, cô ấy là thiên sứ sao?” Trần Ngộ Bạch nhớ tới năm đó bà miêu tả con gái riêng của chồng cho anh nghe, vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Khi đó cô giáo Trần khăng khăng phải lấy người đồng nghiệp góa vợ và có một đứa con gái riêng. Cả nhà ầm ĩ long trời lở đất, cô giáo Trần "> mẽ đấu tranh không có kết quả, dọn đồ rời đi, thề đoạn tuyệt quan hệ với người nhà.
Là hai kẻ lạc loài trong nhà họ Trần, thuở nhỏ Trần Ngộ Bạch không thể bỏ được đồng minh, cái đêm cô giáo Trần rời đi, nói chuyện với anh cả đêm. Về lý tưởng đời người, về định nghĩa hạnh phúc, về người đàn ông bà yêu, về —— An Tiểu Ly.
“Tiểu Ly không giống với cháu…… Không đúng, Tiểu Ly chẳng giống đứa trẻ nào cả. Cô bé là thiên sứ nhỏ bé, không biết gì cả, nhưng lại biết tất cả.” Cô giáo Trần trẻ trung thời đó, cụng ly với Trần Ngộ Bạch, ngửa đầu uống một hớp rượu lớn.
Trần Ngộ Bạch chán nhất là luận điệu thanh niên văn nghệ của bà, cũng không tiếp lời bà, chỉ uống từng hớp rượu mà không nói gì.
“Con bé rất vui vẻ, An Bất Tri dạy con bé rất tốt, hiểu chuyện, lễ phép, tinh khiết như đám mây trên trời. Nhưng cô cũng có thể nhìn thấy những lo lắng về cuộc đời gian khổ từ ánh mắt trong sáng đó. Lo lắng…. Lo lắng rất ngây thơ, con bé biết rõ ràng thế giới này không phải không gió không mưa, nhưng con bé có thể làm cho bầu trời của mình sáng sủa không một đám mây. Những người ở xung quanh con bé cũng cảm thấy ấm áp….. An Bất Tri cũng là người như vậy. Ngộ Bạch, con bé và ba nó, khiến cô cảm nhận được chuyện đời đơn giản chưa từng thấy. Cô chỉ muốn ở bên hai người, cuộc sống có khó khăn hơn nữa, cô cũng luôn vui vẻ. Nên cô nhất định phải đi, cháu có hiểu không?”
Cậu nhóc Trần Ngộ Bạch không hiểu. Khi đó anh đã bắt đầu quan sát thị trường chứng khoán, thể hiện tài năng chớm nở. Đối với anh mà nói, chuyện đời đơn giản hơn, chỉ chia làm hai loại: thứ anh muốn, thứ anh không muốn.
Là một cậu nhóc tự đại, anh không giữ lại người cô thân thiết với anh nhất nhà. Và là một cậu nhóc thù dai, anh khắc sâu nhớ kỹ một cô gái tên “An Tiểu Ly”.
Thiên sứ ư?
Tôi rất tò mò, thiên sứ có dáng vẻ thế nào.
Cậu nhóc dùng ánh mắt lạnh lẽo che giấu sự miễn cưỡng trong lòng giống bản thân mình không lâu về trước. Trần Ngộ Bạch nhìn giá để giầy bị đổ ngoài cửa, chợt bật cười, thiên sứ nhỏ ở đâu chứ, rõ ràng là đồ ngốc.
Cô giáo Trần tung hoành nhiều năm trong giới giáo dục như vậy, chuyện tới nước này đương nhiên là bà nhìn ra chút manh mối. Tuy hằng năm bà và đứa cháu này có gặp nhau qua loa vài lần, nhưng bà vẫn hiểu rõ bản tính của anh. Bà chưa từng thấy anh nở nụ cười dịu dàng như vậy. Thầm thở dài một hơi, cô giáo Trần vỗ vai anh, “Cô cũng chỉ nói mấy câu linh tinh về nó, nuôi nấng nhiều năm như vậy, nó chẳng khác gì đứa con cô sinh ra, cô tất nhiên không muốn thấy nó đau lòng khổ sở.”
Trần Ngộ Bạch nghe ra ý thăm dò trong lời bà nói, nhưng anh cũng không thừa nhận, chỉ hờ hững “Dạ…” một tiếng.
Lúc này An Bất Tri vừa bưng chén trà, cầm bàn cờ đi ra từ thư phòng. Bộ “Bất Thành Kính Ý” được Trần Ngộ Bạch tặng làm quà năm mới đó khiến ông hết sức hết sức khoan khoái, nghiên cứu một tối, cơn nghiện cờ lập tức trào dâng.
“Cô giáo Trần à, gọi điện thoại xuống lầu cho tôi, bảo thằng nhóc nhà Diệp Thụ kia lên chơi với tôi hai ván.” Ông cười tít mắt bày bàn cờ.
Trần Ngộ Bạch cực kỳ khiêm tốn ngồi xuống điềm đạm, “Dượng, gần đây cháu học chơi cờ vua, hay là dượng dạy cho cháu vài nước?”
An Bất Tri thích nhất là bề dưới ôn hòa chất phác như vậy, gật đầu liên tục. Cô giáo Trần không hiểu thái độ của cháu mình, tâm trạng hoảng loạn. Nhìn dáng vẻ ngây thơ không biết gì của chồng mình, lại càng bức tức. Bà xốc bàn cờ lên, quát hai người đàn ông đang ngơ ngác nhìn nhau: “Ăn no rửng mỡ hả?! Đi ngủ hết cho tôi!”
. . . . . .
Lý Vi Nhiên đi rất vội vàng, khoác áo xỏ giầy, cầm chìa khóa xe rời đi. Tần Tang nói muốn tiễn anh xuống dưới lầu, bị anh ngăn lại.
“Công ty có chút việc gấp, anh đi về, anh ba có thể nán lại thêm hai ngày. Bây giờ hai người họ rối loạn như vậy, em ở lại đây qua năm mới đi, giúp họ chút, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé?”
Trong giọng nói của anh có thay đổi rất nhỏ, lòng Tần Tang trống rỗng, càng lúc càng hoảng, ôm thắt lưng anh ra vẻ trẻ con nhõng nhẽo không chịu buông tay.
Tiếng lẹt xẹt truyền đến từ cầu thang, An Tiểu Ly mặc áo ngủ hoa dúm dó, chảy nước mắt và sụt sùi nước mũi bước xuống từng bước một, thấy hai người họ ôm ấp quấn quýt, cô u oán phi vào nhà Tần Tang.
Những chuyện lo lắng đều kéo tới liên tiếp, Tần Tang vẫn luôn bình tĩnh cũng hơi muốn khóc.
Lý Vi Nhiên hôn nhẹ lên trán cô, nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô: “Trời càng lúc càng tối, hội anh hai còn đang chờ anh, Tang Tang ngoan, ngày mai anh gọi điện cho em, có được không?
Tần Tang cũng biết như vậy là quấn lấy anh, rất hẹp hòi, nhưng sao cô lại có linh cảm buồn đau rằng tình cảm không còn nữa?
Vào trong phòng, An Tiểu Ly đã tự động làm tổ trên giường cô. Tần Tang vào phòng mẹ ôm chăn ra, tiện thể nói chuyện Lý Vi Nhiên có việc gấp phải về trước. Diệp Thụ vẫn lãnh đạm, gật đầu ý bảo biết rồi, cũng k