p Thụ gắp một hạt đậu tương trên đũa, khẽ gật đầu với con gái, “Được đấy”
Tần Tang muốn nói lại thôi, mỉm cười.
. . .
Trần Ngộ Bạch không ngủ được, nhưng người nào đó trong lòng lại yên giấc ngủ say, vẻ mặt trong lúc ngủ vô cùng điềm tĩnh. Anh hơi tức giận vươn hai ngón tay ra bịt mũi cô. Không thở được, An Tiểu Ly chậm rãi mở miệng nhỏ ra, anh cúi đầu hôn lên, kéo đầu lưỡi cô ra ngoài. Cho đến khi người nào đó không nhịn được nữa mà tức giận mở đôi mắt buồn ngủ mơ màng ra, nhẹ nhàng đưa tay ra vỗ lên vai anh. Bàn tay nho nhỏ đánh lên, ngọn lửa trong anh bùng lên cao hơn. Vốn dĩ thật sự chỉ muốn trêu cô, thế nhưng khi hút hương vị thơm ngát mềm mại của cô vào đáy lòng, phía dưới không thể chịu sự khống chế của mình được nữa.
Váy ngủ vén lên tới cổ, anh ngậm nơi đẫy đà thơm ngát mềm mại ấm áp của cô, ra sức cắn. Rồi đi tới từng viên ô mai phấn hồng, ngón tay anh đi dọc xuống dưới, đưa vào trong quần nhỏ của cô. Khiêu khích nhẹ nhàng chậm rãi, rồi chợt đưa thẳng vào hoa tâm. Người nào đó đang ngủ mơ màng nổi da gà, vừa buồn ngủ lại vừa tê dại, nức nở thành tiếng.
Chân của cô bất giác quấn lên, eo Trần Ngộ Bạch tê dại rất lâu. Thật sự muốn ăn cô bé yêu kiều mềm mại đang nhắm mắt rên rỉ vào trong bụng. Thế nhưng không thể, cho nên động tác của anh càng lúc càng dùng hết sức lực.
Những ngón tay nắm lấy mông cô càng siết chặt lại. An Tiểu Ly trong cơn choáng váng và đau đớn, lúc thì lên thiên đường lúc thì xuống địa ngục, bị dằn vặt mà khóc ra tiếng. Trần Ngộ Bạch thở hổn hển, hôn sạch nước mắt của cô. Động tác đụng chạm dưới thân lại không hề nhẹ lại. Trong lúc sâu nhất, An Tiểu Ly tưởng rằng mình sẽ bị anh xé làm hai nửa như vậy. Khoảnh khắc trước khi anh bùng nổ gọi tên cô, giọng điệu vô cùng thân thiết mà bá đạo. Sau đó bắn vào nơi mẫn cảm mà mềm mại nhất của cô. An Tiểu Ly như thể bị kéo vào vòng nước xoáy kỳ quái, rớt xuống dưới không ngừng, run rẩy co giật, khóc thành tiếng.
Hoàn hảo ôm lấy Tiểu Bạch nhà cô cùng nhau lên đỉnh.
. . .
Hai mươi tám, Trần Ngộ Bạch lái xe, đưa An Tiểu Ly trở về thành phố R.
Trong điện thoại nói tầm một giờ chiều sẽ đến. Ăn trưa xong, Tần Tang và Lý Vi Nhiên rãnh rang không có việc gì làm, nắm tay nhau ra ngoài tản bộ , vừa hay gặp hai người.
Trên mảnh đất vừa mới quét tuyết đọng, một nam một nữ tay trong tay bước đi chậm rãi, áo lông dài cùng kiểu, một đen một đỏ. An Tiểu Ly thấy thế thì tức giận, giục Tiểu Bạch tăng ga, bỏ lại đôi Kim Đông Ngọc Nữ đang vẫy tay nhiệt tình với hai người lại sau xe. Yêu thương quấn quýt như thế, hai người tự đi mà về!
Trần Ngộ Bạch hoàn toàn không hiểu cái trò trẻ con này của An Tiểu Ly là sao đây. Nhưng mà anh vẫn làm theo cô, lát nữa gặp cô giáo Trần, không biết cô còn muốn dương nanh múa vuốt thế nào.
Tần Tang và Lý Vi Nhiên đuổi theo xe chạy một đoạn, đều thấy chẳng hiểu mô tê gì. Hai người đần mặt ra nhìn nhau, đành phải đi ngược lại một đoạn đường dài.
Khu nhà của giáo viên trung học R đều không có thang máy, nhà Tiểu Ly ở tầng năm, Trần Ngộ Bạch mang quà đi đằng trước, cô theo sau thở hổn hển leo ba tầng lầu.
Tới cửa nhà, Tiểu Ly hưng phấn gõ cửa, cô giáo Trần phỏng chừng nghe thấy tiếng bước chân chờ phía sau cửa từ trước, sau thời gian một giây phản ứng thì qua mở cửa. Cô giáo Trần phúc hậu mặc áo lông dày giang hai tay ra, cười đến độ nếp nhăn trên khóe mắt thành từng đường, “Bảo bối của mẹ rốt cuộc cũng về rồi! — — Cậu. . . Ngộ Bạch? Ngộ Bạch!”
Cảnh tượng dừng lại, trong nhà là cô giáo Trần đang giang tay và há hốc miệng, cái ôm dừng trong không trung, trong trạng thái giật mình quá độ. Ngoài cửa bên trái là hai tay giơ ngang, miệng há hốc, chưa ôm được, trạng thái nghi hoặc tăng cao; Ngoài cửa bên phải là Trần Ngộ Bạch với khuôn mặt mỉm cười, anh lên tiếng kết thúc khoảnh khắc đứng hình này: “Chào cô, đã lâu không gặp.”
Nhà ở của giáo viên đều theo một khuôn mẫu, hai phòng ngủ một lớn một nhỏ, một thư phòng, một phòng khách, một phòng bếp, một phòng tắm. Tần Tang ngủ chung với mẹ, nhường một phòng cho Lý Vi Nhiên. Nhưng Trần Ngộ Bạch vừa tới, An Tiểu Ly lại không có chỗ ngủ. Cô giáo Trần thiên vị công khai đuổi cô xuống chui rúc cùng hai mẹ con Tần Tang. Tiểu Ly ôm con búp bê Tiểu Bạch Thỏ của mình, mặc đồ ngủ hình hoa ngây thơ đứng trong phòng khách không chịu xuống. Cô giáo Trần thấy dáng vẻ thê thảm đó của cô, không nhịn được lại vươn tay ra đẩy đầu cô.
Trần Ngộ Bạch vừa ra khỏi phòng đã nhìn thấy cô tủi thân bị đánh. Tuy người đánh cô là cô ruột của mình, anh cũng hơi tức giận. Nhưng không đợi đến lúc anh tới gần, khóe mắt của An Tiểu Ly liếc thấy anh liền lập tức ôm búp bê chạy nhanh như làn khói. Đến cửa cô vấp chân đá đổ giá để giày, trong tiếng gầm thét của cô giáo Trần, cô chạy như bay tới nhà Tần Tang.
Trần Ngộ Bạch lôi bà cô nổi giận của mình, nói giọng đều đều: “Trần Thế Nhàn, càng ngày cô càng quá đáng rồi.”
Cô giáo Trần xoay người lại, ngón tay chỉ chỉ lên đầu Tiểu Bạch, “Cháu không biết đâu, con nhóc này hôm nào không đánh thì ngứa da. Tức chết đi mất, cái đồ chân tay vụng về.”
“Không phải cô nói