hóe miệng của Trần Ngộ Bạch.
Không khí rõ ràng ấm áp, nhưng không biết sợi dây thần kinh nào xúc động khiến nước mắt lại rớt xuống trong làn khói ấm áp khắp phòng như thế. Hình như lúc này An Tiểu Ly mới chậm chạp nhận ra rằng mình đã thất tình nên đau lòng.
An Bất Tri và cô giáo Trần cũng không hiểu ra sao, còn cho rằng con gái lại trẻ con nũng nịu. Hai người vừa trêu chọc vừa an ủi nói cô còn chưa lớn. Trần Ngộ Bạch im lặng rất lâu, rồi đổi bao lì xì của mình với bao của cô, “Đừng khóc nữa.” Anh nói hờ hững, thật sự giống như ông anh họ khách sáo nhưng yêu thương em họ mình.
An Tiểu Ly nắm chặt lấy bao lì xì. Móng tay bấm "> lên mặt bao, trong lòng càng khổ sở hơn.
“Ngộ Bạch, năm sau cháu cũng hai mươi chín rồi nhỉ? Trần Thế Cương ba cháu đã gán ghép gì chưa?” Cô giáo Trần quay lại chĩa mũi nhọn vào cháu trai.
Trần Ngộ Bạch không vui, cười gượng với cô giáo Trần, “Cháu luôn tự quyết định chuyện của mình.”
“À. . . . ?” Cô giáo Trần cảm thấy hứng thú, “Vậy chắc là có bạn gái rồi nhỉ? Con gái nhà ai vậy? Tình tình có được không? Bao giờ thì kết hôn?”
“Vốn định để năm sau kết hôn, nhưng mà —— ” Trần Ngộ Bạch dừng lại, ánh mắt đảo qua An Tiểu Ly đang cúi đầu lau nước mũi, “Cô ấy đang giận cháu, lần sau sẽ giới thiệu cho cô biết. Cô ấy hơi ngốc, tính tình à, gần đây cháu mới phát hiện ra cô ấy rất khó bảo, nhưng không sao cả.”
An Tiểu Ly nghe thấy vậy, đập chiếc khăn giấy thấm đầy nước mũi lên bàn, nhìm hầm hầm vào Trần Ngộ Bạch: “Anh mới khó bảo ý!”
An Bất Tri chau mày, quát lên nghiêm khắc: “Tiểu Ly! Có lễ phép không hả?!”
Trần Ngộ Bạch nở nụ cười khó nhận thấy. An Tiểu Ly tức tối lườm anh rồi quay qua chỗ khác, không buồn nhìn anh nữa. Lại chạm vào ánh mắt có vẻ đăm chiêu của cô giáo Trần, xấu hỏ đỏ hết cả mặt.
. . . . . . .
Ăn tối xong, trong trường tổ chức tất cả giáo viên tới sân thể dục ngắm pháo hoa. Lúc cả nhà cô giáo Trần tới thì người đã rất đông rồi. Các giáo viên chào hỏi nhau. Đám con cháu luồn lách trong đám người, cười đùa ầm ĩ. Có một người xô phải An Tiểu Ly, cười hì hì rồi chạy đi, để cô ngồi dưới đất trừng mắt giận dỗi.
Trần Ngộ Bạch ở tít đằng xa, nhìn thấy bóng dáng tròn vo mặc cả đống đồ không đứng lên nổi của cô, tăng tốc bước tới, khom lưng ôm vai cô kéo dậy.
An Tiểu Ly đẩy anh ra, phủi tuyết trên người, lạnh lùng không thèm nhìn anh “Cảm ơn anh họ.”
“Không có gì, em họ.” Về phần lạnh lùng, không ai có thể sánh bằng Núi Băng.
Hai người đứng im tại chỗ, chẳng bao lâu sau pháo hoa thay nhau bắn lên trời. Hồi trước, đây là tiết mục năm mới mà An Tiểu Ly mong chờ nhất. Lúc này sóng vai ngắm pháo hoa cùng anh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi lại hơi thấy hối hận. Nếu anh vẫn là Tiểu Bạch của cô thì tốt quá, khung cảnh mỹ mãn được ở bên người yêu.
“Hôm qua giọng điệu của anh không hay lắm, xin lỗi.” Trần Ngộ Bạch chợt nói một câu hờ hững.
“Hả?”
“Không có gì, xem pháo hoa đi.”
Anh mặc áo khoác lông cừu màu đen. Gò má sắc cạnh hơi ngẩng lên. Dường như là đang ngắm pháo hoa, lại dường như là đang nhìn một chòm sao nào đó trong màn đêm.
Trong tiếng hò reo của mọi người, lúc tám giờ, trường học phát thanh những bài hát vui vẻ mừng năm mới. Trong khoảnh khắc xung quanh đều là tiếng ca mừng tuổi tưng bừng.
“Hằng năm em đều đón năm mới như vậy à?” Đêm nay anh có vẻ rất muốn nói chuyện với cô.
“Không thế thì làm gì? Anh đón năm mới thế nào?”
“Làm việc.”
“Giao thừa cũng làm việc hả?”
“Đối với anh mà nói thì cũng chỉ là thời gian, chẳng có gì khác.”
“Máu lạnh.”
“Ừm.” Anh rất bình tĩnh. Thậm chí vẻ mặt còn có thể miêu tả bằng ấm áp, “Trước kia anh vẫn cho rằng trên đời này không có thứ gì có thể ủ ấm lòng người.”
“Hồi bé nhà anh cũng bắn pháo hoa mừng năm mới. Chẳng qua là anh chưa bao giờ đi xem. Hồi cô còn ở nhà, anh thường đón năm mới cùng cô. Lúc đó cô không biết nấu cơm nên hai người chỉ có thể ăn mì gói và trứng gà. Bữa cơm tất niên hằng năm đều như vậy. Anh và cô không thích lúc cả nhà đoàn tụ lại phải đối mặt với nhiều người không quen.” Lúc Trần Ngộ Bạch nói phả ra làn khói trắng chậm rãi. Có vẻ như cực kỳ trống trải trong bầu không khí náo nhiệt. Khuôn mặt của anh vẫn lạnh lùng. Nhưng Tiểu Ly lại cảm thấy được bây giờ Trần Ngộ Bạch dường như đã tháo lớp vỏ vẫn che kín bản thân, để lộ nội tâm yếu đuối nhất cho cô thấy.
Thật ra một người bao bọc mình bằng lớp vỏ cứng rắn, hoàn toàn bởi vì bên trong thật sự quá yếu đuối, sợ bị tổn thương.
“Lần đầu tiên anh gặp em thì cảm thấy Trần Thế Nhàn đúng là ngu ngốc. Con nhỏ tên là An Tiểu Ly kia có gì giống thiên sứ đâu. Quê bỏ xừ, gan cũng nhỏ, anh còn chưa dọa nạt gì mà đã khóc lóc nước mắt nước mũi tèm nhem, thực sực đáng ghét.”
Anh nói tới đây, bỗng dưng quay lại nhìn cô cười. Trong ánh đèn mờ ảo, điển trai đến độ làm cho người ta nghẹt thở.
Tiểu Ly không nhớ nổi lúc mình gặp anh thì có dáng vẻ thế nào nữa. Buổi chiều xa xăm kia, cô giáo Trần mới cưới đưa cô và bố về nhà mẹ đẻ. An Bất Tri bị chặn ở ngoài cửa, cô giáo Trần đưa An Tiểu Ly vào. Dẫn cô tới phòng Trần Ngộ Bạch, còn bà thì xuống nhà tranh cãi ầm ĩ với ba mẹ một t