Old school Easter eggs.
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210164

Bình chọn: 8.00/10/1016 lượt.

ng lung, nhức đầu mơ màng, “Đang ngủ.”

Trần Ngộ Bạch thấy vẻ mặt không có vẻ thông minh lanh lợi lạnh lùng hiếm hoi của cô, giọng điệu cũng mềm mại hơn chút: “Có thể phiền cô đến phòng khác ngủ được không? Tôi muốn nói chuyện với Tiểu Ly.”

“Không thể.” Tần Tang dụi đôi mắt buồn ngủ nở nụ cười trừ, xoay người trở về phòng tiếp tục ngủ bù.

Trần Ngộ Bạch đợi một lúc lâu, Tần Tang cũng không xuất hiện, lúc này mới rõ cô gái này vẫn để lại một đường cho anh.

Ngồi trong phòng khách nhà Tần Tang tới một giờ trưa. Cơn giận của Trần Ngộ Bạch đã làm ấm cả phòng khách không bật điều hòa. Diệp Thụ mở cửa về, đối mắt với không khí tàn bạo, lại nhìn thấy người đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, không phải là cháu trai nhà cô giáo Trần sao?

“Sao lại ngồi như vậy? Bọn Tang Tang đâu?” Diệp Thụ kinh ngạc hỏi anh.

Trần Ngộ Bạch kiềm chế cơn giận, khẽ mỉm cười, trả lời với tác phong nhanh nhẹn: “Cháu tới tìm Tiểu Ly, cô cháu dặn cháu dẫn cô ấy đi mua đồ gì đó để dùng cho năm sau. Nhưng Tần Tang còn chưa tỉnh ngủ, không sao đâu, cháu chờ chút cũng được.” Anh nhìn đồng hồ đeo tay, “Còn sớm, không vội.”

Diệp Thụ lập tức nhíu mày, xin lỗi bảo anh chờ chút. Bà đặt túi xuống, vào phòng ngủ của Tần Tang, chỉ trong chốc lát liền xốc Tần Tang và Tiểu Ly dậy.

Tính tình của Tần Tang, từ nhỏ đến lớn rất ít khi bị người lớn quở trách. Cho nên khi Diệp Thụ quát cô sao lại không lịch sự như vậy, cô liền biết cái tên Trần Ngộ Bạch lòng dạ hẹp hòi kia lại giở trò gì rồi.

An Tiểu Ly mơ mơ màng màng bị Tần Tang xốc lên, đầu bù tóc rối giống hệt con sóc nhỏ, dụi mắt, đang ngáp ngắn ngáp dài, chợt phát hiện Trần Ngộ Bạch đứng trong phòng khách, khoanh tay nhìn cô như cười như không.

“Anh tới làm gì?” Tiểu Ly nhớ tới chuyện ngày hôm qua, nhất thời nhìn thấy anh cũng cảm thấy chán ghét.

Dường như Trần Ngộ Bạch thở dài một hơi, đi đến trước mặt xử lý mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng nhéo lên má cô, thấp giọng nói: “Anh tới giải thích, xin lỗi, đều là anh không tốt. Em đừng giận, có được không?”

Hiếm lắm anh mới có giọng điệu nhân nhượng vì đại cục như vậy. An Tiểu Ly nhất thời im lặng. Lúc này Tần Tang mặc áo ngủ đi qua, bước tới phòng tắm rửa mặt.

Tiểu Ly ổn định tinh thần, nghĩ rằng không thể nói rõ ràng trong chốc lát được, huống chi dì Diệp cũng ở nhà, không tiện lắm, liền nói với anh: “Anh lên lầu trước đi, đợi lát nữa em lên chúng ta nói sau.”

Trần Ngộ Bạch muốn nói lại thôi. Tần Tang lại mặc áo ngủ nhẹ nhàng bước ra từ phòng tắm, đi thẳng về phòng. Tiểu Ly rõ ràng bởi vì Tần Tang nên càng có quyết tâm kiên định hơn, vẻ mặt càng thêm lãnh đạm.

Trần Ngộ Bạch tự nhận đã cúi đầu đến mức cùng cực, lạnh mặt đi ra ngoài.

Tần Tang, vốn còn muốn nhắc nhở cô về hành tung của Tiểu Ngũ, lần này cô bất nhân, đừng trách tôi bất nghĩa.

. . . . . . .

Nửa giờ sau Tiểu Ly mới lề mề lên lầu. Trần Ngộ Bạch ngồi trong phòng khách, mặt không cảm xúc chờ cô. Cô cũng không chột dạ như bình thường, bình tĩnh vào phòng thay quần áo buộc tóc, lúc ra thì lại đi vào bếp làm no mình bằng cốc sữa nóng trước.

“Anh muốn nói gì với em?” Cô bình tĩnh hỏi, như vậy đã có thắng lợi nhỏ về khí thế.

Trần Ngộ Bạch chưa bao giờ phải đè nén như vậy. Nhưng suy cho cùng thì là người sai trước. Anh hít sâu mấy hơi, dịu giọng mở miệng: “Xin lỗi, anh không nên gạt em chuyện quan hệ giữa anh và cô giáo Trần.”

Tiểu Ly gật đầu, “Em chấp nhận giải thích của anh, còn việc gì không?”

Trần Ngộ Bạch nhíu mày, “Em không muốn biết. . . . . .Anh nhận ra em từ lúc nào sao?”

“Nếu anh không muốn nói, em có hỏi nữa cũng vô dụng. Điều này em đã lĩnh giáo cực kỳ rõ ràng rồi.” An Tiểu Ly mượn động tác uống sữa tươi, cúi đầu né tránh ánh mắt thấu triệt lòng người của anh. Cô vốn không phải là người bình tĩnh, nếu bị anh nhìn chằm chăm như vậy, chắc chắn cô sẽ bị lộ tẩy trong thoáng chốc.

Trần Ngộ Bạch cười lạnh lùng, hỏi lãnh đạm: “Tần Tang còn dạy em cái gì nữa?”

“Anh chắc chắn IQ của em thấp đến mức cần nhờ người khác mới có thể nghĩ rõ ràng việc này ư?”

Lần này, Trần Ngộ Bạch thực sự nghẹn họng.

“Anh cũng chưa từng hứa hẹn với em gì cả, cho nên em nghĩ em không cần nói chia tay gì đó nghiêm túc với anh. Trần Ngộ Bạch, em cực kỳ nghiêm túc báo cho anh biết. Từ lúc này trở đi, em và anh chỉ còn lại quan hệ anh em họ. Nếu ba mẹ em không biết, thì đừng nói cho họ. Có muốn ở lại nhà em qua năm mới hay không thì tùy anh. Chúng ta coi như là thân thích, tiếp đón anh vài ngày cũng không có vấn đề gì.” Tiểu Ly nói rất trôi chảy, vẻ mặt vô cùng tự nhiên.

Trần Ngộ Bạch nở nụ cười lạnh, trong bụng dâng lên cơn đau nóng rát. Sau đó dường như bộ phận trên dạ dày kia cũng đau đớn theo, chua xót như thể có ai đó bóp chặt. Anh sẵng giọng, ánh mắt giống một con dao ép An Tiểu Ly không dám nhìn thẳng, “An Tiểu Ly, anh không phải là người không có nguyên tắc, em đừng quá đáng.”

“Em cũng là người có nguyên tắc, anh cũng đừng quá đáng.” Trên mặt An Tiểu Ly thì hờ hững, thật ra sau lưng mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng.

Ánh mắt của Tiểu Bạch. . . . Thật đáng sợ. . . . . .

Gió tuyết đập vào cửa sổ,