vì điều gì.
Hình ảnh đó là sự châm chọc sắc nhọn trong buổi đêm áp lúc này, khiến An Tiểu Ly không tự chủ được mà nhấn nút từ chối cuộc gọi.
Nghĩ lại tính khí của anh, chắc chắn là vẫn gọi tiếp. Tiểu Ly liền gửi tin nhắn cho anh.
“Có chuyện gì vậy? Tang Tang ngủ rồi.”
“Có chuyện muốn nói với em, ra ngoài đi.”
“Không. Em lạnh.”
Im lặng rất lâu, trong lúc An Tiểu Ly chờ đợi, lặng lẽ sắp xếp là đống hoang tàn sụp đổ trong lòng mình từ hồi chiều, cứ từng viên gạch, từng cây cột.
Cô như thể chợt bừng tỉnh, thứ bị câu nói “cô” của Tiểu Bạch đốn ngã, là chút tín nhiệm không còn bao nhiêu của cô đối với anh. Đàn ông cho dù xuất sắc hơn nữa, bây giờ là của bạn, nhưng về sau thì không chắc, không có cảm giác tín nhiệm, dù thích hơn nữa thì cũng biết phải làm sao?
Huống chi, cô tự nhận là chỉ thích anh mà thôi.
Trần Ngộ Bạch lại gọi điện tới, lại bị cô từ chối.
Lại là khoảng chờ đợi dai dẳng.
“An Tiểu Ly!” Trần Ngộ Bạch gửi tin nhắn đến, một dấu chấm than, An Tiêu Ly có thể tượng tượng ra dáng vẻ cau mày không kiên nhẫn lúc này của anh.
“Ừm.”
“Anh không cố tình nói dối em, lúc trước không biết phải nói thế nào. Bây giờ em cũng biết rồi, đừng giận nữa.”
“Em không giận.”
“Vậy ngày mai anh nói với cô chuyện của chúng ta nhé?”
“Chuyện gì?”
Trong sự đối chọi của văn từ, An Tiểu Ly dường như cực kỳ bình tĩnh. Trần Ngộ Bạch lại im lặng rất lâu. Sau một khoảng thời gian, cuối cùng anh vẫn gửi tin tới, sáu chữ ngắn gọn — — “Chuyện kết hôn của chúng ta.”
An Tiểu Ly không hề có cảm giác vui sướng trong từ “rốt cuộc”, ngược lại, cô cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. “Không, đừng để bố mẹ biết chuyện của chúng ta. Em mệt rồi, mai nói sau. Ngủ ngon.” Cô cảm thấy độ kiên quyết của mình đã ngã về không, nói tiếp chắc chắn lại chịu thiệt, càng phải dứt khoát tắt máy.
Tần Tang nghe thấy tiếng kêu tắt mắt, hỏi trong bóng tối sâu thẳm: “Nghĩ xong rồi?”
“Đang nghĩ.”
“Cứ suy nghĩ từ từ, nghĩ cẩn thận, nghĩ cho rõ ràng.”
“Ừm.”
. . . . . .
Con đường đầy những mảng tuyết đóng thành băng rất trơn. Lý Vi Nhiên chạy xe như bay, bánh xe hơi khó khống chế trái phải, cảm giác lâng lâng phóng thích cảm giác phiền muộn trong lòng anh.
Trở lại thành phố C đã quá nửa đêm. Mọi nhà đều đã tắt đèn, chỉ còn anh đang đi trên con đường mưa sa gió giật. Để chạy đi giải thích với anh cả về người bạn gái mà đến bây giờ anh mới biết sơ qua về lai lịch.
Giải thích gì đây? Trong điện thoại, anh hai nói anh cả liên hệ chuyện này với động tĩnh kỳ lạ ở phía Tây. Nhưng anh có thể nói gì đây?
— — Tang Tang . . . . . . . Không phải người như vậy?
Nhưng bây giờ anh cũng không biết Tang Tang của anh là loại người gì nữa.
Tam tiểu thư của nhà họ Tần phía Tây thành phố. Ha ha, bạn gái thần bí trong lời đồn của con trai độc nhất nhà họ Trình. Lý Vi Nhiên châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi, hơi thuốc là xộc thẳng vào phổi, vẫn thấy buồn bực, lại dụi tắt, mặt không biểu tình chạy xe như bay.
Tần Tang, Tần Tang, Tần Tang. . . . . . .
Trong phòng khách Lương trạch. Tần Tống và Kỷ Nam đều uống rất nhiều, một người chợp mắt trên sô pha, người kia tựa lên vai Dung Nham ngủ. Lý Vi Nhiên tiến vào với vẻ mệt mỏi vì đường xa. Dung Nham vội vàng ra hiệu đừng nói gì, từ từ đặt Tiểu Tứ đã bắt đầu chảy nước miếng lên sô pha, kê gối đắp kín thảm lông cho cô. Dung Nham đứng dậy nhẹ nhàng, ra hiệu bảo Lý Vi Nhiên đi cùng anh.
Hai người đi thẳng lên thư phòng trên lầu, Lương Phi Phàm chờ ở đó, thấy hai người họ tiến vào, anh rót rượu cho họ, tỏ ý bảo mọi người ngồi xuống.
Mặt Lý Vi Nhiên đầy mệt mỏi, cầm lấy ly uống một hơi cạn sạch, “Tin tức là thật sao?”
Lương Phi Phàm không nói gì, Dung Nham gật đầu, “Đã xác nhận rồi, Tần Tang là con gái thứ ba của Tần Uy, nhưng không phải do bà Tần sinh ra, là con gái riêng của Tần Uy. Mẹ của Tần Tang — — “
“Em biết rồi.” Lý Vi Nhiên thật sự không nghe nổi nữa, ngắt lời Dung Nham mà nói, “Tiểu Lục biết chưa?”
Lương Phi Phàm gật đầu, đêm nay Tần Tống cũng chịu kích thích không nhỏ. Uống say không còn biết gì, náo loạn bữa tiệc không ngừng. Cả đêm Dung Nham đều rất bực mình, vốn là điểm yếu trước mặt mọi người của anh cả, cuối cùng Tiểu Lục mượn rượu la lối om sòm, buổi tiệc anh dày công chuẩn bị, lại kết thúc không trọn vẹn như vậy. Không phải chỉ là phụ nữ sao? Nhìn xem dáng vẻ không có tiền đồ của từng đứa đi!
“Các anh đừng nghĩ nhiều, em đảm bảo Tần Tang không rắp tâm tiếp cận em và Tiểu Lục đâu. Cô ấy. . . . . . là cô gái tốt