XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210413

Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.

.” Bản thân Lý Vi Nhiên cũng cảm thấy lời mình nới rất thiếu sức sống.

“Bữa tiệc mồng ba của nhà Tần Uy, Tần Dương đã mời chúng ta để đáp lễ. Không có Lão Tam ở đây, anh muốn đi cùng Cố Yên và bốn người các chú.” Lương Phi Phàm giải quyết nhanh chóng, đưa thiếp mời cho Lý Vi Nhiên, tất cả đều ra do anh mà ra.

Sắc mặt Lý Vi Nhiên xám xịt, Dung Nham không nói gì, vỗ vai anh.

“Ba người chúng ta đi.” Lý Vi Nhiên vẫn che chở Tần Tống, “Không liên quan gì tới TIểu Lục, đừng liên lụy đến cậu ấy nữa.”

“Vi Nhiên, nếu việc của chú và Tần Tang xử lý không tốt, kẻ bị liên lụy không chỉ riêng gì Tiểu Lục.” Lương Phi Phàm nghĩ thật kỹ rồi nói ý nghĩ của mình cho Lý Vi Nhiên, “Cha của chú sắp nhậm chức, đây chẳng hề là chuyện tốt gì đối với mấy nhà phía Tây. Hiện giờ bọn họ cực kỳ đề phòng xem Lương thị có mượn cơ hội xem lật đổ thế lực của họ hay không. Mà quan hệ của chú với Tần Tang, đối với mấy nhà bọn họ mà nói, rất có thể là đòn phá vỡ cục diện đắc lực nhiều năm của họ, nhất là nhà họ Trình.”

Dung Nhị gật đầu, vẻ nghiêm túc hiếm có: “Huống chi người lớn nhà cậu cũng sẽ không thích cô gái có bối cảnh như Tần Tang.”

Vẻ mặt Lý Vi Nhiên không mang cảm xúc gì. Những điều họ nói anh đều biết, “Tần Tang là người của em, xảy ra chuyện gì em đều chịu trách nhiệm. Các anh không cần nhúng tay vào, em có chừng mực.”

. . . . .

Bóng đêm là thuốc an thần dịu dàng nhất trên đời.

Ba giờ sáng, An Tiểu Ly thở dài một tiếng, Tần Tang cũng thở dài một tiếng ngay sau đó.

“Mình muốn chia tay với anh ấy.”

“Mình muốn nói thật với anh ấy.”

“Cái gì?” Hai người hỏi đối phương cùng một lúc.

Tần Tang xoay người lại, nhấc người dậy trong chăn, “Tiểu Ly, cậu nghiêm túc chứ?”

An Tiểu Ly bị Tần Tang hỏi liền quên luôn lời Tần Tang vừa nói, “Mình cảm thấy mình ỷ lại vào Trần Ngộ Bạch hơn là thích. Lúc mình hoàn toàn không biết gì về tương lai, anh ấy xuất hiện, công việc, nhà cửa, tất cả đều thu xếp cho mình. Anh ấy đẹp trai, có tiền, mình liền mê mẩn. . . . . Tang Tang, mình quá yếu đuối rồi.”

“Mình thích anh ấy, nhưng anh ấy lại không hợp với mình. Trong lòng anh, mình và anh ấy không ngang hàng. Có lẽ anh ấy cũng thích mình, nhưng có lẽ không yêu mình được cả đời. Ngay cả chuyện cô giáo Trần là cô anh quan trọng như vậy, cũng không nói cho mình biết, thật ra anh ấy vốn cảm thấy mình có cũng được mà không có cũng không sao. Tang Tang, mình cũng chỉ có thể sống mấy chục năm như vậy, cần gì phải chịu đựng anh ấy? Mình muốn tìm một người rất tốt với mình.”

Tần Tang yên lặng nghe một lúc lâu, mặt mày dãn ra, từ trong chăn vươn tay ra ôm vai An Tiểu Ly, “Thì ra cậu đã hiểu chuyện như vậy rồi.”

An Tiểu Ly cười ngây ngô, “Tang Tang, mình muốn chia tay với anh ấy. Giống như cậu nói lúc trước, thà rằng Sở Hạo Nhiên nhớ mình cả đời. Mình muốn ích kỷ thêm một lần, thà rằng Trần Ngộ Bạch cũng nhớ mình cả đời. Anh ấy bắt nạt mình lâu như vậy, mình cũng không quá đáng lắm, có phải không?”

Tần Tang bị lời cô nói chọc cười, Sở Hạo Nhiên nào có cùng cấp bậc với Trần Ngộ Bạch, ánh mắt hai người nhìn An Tiểu Ly thậm chí còn không giống nhau. Chia tay với Trần Ngộ Bạch, sao có thể đơn giản như chia tay Sở Hạo Nhiên, thật sự hơi khó rồi.

“Tang Tang.” An Tiểu Ly nhỏ giọng gọi tên bạn tốt, “Trần Ngộ Bạch khó đối phó, cậu phải giúp mình.”

“Nếu như cậu thật sự không thích anh ta, chia tay rất đơn giản. Điều khó nhất trong tình yêu, mãi là cửa ải bản thân. Tiểu Ly, mình ủng hộ quyết định của cậu, nhưng, cậu phải suy nghĩ thật kĩ.”

Nghe ngữ điệu dịu dàng của Tần Tang mà Tiểu Ly muốn khóc, nghĩ đến trong cuộc đời cô không còn một người tên Tiểu Bạch, nước mắt cô liền trào dâng, nhưng cú sốc ngày hôm nay quá lớn, cô đã thật sự hạ quyết tâm phải rời khởi người đàn ông khiến cô thất vọng kia. “Ừm, mình nghĩ kỹ rồi. Chia tay với anh ấy.”

Cả đêm không chợp mắt, sáng sớm hai cô gái đều ngủ rất say. Diệp Thụ thấy bên ngoài tuyết rơi, nhiệt độ rất thấp, cũng không đánh thức Tần Tang, bà lên lớp luôn.

Không biết là do lạ giường hay là thiếu người nào đó, cả đêm Trần Ngộ Bạch ngủ cực kỳ không yên ổn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh ôm chặt người trong lòng mình, hai tay lại trống rỗng, mới ý thức được cô ngốc kia còn đang ở dưới lầu giận dỗi.

Có gì mà phải ầm ĩ đâu? Khi Trần Ngộ Bạch rửa mặt nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt mình trong gương, không khỏi hơi phát cáu. Quả nhiên phụ nữ không thể nuông chiều. Hình như An Tiểu Ly dần dần có tính xấu hở ra là cố tình gây sự của Cố Yên rồi.

Gọi điện thoại cho cô thì vẫn tắt máy. Anh đợi tới hơn chín giờ, thật sự không nhịn nổi nữa, đành gọi điện thoại cho Tần Tang, vậy mà cũng tắt máy. Trần Ngộ Bạch thấy cô giáo Trần và An Bất Tri đều đã tới khu giảng dạy chấm bài thi cuối kỳ, nhớ lại Diệp Thụ chắc là cũng không ở nhà, liền mặc áo khoác, xuống lầu dưới gõ cửa.

Khi Tần Tang mở cửa, cô khoác áo lông, dưới lớp áo ngủ dày cộm là hai cẳng chân bóng loáng săn chắc. Trong nháy mắt Trần Ngộ Bạch nhớ tới con chim không biết hậu sự thế nào kia, xấu hổ quay mặt qua chỗ khác, ho lên hai tiếng, “Tiểu Ly đâu?”

Tần Tang đang buồn ngủ mô