có tiếng “vù vù” truyền đến. Vì không mở điều hòa nên trong phòng hơi lạnh. Hai người yên lặng đóng băng, trong lòng mỗi người đều cảm thấy cơn lạnh lan tràn khắp người. Rốt cuộc Trần Ngộ Bạch mới ý thức được lần này cô ngốc tức giận thật sự. Tuy bây giờ anh hận không thể giữ lấy cô đánh cho một trận, rồi lại yêu thương từ đầu đến chân một phen. Nhưng cũng không dám ra tay tùy tiện. Ánh mắt của An Tiểu Ly, có loại dứt khoát làm cho anh sợ hãi.
Đúng vậy, lần đầu tiên trong đời Trần Ngộ Bạch có cảm giác sợ hãi. Mà cả cuộc đời này, Trần Ngộ Bạch cũng không gặp được người thứ hai có ánh mắt làm cho anh đau lòng mà sợ hãi như vậy.
“Em muốn thế nào. . . . . . ” Anh thỏa hiệp, từ từ ngồi xuống, có phần mệt mỏi hỏi An Tiểu Ly. Cô ấy. . . . . muốn thế nào thì thế đấy, có được không?
An Tiểu Ly gần như dao động vì vẻ mệt mỏi của anh. Tiểu Bạch của cô, có lúc nào mệt mỏi như vậy. . . . . .
Nhưng Tiểu Bạch, tuy em không thông minh lắm, nhưng em cũng không ngốc. Em vẫn có thể đoán được anh không thể trao cho em hạnh phúc mà em muốn, hơn nữa em lại mong có hạnh phúc. Cho nên, xin lỗi anh.
“Em muốn — — Trần Ngộ Bạch, em không cần anh nữa.” Cô âm thầm nắm tay lại, vẫn nói ra, “Em muốn rời khỏi anh, tìm một người thích hợp với em hơn anh. Không cần phải đẹp trai nhiều tiền như anh, chỉ cần đối tốt với em hơn anh, có thể cho em hạnh phúc nhiều hơn anh.”
Cô có thêm can đảm nói xong những lời này, lách tới đằng sau sô pha, chờ anh nổi giận.
Trái tim tự nhận là đã đóng băng của Trần Ngộ Bạch, lại tan ra dòng nước lạnh lẽo nhất, làm ngực anh buốt giá.
“Rất tốt, rất xuất sắc.” Anh vỗ tay hai lượt, “An Tiểu Ly, tiền đồ của em sáng lạng rồi.”
“Vậy được, em đi tìm hạnh phúc của em đi. Anh không cản em.”
Anh đứng lên đi về phòng. An Tiểu Ly thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng sao lại cảm thấy có thứ gì đó buồn bực, vẫn không thoải mái.
Cô chạm lên khóe mắt, rốt cuộc không nhịn được mà rơi lệ, vỗ vỗ lên ngực mình, đi về phía ngược lại với Trần Ngộ Bạch.
. . . . . . . . .
Từ lúc ngủ dậy, Tần Tang cứ ngẩn ngơ, cũng chẳng muốn ăn gì, cũng không muốn đọc sách viết chữ, chỉ chăm chú vào điện thoại trong tay.
Có phải Vi Nhiên biết được gì rồi không? Nhưng cô rất ít khi xuất hiện ở các cuộc gặp gỡ, ngoại trừ có lúc qua lại với hội Sở Hạo Nhiên – Trình Hạo. Mấy nhà ở thành Tây đều có rất ít người biết tam tiểu thư nhà họ Tần có dáng vẻ thế nào.
Lương thị. . . . . .Thế lực của họ hình như đối địch với cha và mấy nhà ở thành Tây, cũng không qua lại trên thương trường. Nếu cha biết chuyện giữa cô và Vi Nhiên, có giận tím mặt hay không?
Trình Hạo nói muốn cô chờ nửa năm, nhưng nửa năm sau liệu có thể thật sự quang minh chính đại ở bên Vi Nhiên không? Anh có để bụng không? Có thể cha vẫn không tán thành hay không?
Tần Dương sẽ không giúp cô vấn đề mang tính nguyên tắc này. Tần Liễu căn bản thì chẳng biết gì cả. Tiểu Hòe thì cũng còn cả đống rắc rối của mình. Nói cho cùng Vương Di cũng không cùng huyết thống với cô, cho dù nói giúp cô thì chưa chắc cha đã nghe. Mẹ. . . . Mẹ nhất định không bằng lòng.
Rốt cuộc có ai có thể giúp mình không?
Tần Tang nhắm mắt lại, thở một hơi thật dài.
Diệp Thụ đang chuẩn bị đồ ăn mừng năm mới, bưng ra đĩa sườn xào chua ngọt, đúng lúc lại nghe thấy cô thở dài ủ rủ, không nhịn được cười: “Còn chưa đến hai mươi bốn giờ, đã tương tư thành bệnh rồi hả?”
Tần Tang lại nhìn điện thoại, vẫn không có cuộc gọi nào, chợt cảm thấy mình sắp điên rồi.
“Con muốn về thành phố C!” Cô xốc chăn xuống giường, thay quần áo nhanh chóng. Diệp Thụ ở bên cạnh mút sốt sườn xào chua ngọt trên tay, khẽ mỉm cười.
“Mẹ, con muốn đi tìm Lý Vi Nhiên.” Tần Tang cuốn khăn quàng cổ bằng len thô lên, chỉnh lại túi xách mang bên người, cầm lấy tay Diệp Thụ nhõng nhẽo. Dù sao ngày mai đã là giao thừa, đã nói năm nay đón Tết cùng mẹ, rời đi như vậy hình như quá bất hiếu rồi.
Diệp Thụ cũng rất lạnh nhạt, “Đem một ít sườn lợn và dưa cải đi ăn không?”
Tần Tang vui vẻ gật đầu.
Tuyến đường xe buýt phải chạy một vòng qua những thị trấn ven thành phố. Cho nên lúc đến thành phố C đã sắp tối. Từ bến xe, Tần Tang bắt xe đến thẳng dưới lầu nhà Lý Vi Nhiên. May mà cô có mang chìa khóa bên người, mở cửa vào nhà luôn.
Anh có ở nhà. Tần Tang vừa vào cửa liền biết anh có nhà. Nơi có Vi Nhiên của cô, ngay cả không khí cũng có hơi ấm khác hẳn như vậy.
Lý Vi Nhiên tưởng rằng đang nằm mơ, hơn tám giờ sáng mới đi ngủ, sao lại ngủ tới mức trong lòng có thêm một người? Anh nhìn cô với ánh mắt buồn ngủ mông lung, hàng lông mày Tang Tang cong cong, cô cười với anh ngọt ngào, anh khẽ cười, nghiêng người lười biếng áp lên cô.
Giấc mơ chân thật quá, như thể Tang Tang của anh thật sự ở ngay dưới thân anh. Làn da cô hơi lạnh, làm dịu đi thân thể nóng bừng của anh. Cảm giác mát lạnh tê dại len lỏi từ dưới chân lên, cả người như bị điện giật. Anh lập tức kích động, thẳng lưng đưa dục vọng vững chắc của mình dán lên phần đùi nhẵn nhụi láng mịn của cô.
Người trong lòng rên rĩ, âm thanh thật sự quá rõ ràng, lúc này Lý Vi Nhiên mới tỉnh táo. Anh chống người lên, kinh
